BẠCH NGUYỆT QUANG XÉ NÁT KỊCH BẢN PHÁO HÔI – CHƯƠNG 11

GIA ĐÌNH NHÀ HỌ CHU

Trước đây, mỗi buổi sáng Mạnh Đường đều đi học bằng xe của Chu Kỳ Xuyên. Hai người cùng nhau đi học và về nhà mỗi ngày, mối quan hệ vô cùng thân thiết. Nhưng từ sau sự việc xảy ra ngày hôm qua, hai người họ tự nhiên không thể như trước đây nữa.

Tối qua, mẹ của Mạnh Đường đã dặn tài xế rằng từ nay về sau tài xế sẽ là người đưa đón cô mỗi ngày. Vì nếu cậu nhóc nhà họ Chu kia không có mắt nhìn như vậy, thì từ giờ nên giữ khoảng cách là tốt nhất.

Sau khi ăn sáng xong, Mạnh Đường ra khỏi nhà, khi đến cổng, cô quay đầu nhìn về phía biệt thự bên cạnh. Thực ra cô không nhìn về phía nhà họ Chu, mà là ngôi biệt thự bên kia, nơi mà chiếc xe của Cố Yến Lễ đã vào ngày hôm qua.

Biệt thự yên tĩnh vô cùng, nhìn từ bên ngoài không giống như có ai đang ở đây. Chiếc xe của Cố Yến Lễ đã vào đây từ hôm qua, không biết tối qua anh có ở lại không? Bây giờ anh có còn ở đây không? 

Đứng ở đây cũng không nhìn ra được gì, Mạnh Đường đơn giản là quay người lên xe.

Về phía nhà họ Chu, sáng sớm mẹ Chu đã chuẩn bị xong bữa sáng, bảo người giúp việc đóng gói lại và giục Chu Kỳ Xuyên đi đón Mạnh Đường đi học cùng, tiện thể mang bữa sáng cho cô.

Trước đây mỗi ngày Chu Kỳ Xuyên cũng là người đón Mạnh Đường, nhưng hôm nay cậu lại không chịu.

Dưới sự thúc giục của mẹ Chu, Chu Kỳ Xuyên lạnh lùng nói: “Con đã ở bên cạnh Niệm Niệm rồi, từ nay sẽ giữ khoảng cách với Mạnh Đường!”

Nghe thấy vậy, mẹ Chu cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung: “Con đúng là… Cái Giang Niệm đó chỉ là một sinh viên nghèo, con và Đường Đường đã lớn lên bên nhau, hiểu rõ nguồn cội, gia thế cũng tương đương, hai đứa mới là một cặp trời sinh!”

Từ sau khi Chu Kỳ Xuyên về nhà tối qua, mẹ Chu đã hết lời khuyên nhủ, nhưng dù bà có nói gì thì cậu cũng chẳng nghe, cậu chỉ quyết tâm chọn Giang Niệm.

Mới quen nhau có một ngày, mà Giang Niệm đã có thể quyến rũ con trai bà như vậy, chắc chắn không phải người đơn giản.

Với gia đình họ, nếu Kỳ Xuyên chỉ muốn chơi bời thì cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến nhà họ Mạnh, không thể làm rạn nứt mối quan hệ giữa hai gia đình.

Sự xuất hiện của Giang Niệm rõ ràng đã phá vỡ sự hòa hợp và cân bằng giữa hai nhà, điều này mẹ Chu không thể chấp nhận.

“Mẹ, con khuyên mẹ đừng lo nữa, người mà con sẽ cưới sau này chỉ có thể là Niệm Niệm, cô ấy cũng sẽ là con dâu của mẹ!”

Bố Chu vốn ngồi yên một bên không nói gì, lúc này nghe câu này của Chu Kỳ Xuyên, liền vỗ mạnh tay xuống bàn: “Đồ nghịch tử, con đùa giỡn cũng thôi đi, còn muốn cưới cái con bé sinh viên nghèo đó? Con mới bao nhiêu tuổi mà đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi hả?”

Chu Kỳ Xuyên đứng bật dậy, khí thế đầy mình, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả bố Chu, cậu lạnh lùng nói: “Chuyện của con các người đừng can thiệp, cũng đừng xen vào, con đã quyết định chọn Niệm Niệm rồi!”

Nói xong, cậu xoay người ra khỏi cửa, dáng vẻ đầy quyền uy, đáng tiếc cậu bây giờ chỉ là một học sinh trung học, khí thế mạnh mẽ này lại có chút mâu thuẫn.

Bố Chu sắc mặt đen sì, ông giận dữ lườm mẹ Chu: “Xem bà dạy con giỏi thế nào!”

Gần đây nhà họ Mạnh có một dự án rất quan trọng đối với công ty của họ Chu, chỉ cần ký được hợp đồng này, thì công ty Chu sẽ có thể tiến thêm một bước nữa. Hôm qua suýt nữa thì đã ký được rồi, nhưng hợp đồng lại gặp phải một số vấn đề nên mới trì hoãn một ngày.

Mẹ Chu cũng không vui vẻ gì, con trai đâu phải chỉ là của mình bà, nhưng lúc này bố Chu đã nổi giận, bà cũng không dám nói gì.

“Tôi không cần biết bà dùng cách gì, mau chóng giải quyết con bé sinh viên nghèo đó, nếu ảnh hưởng đến hợp tác với nhà họ Mạnh…”

Lời cuối bố Chu chưa nói hết, nhưng sắc mặt u ám của ông đã nói lên tất cả, nếu chuyện này không giải quyết được, thì nhà này cũng không yên ổn đâu.

Mạnh Đường không hề hay biết chuyện xảy ra ở nhà họ Chu, cô lúc này đã đến cổng trường.

“Đường Đường!”

Vừa bước xuống xe, Mạnh Đường đã nghe thấy tiếng gọi từ phía xa, quay đầu lại thì thấy Hứa Di đang chạy đến bên cạnh cô.

“Tiểu Di, buổi sáng tốt lành!”

Thấy Hứa Di, Mạnh Đường tâm trạng tốt cong khóe môi, Hứa Di đã đến bên cạnh và khoác tay cô: “Đường Đường, hôm nay da cậu trông đẹp quá!”

Ánh mắt Hứa Di dừng lại trên khuôn mặt nhỏ của Mạnh Đường, ban đầu cô còn lo lắng Đường Đường sẽ buồn, nhưng bây giờ cô lại thấy yên tâm.

Mạnh Đường cười nhẹ: “Có lẽ là vì hỷ sự đến thì người cũng thấy phấn khởi thôi!”

Trọng sinh quả là một chuyện đáng mừng phải không?

Tối qua nằm trong căn phòng quen thuộc, cô ngủ rất ngon, không chỉ không bị ảnh hưởng bởi những chuyện đã xảy ra hôm qua, mà ngược lại còn ngủ rất sâu.

——

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này