THÍCH CHÓ CÒN HƠN THÍCH ANH TA!
Hệ thống thấy biểu hiện của Giang Niệm, cũng cảm nhận được cảm xúc của Chu Kỳ Xuyên đã có sự thay đổi, thái độ của nó mới dịu lại một chút: “Tôi đã nói rồi, mục tiêu chiến lược của ký chủ là Chu Kỳ Xuyên, vậy mà cô cứ chăm chăm dồn hết sự chú ý vào cái người Mạnh Đường kia, lại còn gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối, thật là đảo lộn mọi thứ!”
Giang Niệm mím môi không nói gì. Trong mắt cô, Mạnh Đường chính là bạch nguyệt quang thanh mai trúc mã của Chu Kỳ Xuyên, nếu không trừ bỏ Mạnh Đường, cô luôn cảm thấy khó chịu, như thể có một cái gai đâm vào tim.
Hơn nữa, cô cũng đã đọc qua một số tiểu thuyết, những tồn tại kiểu bạch nguyệt quang này đối với cô rất nguy hiểm, lỡ như sau này Chu Kỳ Xuyên đột nhiên nhớ lại những điều tốt đẹp về Mạnh Đường thì sao? Vì vậy, cô nhất định không thể bỏ qua Mạnh Đường.
Tuy nhiên bây giờ cô cũng đã tỉnh táo hơn một chút rồi, cô nhận ra mình quả thật đã có chút vội vàng, điều cần làm bây giờ là phải nắm chặt lấy Chu Kỳ Xuyên trước đã! Còn về Mạnh Đường, đợi sau khi mối quan hệ giữa cô và Chu Kỳ Xuyên ổn định thì sẽ tìm cách loại bỏ sau. Chỉ có điều, suy nghĩ này Giang Niệm chỉ giữ trong lòng chứ không nói cho hệ thống biết. Dù sao thì hệ thống này cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ là thứ trang trí mà thôi.
Trên bục giảng, sau khi video giám sát được phát xong, giáo viên chủ nhiệm thông báo hình phạt dành cho Giang Niệm là ghi sổ cảnh cáo một lần, và phải công khai kiểm điểm trước toàn trường vào buổi họp mặt thầy cô và học sinh vào thứ Hai tuần sau.
Giang Niệm khá bất ngờ với kết quả này, cô cứ nghĩ sau khi xảy ra chuyện này, cô sẽ bị đuổi về trường cũ, không ngờ vẫn có thể ở lại. Ghi sổ cảnh cáo đối với cô mà nói không quá quan trọng, dù sao sau này khi cô trở thành phu nhân giàu có thì chuyện học hành cũng không cần thiết lắm.
Trước đây cô cố gắng học tập chẳng phải để sau này kiếm được nhiều tiền hơn, sống cuộc sống tốt đẹp hơn sao? Có điều bây giờ chỉ cần cô nắm bắt được Chu Kỳ Xuyên thì sau này tự nhiên sẽ có được cuộc sống tốt đẹp, vậy thì chuyện học hành đối với cô có ý nghĩa gì mấy.
Tuy nhiên công khai kiểm điểm thì khác, việc này sẽ khiến cả trường đều biết, đến lúc đó danh tiếng của cô sẽ bị hủy hoại, đây mới là điều cô quan tâm hơn hết ở hiện tại, nhưng dù sao thì so với việc bị đuổi học vẫn còn tốt hơn, ít nhất cô vẫn có thể ở bên cạnh Chu Kỳ Xuyên.
Giáo viên chủ nhiệm đã nói xong, còn răn đe học sinh một lượt, lấy Giang Niệm làm ví dụ, khuyên bảo các học sinh nên tập trung vào học tập nhiều hơn, ít suy nghĩ về những thứ tào lao. Giang Niệm đã trở thành bài học tiêu cực trong lời của giáo viên chủ nhiệm. Chuyện xảy ra tối qua vốn chỉ có những học sinh có mặt ở hậu trường biết, giờ giáo viên chủ nhiệm nói trước mặt cả lớp, chuyện này sẽ nhanh chóng lan truyền.
Sau khi giáo viên chủ nhiệm rời khỏi lớp, trong lớp vang lên những tiếng xì xào, các học sinh nhỏ to bàn tán, mục tiêu bàn tán tự nhiên là Giang Niệm.
Hứa Di cũng cau có mà mắng một câu: “Thường ngày nhìn cô ta đã thấy giả tạo rồi, không ngờ lòng dạ còn độc ác như vậy, dám phá hỏng đàn piano, thật sự quá xấu xa!”
Hứa Di không tham gia buổi biểu diễn, hôm qua cô ấy chỉ ngồi dưới khán đài xem, hơn nữa sau khi Mạnh Đường biểu diễn xong đã rời đi ngay, nên Hứa Di thật sự không biết chuyện này.
Giang Niệm nghe tiếng bàn tán xung quanh, nước mắt rơi như chuỗi hạt bị đứt, đầu hơi cúi xuống, bờ vai khẽ rung động, cô cắn chặt môi không để tiếng khóc phát ra.
Chu Kỳ Xuyên vốn dĩ đã có sẵn sự thiên vị với Giang Niệm, lúc này thấy cô đau lòng rơi lệ, cũng không màng đến việc đây là trong lớp học, trực tiếp ôm lấy cô, rồi lạnh lùng quát lên với những người xung quanh: “Tất cả im lặng cho tôi!”
