TỰ TÌM ĐẾN MÀ BỊ MẮNG
Khi Mạnh Đường bước vào lớp học, ánh mắt cô lướt qua một lượt, nhìn thấy Giang Niệm đang ngồi ở góc lớp, xung quanh không có ai dám đến gần. Trên khuôn mặt Giang Niệm mang một chút vẻ đáng thương và ủy khuất, giống như thể ai đó đã bắt nạt cô vậy.
Mạnh Đường chỉ liếc mắt một cái, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, trở về chỗ ngồi của mình.
Cô vừa ngồi xuống thì nghe thấy tiếng Giang Niệm trò chuyện với hệ thống: “Cái cô Mạnh Đường này cũng chỉ dựa vào gia thế tốt thôi, nhưng cũng chẳng kiêu ngạo được bao lâu nữa đâu. Khi nào thì tôi có thể đổi được đạo cụ của hệ thống?”
“Hệ thống đạo cụ đều cần phải dùng điểm để đổi, ký chủ chỉ có cách nỗ lực kiếm điểm mới có thể đổi được nhé!”
Đạo cụ của hệ thống?
Mạnh Đường khẽ nhướn mày, từ giọng điệu kiêu ngạo của Giang Niệm mà đoán, đạo cụ của hệ thống này chắc chắn không đơn giản.
Từ sau khi phát hiện Giang Niệm có hệ thống và nhận ra cô ta có ác ý với mình, Mạnh Đường đã hiểu rõ một điều, đó là có một số chuyện dù cô có muốn tránh cũng không thể tránh khỏi.
Vì vậy, cô phải nghĩ cách nào đó để đè bẹp cặp đôi nam nữ chính này, hoặc ít nhất là khiến họ không dám quấy rầy mình nữa. Nếu không, cô có thể bị cuốn vào âm mưu của Giang Niệm bất cứ lúc nào, dù đã trọng sinh nhưng cuộc sống này cũng chẳng yên ổn gì.
Đúng lúc Mạnh Đường đang mải suy nghĩ, Chu Kỳ Xuyên cũng bước vào lớp, tay cầm bữa sáng mà người giúp việc đã chuẩn bị từ sáng sớm.
Vừa vào lớp, cậu không nhìn ngang ngó dọc mà đi thẳng qua bàn của Mạnh Đường, đến ngay bên cạnh Giang Niệm.
“Niệm Niệm, em chưa ăn sáng đúng không? Anh có mang sandwich, vị cũng không tệ, em thử xem!”
Giọng nói của Chu Kỳ Xuyên với Giang Niệm mềm mại như nước, điều mà trước đây cậu chưa từng làm với Mạnh Đường.
Giang Niệm cảm động nhìn Chu Kỳ Xuyên: “A Xuyên, anh đối xử với em thật tốt!”
Chu Kỳ Xuyên vuốt nhẹ đầu Giang Niệm hai cái, giọng đầy cưng chiều: “Anh không đối tốt với em thì đối tốt với ai chứ?”
Họ cứ thế mà nói lời tình tứ, như thể những người khác trong lớp không tồn tại vậy.
Hứa Di hừ lạnh một tiếng: “Đồ cặn bã và đứa con gái hạ đẳng, may mà sáng nay tôi ăn không nhiều, nếu không chắc chắn sẽ nôn mất!”
Giọng của Hứa Di không hề nhỏ, trong lớp học yên tĩnh mọi người đều nghe rõ ràng, đương nhiên Chu Kỳ Xuyên và Giang Niệm đang ngồi ở hàng ghế sau cũng nghe thấy.
Sắc mặt Chu Kỳ Xuyên lập tức trở nên u ám, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Mạnh Đường: “Mạnh Đường, nếu cô còn tiếp tục nhắm vào Niệm Niệm thì đừng trách tôi không nể tình cũ mà không khách sáo!”
Mạnh Đường?
Cô hoàn toàn không hiểu quay đầu lại: “Nếu cậu cần bác sĩ thì tôi có thể giới thiệu cho.”
Cô vừa rồi không nói một câu, thậm chí còn không nhìn Chu Kỳ Xuyên, vậy mà cậu ta lại có thể kéo chuyện này đến cô, rõ ràng sau khi trọng sinh đầu óc cậu ta thực sự không còn sáng suốt nữa rồi.
Hứa Di cũng đứng lên: “Chu Kỳ Xuyên, khi nào thì Đường Đường nhắm vào Giang Niệm chứ? Cô ấy thậm chí còn chẳng thèm để ý đến hai người. Đã thấy người ta nhặt đồ ăn, nhặt đồ uống, nhặt tiền, nhưng chưa từng thấy ai lại tự nguyện tìm đến mà bị mắng như thế này. Vừa rồi tôi có nhắc đến hai người đâu? Trừ khi chính hai người cũng cảm thấy mình thật sự vừa cặn bã vừa hạ đẳng!”
Hứa Di chửi người một cách không thương tiếc, cô vừa rồi thật sự không nhắc đến tên Chu Kỳ Xuyên và Giang Niệm, nhưng ai cũng biết cô đang nói đến họ.
Sắc mặt Chu Kỳ Xuyên càng thêm lạnh lùng: “Hứa Di, đừng tưởng rằng tôi cho cô mặt mũi mà cô lại không biết điều!”
Nhà họ Hứa hiện tại tuy không bằng nhà họ Mạnh, nhưng lại tương đương với nhà họ Chu, bây giờ nhà họ Chu vẫn chưa phát triển đủ mạnh, nên Hứa Di hoàn toàn không sợ Chu Kỳ Xuyên.
