BẠCH NGUYỆT QUANG XÉ NÁT KỊCH BẢN PHÁO HÔI – CHƯƠNG 19

CÙNG NHAU XEM CAMERA GIÁM SÁT

Khi bản nhạc kết thúc, phía dưới sân khấu im lặng trong giây lát, sau đó là những tràng pháo tay vang dội. 

Các lãnh đạo trường cũng đều nở nụ cười hài lòng và không tiếc lời khen ngợi. Màn biểu diễn của Mạnh Đường vượt qua mong đợi của tất cả mọi người, dù so với những nghệ sĩ piano chuyên nghiệp cũng không hề kém cạnh.

Mạnh Đường đứng dậy khỏi cây đàn piano, bước chậm rãi đến mép sân khấu và cúi người chào.

Giữa những ánh mắt dõi theo cô, có một ánh mắt đặc biệt khiến cô theo bản năng quay lại nhìn, và cô bắt gặp ánh mắt của Cố Yến Lễ.

Khi thấy cô nhìn lại, Cố Yến Lễ khẽ gật đầu. Ánh mắt anh nhìn cô không giống với những ánh mắt khen ngợi của những người khác, trong đó dường như có một chút thương cảm nhẹ nhàng.

Mạnh Đường khẽ ngạc nhiên và nhớ lại một số chuyện kiếp trước. Cố Yến Lễ dường như có điều gì đó đặc biệt với cô, nhưng tại sao?

Khi cô nhìn lại lần nữa, ánh mắt của Cố Yến Lễ đã rời đi.

Dưới khán đài, cha mẹ Mạnh Đường cũng cười rạng rỡ, cảm thấy vô cùng tự hào về con gái mình.

Mạnh Đường bước xuống sân khấu, vừa đến hậu trường thì đụng phải Chu Kỳ Xuyên và Giang Niệm.

“Mạnh Đường, cho Niệm Niệm mượn đàn piano của cô đi!” Chu Kỳ Xuyên nói với giọng điệu kẻ cả, không phải như đang hỏi mượn mà là đang ra lệnh.

Giang Niệm đứng bên cạnh Chu Kỳ Xuyên, nghiêng người về phía anh như thể đang tựa vào anh.

“Da mặt của các người thật là dày nhỉ?” Mạnh Đường cảm thấy buồn cười. Chu Kỳ Xuyên sao có thể tự cao tự đại đến mức này? Bây giờ anh ta còn dám đứng trước mặt cô mà ra lệnh, ai cho anh ta cái quyền đó chứ?

Mạnh Đường chợt nghĩ, chính cô ở kiếp trước đã trao cho Chu Kỳ Xuyên sự tự tin này, ai bảo cô ở kiếp trước mắt mù lòng ngu ngốc chứ.

Sắc mặt Chu Kỳ Xuyên trở nên u ám: “Piano của trường đã hỏng rồi, cô có piano, cho Niệm Niệm mượn dùng một chút thì có làm sao?”

“Anh cũng nói rồi, đó là piano của tôi. Tôi muốn cho mượn thì cho, không muốn cho mượn thì không cho!” Mạnh Đường không ngần ngại đáp trả: “Còn về việc tại sao piano của trường lại bị hỏng đột ngột, tôi nghĩ Giang Niệm bên cạnh anh chắc chắn biết rất rõ.”

Giang Niệm lập tức tỏ vẻ uất ức, kéo tay Chu Kỳ Xuyên: “A Xuyên, em thật sự không làm gì cả. Nếu cô Mạnh không muốn cho mượn thì thôi, em sẽ đợi hoặc đổi sang tiết mục khác cũng được.”

“Đồ ích kỷ!” Chu Kỳ Xuyên lạnh lùng nhìn Mạnh Đường: “Dù cô làm gì đi nữa, trong lòng tôi chỉ có Niệm Niệm! Cô đừng hòng vu oan cho cô ấy!”

Mạnh Đường đã nghe câu này không biết bao nhiêu lần rồi. Dù là kiếp trước hay kiếp này, Chu Kỳ Xuyên đã lặp lại điều này rất nhiều lần.

Chu Kỳ Xuyên thật sự muốn dùng đạo đức để ràng buộc cô sao? Cô không muốn cho Giang Niệm mượn piano là ích kỷ à? Thật nực cười!

Cô khoanh tay lùi lại một bước, giữ khoảng cách với hai người, để không bị lây sự tự mãn ngạo mạn của Chu Kỳ Xuyên.

“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi không hề có hứng thú với anh. Các người cứ liên tục đến trước mặt tôi để chứng minh sự hiện diện của mình, có phải là không có tôi, các người cũng không tự tin về tình cảm của mình đúng không?”

Giọng điệu của Mạnh Đường nhạt nhẽo, sau đó cô quay sang nhìn Giang Niệm: “Còn về việc có vu oan cho cô ấy hay không, tôi nghĩ sau khi xem camera giám sát, sự thật sẽ rõ ràng. Các người vội vàng gì chứ? Tôi đâu có nói rõ ràng rằng Giang Niệm đã phá hoại cây đàn, đúng không? Trái lại, việc các người vội vàng phủ nhận, trông có vẻ như là đang chột dạ thì phải?”