Giọng của Chu Kỳ Xuyên đầy uy lực, cả lớp có một khoảnh khắc im lặng, sau đó có học sinh bất mãn phản bác lại: “Tại sao chúng tôi phải im lặng? Cô ta dám dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy, chúng tôi không có quyền nói sao?”
“Đúng vậy! Chu Kỳ Xuyên, cậu tưởng cậu là ai? Thường ngày gọi cậu một tiếng Chu thiếu, cậu còn tưởng mình là củ tỏi thật sao?”
“Ai nói không phải, trong lớp này ai mà chẳng có chút gia thế, nhà họ Chu thì ghê gớm lắm sao?”
Nghe những lời chế giễu từ mọi người, sắc mặt Chu Kỳ Xuyên càng trở nên khó coi. Cậu ta đột nhiên đứng phắt dậy, giận dữ nói: “Các người dám nói thêm một câu nữa thử xem!”
Có người hừ lạnh một tiếng: “Nói thêm một câu thì sao? Trước đây tâng bốc cậu cũng chỉ là vì nể mặt Mạnh Đường, không có nhà họ Mạnh, cậu nghĩ nhà họ Chu là cái gì?”
Lời này như một cái tát, trực tiếp tát vào mặt Chu Kỳ Xuyên, đồng thời cũng khiến cậu ta tỉnh ngộ ngay lập tức. Dường như lúc này cậu mới nhận ra rằng cậu vẫn chưa phải là vị tổng tài từng tung hoành trên thương trường như kiếp trước, và nhà họ Chu vẫn chưa hề trỗi dậy.
Nhưng những người này lại nói rằng trước đây họ nể mặt nhà họ Mạnh nên mới nâng đỡ cậu ta, điều này khiến Chu Kỳ Xuyên không thể chấp nhận được. Dù hiện tại cậu ta đã thấy rõ thực tế, nhưng trong mắt cậu, thành tựu kiếp trước của mình hoàn toàn là nhờ vào bản thân!
Nhà họ Chu cuối cùng sẽ trở thành một tồn tại mà nhà họ Mạnh không thể với tới, nhà họ Mạnh căn bản không thể so sánh với nhà họ Chu!
Sau cơn giận dữ, ánh mắt Chu Kỳ Xuyên hướng về phía Mạnh Đường: “Mạnh Đường, bất kể cô làm gì, dù cô có kích động cả lớp cùng nhau gây chuyện, tôi cũng sẽ không bao giờ ở bên cô đâu!”
Mạnh Đường?
Cô đang thưởng thức trò vui rất hào hứng, sao tự dưng lại liên quan đến cô? Vừa rồi cô có nói gì đâu!
Mạnh Đường đầy ngơ ngác quay đầu lại, khi đối diện với ánh mắt giận dữ của Chu Kỳ Xuyên, cô không nhịn được mà thốt lên: “Chu Kỳ Xuyên, tai nào của anh nghe thấy tôi nói muốn ở bên anh? Anh cứ yên tâm, cho dù tôi có thích một con chó, tôi cũng không bao giờ thích anh đâu! Đầu óc có vấn đề thì đi chữa đi, đừng có vô duyên vô cớ đến đây để gây sự!”
Sắc mặt Chu Kỳ Xuyên lập tức đen lại. Bên ngoài lớp học, Cố Yến Lễ vừa lúc đi ngang qua, câu nói của Mạnh Đường vô tình lọt vào tai anh. Ánh mắt Cố Yến Lễ thoáng sáng lên, anh bước đến trước cửa lớp, trợ lý bên cạnh bước lên gõ cửa.
Giáo viên quay đầu lại, dù không nhận ra Cố Yến Lễ nhưng đã từng thấy anh từ xa trong buổi lễ hôm qua. Khi đó hiệu trưởng và nhiều người khác đều vây quanh anh, nên cô cũng biết người này không phải dạng tầm thường.
“Xin hỏi có việc gì không?”
Giáo viên lịch sự hỏi, Cố Yến Lễ từ từ bước lên, bóng dáng anh xuất hiện ở cửa lớp.
Trong lớp, tiếng xì xào bàn tán vốn dĩ còn đang sôi nổi lập tức im bặt, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Cố Yến Lễ, thậm chí có nữ sinh nhỏ giọng thì thầm với nhau: “Người này là ai vậy? Đẹp trai quá, khí chất này thật sự không thể chê vào đâu được!”
Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Cố Yến Lễ nhìn về phía Mạnh Đường, nhẹ giọng nói: “Đường Đường, đây là chiếc vòng tay em để quên trên xe.”
Mạnh Đường vừa thấy Cố Yến Lễ xuất hiện trong lớp đã ngẩn người, lúc này nghe anh gọi mới bừng tỉnh, vòng tay? Vòng tay gì?
Mạnh Đường nhìn kỹ lại, mới thấy trong tay Cố Yến Lễ là một sợi dây mảnh màu bạc, trên đó còn gắn kim cương, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, lại là chiếc vòng mà cô yêu thích nhất, thường xuyên đeo.
Dạo gần đây tâm trí Mạnh Đường đều bận rộn chuyện khác, thực sự không chú ý rằng chiếc vòng tay này đã mất, hơn nữa còn rơi trên xe của Cố Yến Lễ!
Chắc là lần trước khi Cố Yến Lễ đưa cô về nhà thì làm rơi. Nhưng tại sao hôm qua Cố Yến Lễ đến nhà ăn cơm lại không tiện thể trả lại luôn?
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