Nghe thấy lời đe dọa của Chu Kỳ Xuyên, Hứa Di lạnh lùng hừ một tiếng: “Cậu mới là người cho mặt mà không biết xấu hổ, còn tự chạy đến để bị mắng!”
Mạnh Đường cũng lên tiếng: “Chu Kỳ Xuyên, mặc dù chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nhưng đó là vì hai nhà là hàng xóm, chứ tôi và cậu dù có gọi là bạn thân từ nhỏ thì tôi cũng không nghĩ giữa chúng ta có tình nghĩa gì cả. Cho dù có đi chăng nữa, thì cũng là nhà họ Chu thiếu nợ nhà họ Mạnh!”
“Những lời cậu vừa nói, tôi xin trả lại nguyên vẹn, đừng đến trước mặt tôi để kiếm sự tồn tại nữa. Cậu thích ở cùng với ai thì đó là việc của cậu!”
Những năm qua, nhà họ Chu dựa vào mối quan hệ với nhà họ Mạnh mà công việc kinh doanh ngày càng phát triển, chuyện này ở Hải Thành không phải là bí mật gì, chỉ là không ai nói ra mặt mà thôi. Nhưng giờ đây, Mạnh Đường đã trực tiếp vạch trần điều đó.
Cô suy nghĩ rất đơn giản, dù sao thì cặp đôi nam nữ chính này cũng sẽ không để cô yên, chuyện hai nhà xích mích là chuyện sớm muộn. Đây là một trường học quý tộc, các bạn học trong lớp đều là con cái của những gia đình trong cùng một tầng lớp.
Lời nói của Mạnh Đường hôm nay chắc chắn sẽ lan ra ngoài, tiện thể cô cũng có thể tách bạch mối quan hệ giữa nhà họ Mạnh và nhà họ Chu, để sau này nhà họ Chu có muốn dính vào thì cũng phải giữ thể diện của mình.
Chu Kỳ Xuyên không ngờ rằng Mạnh Đường lại nói những lời như vậy, nhưng hiện giờ cậu vẫn chưa thoát khỏi hình tượng tổng tài bá đạo từ kiếp trước, chưa nhận ra thực tế. Sau khi sững sờ, cậu hừ lạnh một tiếng: “Nếu cô đã nói vậy, sau này hy vọng cô đừng đến cầu xin tôi!”
Các bạn học trong lớp đều nhìn Chu Kỳ Xuyên với vẻ ngạc nhiên. Từ sau khi Giang Niệm chuyển đến ngày hôm qua, sao Chu Kỳ Xuyên lại có vẻ như đầu óc không bình thường thế này? Ai cũng biết rõ rằng giữa nhà họ Chu và nhà họ Mạnh, ai mới là người phải cầu xin ai mà. Cậu ta lấy đâu ra can đảm để nói những lời như vậy?
Mạnh Đường đã quay người lại, hoàn toàn không để ý đến lời nói vừa rồi của Chu Kỳ Xuyên.
Kiếp trước khi bị giày vò trong nhà tù lâu như vậy, làm sao cô có thể không biết Chu Kỳ Xuyên tàn nhẫn đến mức nào?
Ngay cả khi họ không xích mích, thì sau khi Chu Kỳ Xuyên và Giang Niệm ở bên nhau, anh ta vẫn sẽ ra tay với nhà họ Mạnh. Ác ý của Giang Niệm với cô nặng nề như vậy, không thể nào bỏ qua dễ dàng được.
Kiếp trước cô đã cầu xin Chu Kỳ Xuyên rất nhiều lần mà không có tác dụng, kiếp này dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng không bao giờ định cầu xin cậu ta nữa.
Nhìn Mạnh Đường lạnh lùng quay đi, Chu Kỳ Xuyên nhíu mày, trong lòng cậu có cảm giác gì đó không đúng, nhưng không thể nói rõ ra, chỉ thấy có một cảm giác rất kỳ quặc.
Khi Mạnh Đường vừa quay người, chuông vào học cũng vang lên, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp.
Đi đến bục giảng, giáo viên chủ nhiệm mỉm cười nói: “Mặc dù các em đã lên lớp 12, việc học rất căng thẳng, nhưng nhà trường để giảm bớt áp lực cho các em đã chuẩn bị một buổi liên hoan khai giảng. Các em lớp 12 cũng có thể tham gia, những ai muốn đăng ký biểu diễn chương trình thì có thể đến gặp tôi để nhận phiếu đăng ký.”
Ngay khi giáo viên chủ nhiệm dứt lời, cả lớp vang lên tiếng hoan hô.
Mạnh Đường cũng nhớ lại, kiếp trước cô cũng đăng ký một tiết mục trong buổi liên hoan đó, nhưng trước khi lên sân khấu cô đã gặp sự cố, sau đó Giang Niệm thay cô hoàn thành tiết mục.
Cũng từ buổi liên hoan đó, Giang Niệm trở nên nổi tiếng trong trường, còn được bầu chọn là hoa khôi của trường. Mặc dù là con của một gia đình bình thường, nhưng cô ấy lại tài năng và học giỏi, số người thích cô ấy ngày càng nhiều.
Từ đó về sau, ánh mắt của Chu Kỳ Xuyên cũng thường dừng lại trên người Giang Niệm. Sau khi Mạnh Đường phát hiện, cô đã cãi nhau với Chu Kỳ Xuyên nhiều lần vì Giang Niệm. Sau vài lần cãi nhau, Mạnh Đường tức giận mà ra nước ngoài, đến khi cô quay lại thì mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
