CÙNG QUÂN HOAN – CHƯƠNG 14

ĐẠI TRƯỢNG PHU NÓI ÔM LÀ ÔM

“Đông!” Một tiếng vang lớn, Giang Hòa tránh né, cuộn mình sang một bên, trong cơn ho sặc sụa, cảm giác có người đã cởi dây trói cho nàng.

“Triệu…”

Giữa khói bụi, nàng không nhìn rõ khuôn mặt của Triệu Chính, chỉ cảm thấy hai tay mình nhanh chóng được thả lỏng, liền lăn ra đất.

Điều quan trọng nhất khi chạy trốn khỏi đám cháy là phải cúi lưng cong người, Giang Hòa cố gắng sát đất. Trước tiên mở tủ trang điểm lấy chiếc bọc chứa thư, sau đó chạy vài bước, nhưng lại phát hiện Triệu Chính không theo sau.

Giang Hòa quay đầu lại, giữa những ngọn lửa đang rơi xuống khắp nơi, nàng nhìn thấy Triệu Chính nghiêng mình trên long sàng, ngồi trên đất, chân trái của hắn bị đè chặt bởi một cây xà ngang. Thì ra cây xà vừa rơi xuống đầu giường cũng đã đè trúng Triệu Chính.

Cứu hay không cứu?

Trong một khoảnh khắc, Giang Hòa do dự. Nàng không phải là người nhân nghĩa, từ nhỏ đã học cách tránh họa tự bảo vệ mình. Nhưng Triệu Chính đã nhớ quay lại cởi dây cho nàng, nàng không thể nhìn hắn chết mà không cứu.

Giang Hòa buộc chiếc bọc vào trước ngực, ngồi xuống cố nhấc cây xà. Xà ngang của cung điện nước Ung được làm từ gỗ trầm vàng quý giá nhất. Nặng và trơn, Giang Hòa cố sức mấy lần, cây xà vẫn không nhúc nhích.

“Đi đi!” Triệu Chính vì đau mà thở gấp, thân mình chồm lên muốn đẩy Giang Hòa ra,

“Gọi người tới! Ngươi không nâng nổi đâu.”

Bên ngoài đã lờ mờ nghe thấy tiếng hét của cung nữ nội thị, lẫn trong đó là tiếng hộ vệ đang đập cánh cửa điện. Cánh cửa vốn chỉ đóng lại, nay đã bị khóa từ bên ngoài.

Giang Hòa không nói nhiều, nàng xoay người đẩy đổ tấm bình phong, nhanh chóng tháo gỡ thanh gỗ, dùng thanh gỗ đó thọc vào khe giữa chân của Triệu Chính và cây xà.

Thanh gỗ của bình phong cũng là gỗ trầm vàng, cũng rất cứng. Trong khói bụi cuồn cuộn, nàng nhấc thanh gỗ lên bẩy cây xà. Khe hở mở rộng, chân của Triệu Chính cuối cùng cũng rút ra được. Không còn thời gian để xử lý vết thương, Giang Hòa vươn tay ra.

“Đứng lên!” Giọng nàng khàn và gấp gáp.

Triệu Chính nắm lấy tay nàng, gắng gượng đứng dậy. Đúng lúc đó cánh cửa điện bị đẩy mở, không khí tràn vào khiến ngọn lửa trong điện càng bùng lên mạnh mẽ hơn, nhưng vệ úy quân mặc áo chống lửa đã xông vào không chút sợ hãi.

“Bệ hạ! Bệ hạ!” Bọn họ cuống cuồng hô gọi, khi thấy Triệu Chính bị thương, liền muốn cõng hắn lên.

“Ta có thể tự đi được!”

Trong khói bụi và lửa cháy cuồn cuộn, Triệu Chính nắm chặt tay Giang Hòa, dẫn nàng ra ngoài.

Trong cung hỗn loạn, Vệ úy quân bảo vệ hoàng cung ban đầu nghi ngờ có cung điện nào đó không cẩn thận để nến đổ gây cháy, nhưng khi phát hiện ngọn lửa xuất phát từ tẩm cung của quốc quân – Chỉ Dương cung, lập tức hoảng loạn.

Là cung biến!

Cận vệ của quốc quân – Lang Trung lệnh quân lập tức xông vào, cùng với vệ úy quân vừa cứu hỏa vừa phong tỏả các cung viện. Khi tổng quản nội thị Lý Ôn Chu chạy vào Chỉ Dương cung, ngọn lửa đã được dập tắt phần lớn. Triệu Chính ngồi trong sân trống, được ngự y chữa trị vết thương. Lý Ôn Chu hai chân mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, hồi lâu không thể đứng dậy.