Mạnh Đường vừa nói xong, sắc mặt của Chu Kỳ Xuyên và Giang Niệm trở nên vô cùng khó coi. Giang Niệm ban đầu nghĩ rằng Mạnh Đường chỉ đang cố gắng hù dọa, bởi vì camera giám sát ở phòng đạo cụ đã hỏng từ lâu, làm gì có video nào chứ.

Nhưng khi thấy vẻ bình tĩnh của Mạnh Đường, Giang Niệm bắt đầu lo lắng. Không lẽ camera thật sự đã được sửa chữa?

Nếu cảnh cô phá hoại cây đàn piano bị ghi lại, thì cô phải làm sao?

“Hệ thống, có thể kiểm tra xem camera ở phòng đạo cụ có thật sự bị hỏng không?” Giang Niệm kêu lên trong đầu, và hệ thống nhanh chóng trả lời rằng camera giám sát đã được sửa chữa.

Sắc mặt Giang Niệm lập tức tái nhợt, cô vội vàng hối thúc hệ thống, muốn nó phá hủy các đoạn video.

Nhưng hệ thống chỉ đáp lại một cách máy móc: “Xin lỗi ký chủ, muốn phá hủy video cần phải đổi điểm tích lũy, nhưng hiện tại điểm tích lũy của người chơi đã bằng không, không thể đổi được đạo cụ.”

Giang Niệm hét lên trong đầu: “Điểm tích lũy, điểm tích lũy! Cái gì cũng cần điểm! Nếu video này không bị hủy, thì nhiệm vụ của tôi sẽ thất bại mất!”

Giọng nói của Giang Niệm đầy tức giận và hoảng loạn, nhưng hệ thống vẫn chỉ đáp lại bằng giọng điệu máy móc. Nếu không có điểm tích lũy, nó không thể sử dụng các đạo cụ trong cửa hàng. Nếu phá vỡ quy tắc, nó sẽ bị hệ thống chính trừng phạt.

Ngay cả khi nhiệm vụ lần này thất bại, cùng lắm thì nó chỉ cần liên kết với một ký chủ mới. Dù thành tích không tốt, nhưng vẫn tốt hơn là bị hệ thống chính trừng phạt. 

Hơn nữa, nó cảm thấy ký chủ lần này mà nó được liên kết không thông minh cho lắm, cứ động một chút là tức giận, đến nỗi hệ thống cũng thấy khó chịu. Rõ ràng đây là một câu chuyện về nữ cường, nhưng ký chủ này lại suốt ngày tỏ vẻ yếu đuối, hoàn toàn không khớp với thiết lập ban đầu.

Khi Mạnh Đường nghe thấy Giang Niệm ra lệnh cho hệ thống phá hủy video, cô thực sự có chút lo lắng. Dù đã sao lưu một bản video trước, nhưng cô không thể chắc chắn hệ thống sẽ không phá hủy video gốc.

Tuy nhiên, cô không ngờ rằng mình lại nghe thấy Giang Niệm cãi nhau với hệ thống, điều này khiến cô khá ngạc nhiên.

Từ phản ứng của hệ thống, có vẻ như nó không mấy hài lòng với ký chủ là Giang Niệm.

Điều quan trọng nhất là qua những cuộc đối thoại của Giang Niệm với hệ thống, Mạnh Đường có thể nhận ra rằng hệ thống không phải là toàn năng. Nó cũng có những quy tắc và giới hạn riêng.

Nhận thức được điều này, Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.

“Mạnh Đường, nếu cô đã khăng khăng muốn kiểm tra camera giám sát, thì chúng ta hãy cùng nhau xem. Hy vọng sau khi xem xong, cô sẽ không còn dám vu oan cho Niệm Niệm nữa!” Chu Kỳ Xuyên nói với giọng đầy tự tin. Trong mắt anh ta, Giang Niệm là người mang hào quang, đơn thuần, tốt bụng và không thể nào làm ra chuyện phá hoại đàn piano.

Chính vì tin tưởng vào Giang Niệm, nên khi Chu Kỳ Xuyên nói câu này, anh ta rất chắc chắn, thậm chí ánh mắt nhìn Mạnh Đường còn đầy khinh thường và chế giễu. Cô ta muốn vu oan cho Niệm Niệm mà cũng không chọn lý do hay hơn, lại dùng một lời nói dối dễ bị lật tẩy như vậy, thật là ngu ngốc.

Sự tự tin của Chu Kỳ Xuyên đã che mắt anh ta, không nhận ra rằng ngay sau khi anh ta nói xong, Giang Niệm đã khẽ run lên, trong mắt cô không thể giấu được sự hoảng sợ.

“Hiệu trưởng Vương, ngài có nghe thấy những lời vừa rồi không? Hãy gọi người đến kiểm tra camera giám sát, để mọi người cùng xem!” Một giọng nói trầm ấm và nam tính vang lên từ phía sau Mạnh Đường. Cô quay đầu lại và thấy Cố Yến Lễ cùng với một số lãnh đạo trường đang đứng đó.

Mạnh Đường lúc này mới nhận ra rằng, vì tập trung vào cuộc đối thoại của Giang Niệm với hệ thống mà cô không hề nghe thấy tiếng bước chân, và cũng không biết những người này đã đến từ lúc nào.

——

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này