Từ xa, Triệu Chính mỉm cười nhìn hắn nói: “A Ôn đừng hoảng, ta vẫn bình an vô sự.”

Hắn lại gọi Lý Ôn Chu là A Ôn, giống như khi sáu tuổi rời khỏi nước Ung, đầy sự kính trọng. 

Chỉ là, đứa trẻ năm xưa thấy rắn độc còn khóc thét ấy nay đã lớn. Hắn hiện tại nắm giữ quyền lực Đại Ung, làm suy yếu Lục Quốc, rèn quân luyện binh, tạm là quốc quân, ngày sau chắc chắn sẽ là chúa tế của cả Hoa Hạ.

Lý Ôn Chu rơi lệ gật đầu, được nội thị đỡ đứng dậy, bước đến chỗ Triệu Chính. Hắn đã già rồi, thật sợ một ngày mình đột ngột chết đi, không còn ai…

Trong ánh lửa sáng rực, ánh mắt của Lý Ôn Chu bỗng chững lại. Sau một thoáng kinh ngạc, ông ngẩng đầu nhìn về phía bên cạnh Triệu Chính.

Nữ tử đó đã mặc lên người bộ giao lĩnh khúc cừu sâu y* của Vương hậu, tóc dài được búi lỏng, không mang theo trang sức. Trên khuôn mặt tựa tiên tử là vẻ cảnh giác, hai cánh tay buông thấp, tay phải bị Triệu Chính nắm chặt.

______

[*Ghi chú của Đậu Mơ: “Bộ giao lĩnh khúc cừu sâu y” theo nguyên tác là “穿上王后的交领曲裾深衣”. 

1. 交领 (giao lĩnh): Đây là kiểu cổ áo giao nhau trước ngực, thường thấy trong trang phục truyền thống Trung Hoa thời phong kiến. Đặc điểm của cổ áo giao lĩnh là hai vạt áo giao nhau tạo thành hình chữ V ở phía trước.

2. 曲裾 (khúc cừu): Đây là kiểu trang phục có vạt áo được thiết kế dài và cong, thường quấn quanh người, rất phổ biến trong các triều đại cổ đại của Trung Quốc. “Khúc cừu” có nghĩa là vạt áo dài quấn, tạo cảm giác thanh nhã và lịch sự.

3. 深衣 (sâu y): Đây là một loại trang phục trang trọng, được may liền từ trên xuống dưới, thường có tay áo rộng và được mặc bởi tầng lớp quý tộc hoặc hoàng gia. “Sâu y” được xem là biểu tượng của địa vị cao quý và trang nghiêm.

______

Quốc quân lại nắm tay một người.

Trong phút chốc, Lý Ôn Chu không kiềm lòng được mà nhìn Giang Hòa, ánh mắt có sự an ủi, cảm động và biết ơn.

Giang Hòa không thấy ánh mắt của Lý Ôn Chu. Nàng cảm thấy Triệu Chính thật quá đáng. Bản cung cứu mạng ngươi, ngươi không nói lời cảm ơn cũng thôi, sao lại có thể trong lúc ngự y xử lý vết thương mà đau đến mức cứ nắm chặt tay bản cung như muốn bẻ gãy vậy chứ. Đây là loại phép thuật chuyển dời cơn đau gì thế?

Nàng nhíu mày, cố gắng giắng tay khỏi tay Triệu Chính, nhưng hắn lại ngẩng đầu nhìn nàng nói: “Vương hậu muốn nhân cơ hội này chạy trốn khỏi cung sao?”

“Bản cung còn tư khố ở đây.” Giang Hòa lạnh lùng hừ một tiếng. Dạo gần đây thực sự quá bận, nàng còn chưa tìm được người đáng tin để đổi hết bảo vật trong tư khố thành vàng.

Lúc này Triệu Chính mới buông tay Giang Hòa ra, nhìn về phía vệ úy quân đã dập tắt ngọn lửa.Trong ánh mắt hắn thoáng nổi lên một tia tàn bạo, lạnh giọng nói: “Lục soát cung! Những kẻ có hành vi khả nghi hoặc kháng cự, không cần hỏi, giết không tha.”

“Tuân mệnh!”

Lang Trung lệnh quân ở lại Chỉ Dương cung bảo vệ an toàn cho quốc quân, còn vệ úy quân mặc giáp lao vào cung điện trước lúc bình minh, như những thanh kiếm sắc bén của Việt vương.

Vệ úy quân vừa rời đi không lâu, Thái hậu Cơ Man đã đến, phía sau bà còn có đích nữ của phủ tướng quốc, Vi Nam Tụ, lưu lại qua đêm tại Đạt Chính cung.

Dù sự việc xảy ra gấp rút, Thái hậu vẫn không mất đi phong thái. Trang dung phù hợp, thâm y hoa lệ, châu ngọc lấp lánh, vạt váy kéo dài. Thái hậu tay trái nhẹ nhàng đặt lên cổ tay nội thị, tay phải buông thấp, ngón tay được bọc móng tay nhọn chỉ về phía tẩm điện bị cháy rụi, hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

Giang Hòa hành lễ, Triệu Chính ngồi đáp: “Khải bẩm mẫu hậu, có gian nhân phóng hỏa mưu sát quân vương, nhi thần đã lệnh cho vệ úy quân lục soát khắp cung cấm.”

Hắn vừa nói vừa nhìn về phía Vi Nam Tụ bên cạnh Thái hậu, thấy nàng đã hoảng sợ.

“Ai to gan như vậy?”

Nàng thấp giọng kinh hô, như thể bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ.

“Bệ hạ có bị thương không?”

Nàng tiến lên một bước, dường như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Triệu Chính. Đến khi thấy Giang Hòa an nhiên vô sự, trên khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ ghen tuông và ngạc nhiên không thể che giấu.

Ngự y đã chữa trị xong, cây xà đập khiến chân của Triệu Chính bị gãy xương, còn bị bỏng. Ống quần của hắn bị cắt ra, chân được bọc một lớp thuốc trị thương.

Bỏng là loại đau đớn nhất, Triệu Chính nhíu mày không trả lời. Lúc này vệ úy quân đã quay lại.

“Bẩm bệ hạ, ngoại trừ Đạt Chính cung, các cung khác đều đã được lục soát. Hạ quan không phát hiện điều gì.”

Thống lĩnh vệ úy quân – Tô Du quỳ trên mặt đất, mồ hôi đầy đầu, nhẹ nhàng thở.

“Vì sao không lục soát Đạt Chính cung?” Triệu Chính mặt tối sầm lại nói: “Các ngươi chẳng lẽ không để tâm đến an nguy của mẫu hậu sao?”

Tô Du cúi đầu, muốn nói lại không dám biện bạch.Rõ ràng, họ đã bị cung nhân của Thái hậu ngăn ở ngoài Đạt Chính cung, không dám tiến vào.

“Cung điện của ai gia rất an toàn,” Thái hậu thấy vậy nói, “không cần phải lục soát.”

Nội thị đã trải một tấm thảm len trên nền đất trống, để tránh sự ẩm lạnh của mặt đất, tấm thảm trải dày ba lớp. Thái hậu quỳ ngồi trên bồ đoàn đặt trên thảm, từ tay Vi Nam Tụ đón lấy chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Bà cử chỉ thong thả đoan trang, dường như chuyện cung của Triệu Chính đột nhiên bốc cháy không phải là việc gì to tát. Chuyện này không thể làm kinh động sự yên bình trong cung bà, nên không cần lục soát, cũng không thể lục soát.

Triệu Chính lắc đầu, hắn miễn cưỡng đứng dậy, được Giang Hòa đỡ bước tới gần Thái hậu một bước, quỳ một gối, nói với bà: “Mẫu hậu làm như vậy, chẳng phải muốn khiến nhi thần rơi vào cảnh bất hiếu sao?”

Thái hậu khẽ nhíu mày, vẻ phượng nghi chứa giận, quát: “Quốc quân muốn ép ai gia sao?”

“Nhi thần không dám.”

Triệu Chính ra hiệu cho thống lĩnh vệ úy quân Tô Du nói: “Tô tướng quân cứ việc lục soát Đạt Chính cung, nếu vẫn không tìm được gì, ta nguyện ý quỳ mãi không đứng dậy, xin tạ tội với mẫu hậu.”

Mặc dù Triệu Chính bị thương ở chân trái, nhưng giờ đây quỳ trên chân phải, chân trái bị bỏng dường như xé rách ra, thậm chí có thể nghe thấy nơi gãy xương vang lên khe khẽ.

Đau…

Đau đến tận xương tủy, như thể có cả vạn mũi kim đâm vào da thịt, đâm vào xương, đâm vào màng tai.

Mồ hôi của hắn từ trán lăn xuống, ướt đẫm sàn gạch xanh. Dù là như vậy, Triệu Chính vẫn không đứng dậy.

Tô Du nhanh chóng lao ra ngoài. Trong hoàng cung Đại Ung này, mặc dù mỗi chiếu lệnh đều phải qua tay Thái hậu, ngọc tỷ truyền quốc cũng do bà nắm giữ, nhưng Tô Du chỉ trung thành với một mình Triệu Chính, chỉ nghe lệnh của hắn.

Triệu Chính quỳ không nhúc nhích, còn Tô Du thì nhanh như chớp.

Trên khuôn mặt Thái hậu hiện lên sự giận dữ và nhục nhã không thể giấu, nhưng lại không có chút đau lòng. Bà để mặc Triệu Chính quỳ đó, cho đến khi Tô Du quay lại sau ba khắc, ném một thứ xuống đất.

“Bẩm bệ hạ, đã tìm thấy vật dẫn lửa trong Đạt Chính cung'”

“Không thể nào!” Thái hậu hất chén trà về phía trước, đập vào người Triệu Chính.

Ngoài lớp áo ngoài, Triệu Chính chỉ mặc chiếc áo lót, giờ bị ướt hết, nước trà nóng bỏng thấm vào lớp bông bọc vết thương khiến hắn đau đến mức gần như ngất đi.

“Đã tìm thấy ở đâu?” Triệu Chính nghiến răng hỏi, mỗi chữ như nghẹn qua kẽ răng, mang theo sự căm thù.

“Ở điện phụ nơi tiểu thư Vi Nam Tụ cư ngụ.” Tô Du đáp.

Triệu Chính muốn đứng lên nhìn sắc mặt Vi Nam Tụ, nhưng đôi chân hắn đau đến không còn chút sức lực. Trong cơn mơ hồ, hắn nghe thấy tiếng thét chói tai của Vi Nam Tụ rồi nàng ngã xuống đất, Triệu Chính không còn chống đỡ nổi nữa.

Trong giấc mơ là chiếc xe ngựa lắc lư, hắn nằm trong xe, xung quanh bốc cháy. Bên ngoài vọng lại tiếng của Lý Ôn Chu, vị tổng quản nội thị này, từ khi hắn sáu tuổi rời Ung quốc làm con tin đã theo hắn, luôn theo hắn. Lý Ôn Chu cẩn thận từng li từng tí, giúp Triệu Chính vượt qua nhiều hoạn nạn. Tuy vậy, Triệu Chính vẫn chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng hắn ta.

“Công tử, mau bò ra!” Lý Ôn Chu hô lên từ bên ngoài.

Triệu Chính có chút nghi hoặc, hắn đã là quốc quân, không còn là con tin của nước Ung, vì sao Lý Ôn Chu vẫn gọi hắn là công tử? 

Triệu Chính cúi đầu, nhìn thấy đôi tay nhỏ bé và thân hình của mình, giật mình nhận ra mình đã quay lại thời thơ ấu.

Thời thơ ấu!

Thời thơ ấu lang bạt làm con tin ở Lục Quốc, mỗi bước đi đều là giết chóc, cửu tử nhất sinh

Triệu Chính kinh hoàng toát mồ hôi lạnh. Hắn cố gắng bò dậy, nhưng phát hiện mình không còn chút sức lực nào. Ngọn lửa cháy khiến hắn không mở nổi mắt, đôi tay của hắn khua khoắng trong không trung, giữa đêm đen vô tận, Triệu Chính nghe thấy một giọng nói.

“Đứng lên!”

Giọng nói đó trong trẻo, gấp gáp, nếu nghe kỹ còn có chút quan tâm.

Triệu Chính lần theo giọng nói đó, nắm lấy một bàn tay. Đây là bàn tay trừ ma đuổi họa, bóng đêm bị bàn tay này đẩy lùi, một tia sáng từ trên trời rọi xuống, Triệu Chính cuối cùng cũng có can đảm mở mắt ra.

Dường như trong chớp mắt từ thời thơ ấu đã đến khi trưởng thành, hắn phát hiện mình đang nằm trên long sàng, trước mặt là khuôn mặt kiều diễm nhưng đầy vẻ bất mãn của nữ tử.

“Buông ta ra.” Giang Hòa cố gắng gỡ những ngón tay của Triệu Chính. Nhưng hắn lại kéo mạnh nàng vào lòng, ôm chặt không buông.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này