HÌNH TƯỢNG BÁ TỔNG CỦA CHU KỲ XUYÊN
Sau khi nhận ra lợi thế mà mình đang có, Chu Kỳ Xuyên dần dần mất đi nỗi sợ hãi trước Cố Yến Lễ, thậm chí còn đứng thẳng lưng hơn trước.
Ánh mắt cậu ta lướt qua Cố Yến Lễ và Mạnh Đường, sau đó lên tiếng: “Tôi và Mạnh Đường lớn lên cùng nhau, quan hệ luôn rất thân thiết. Tổng Giám đốc Cố đột nhiên hành xử như vậy là có ý gì?”
Cậu ta không nhắc đến việc mối quan hệ giữa mình và Mạnh Đường gần đây đã trở nên xa cách, cũng không nói gì về hành động mà cậu vừa định làm, mà thay vào đó lại đổ lỗi lên đầu Cố Yến Lễ.
“Dù tập đoàn Cố có lớn mạnh đến đâu, Tổng Giám đốc Cố cũng không thể bắt nạt người khác như vậy được! Như thế này chẳng phải là không coi nhà họ Chu ra gì sao?”
Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh đều hít một hơi lạnh, ngay cả cha mẹ của Chu Kỳ Xuyên cũng biến sắc. Họ không ngờ con trai mình lại dám liều lĩnh đến vậy!
Cha của Chu Kỳ Xuyên vội vàng tiến lên, quát mắng: “Câm miệng! Nhanh chóng xin lỗi Tổng Giám đốc Cố!”
Dù là gia đình danh giá, nhưng giữa các gia đình giàu có vẫn có sự chênh lệch rõ rệt. Nhà họ Cố là một trong những gia tộc quyền lực nhất, còn nhà họ Chu thì thấp hơn rất nhiều, thậm chí còn không lọt vào mắt của nhà họ Cố. Việc họ không coi nhà họ Chu ra gì là điều dễ hiểu.
Lần này nhận được thư mời từ nhà họ Cố, cha của Chu Kỳ Xuyên rất phấn khởi, còn hy vọng có cơ hội kết giao với nhà họ Cố trong buổi tiệc. Nhưng bây giờ, trước khi ông kịp kết giao, con trai ông đã đắc tội với người đứng đầu nhà họ Cố, khiến ông sợ đến mức tim như ngừng đập.
Dù không muốn tự hạ mình, nhưng ông biết rằng nhà họ Chu chẳng có lý do gì để nhà họ Cố phải bận tâm.
Trước sự sợ hãi và giận dữ của cha mình, Chu Kỳ Xuyên lại tỏ ra rất bình tĩnh. Không những không sợ hãi, cậu ta còn nói thêm một câu đầy bất ngờ: “Tại sao tôi phải xin lỗi? Chính Cố Yến Lễ là người ra tay với tôi trước, chẳng phải anh ta mới là người cần phải xin lỗi sao?”
Những người xung quanh không chỉ hít một hơi lạnh mà đều kinh ngạc và nghi ngờ nhìn Chu Kỳ Xuyên. Họ bắt đầu tự hỏi liệu đầu óc của cậu ta có vấn đề gì không.
Không chỉ những người xung quanh mà ngay cả Mạnh Đường cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Dù cô biết rằng từ khi trọng sinh, Chu Kỳ Xuyên đã trở nên rất tự mãn, nhưng không ngờ cậu ta có thể kiêu ngạo đến mức này!
Cậu ta thực sự đòi hỏi Cố Yến Lễ phải xin lỗi mình?
Điều này không chỉ là tự mãn mà còn là một biểu hiện của sự thiếu tỉnh táo. Phải chăng kinh nghiệm làm bá tổng ở kiếp trước đã khiến cậu ta mất trí?
Dù biết rằng Cố Yến Lễ chắc chắn sẽ không xin lỗi, nhưng Mạnh Đường vẫn tiến lên một bước và nói: “Chu Kỳ Xuyên, nếu không phải cậu đến quấy rầy tôi trước, thì mọi chuyện vừa rồi đã không xảy ra. Còn về việc cậu nói rằng chúng ta lớn lên bên nhau và có mối quan hệ tốt, cậu nghĩ mình có thể lừa được ai chứ? Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ giữa chúng ta tốt đẹp, làm người thì nên có chút liêm sỉ đi!”
Cố Yến Lễ vừa rồi đã đứng ra bảo vệ cô. Mặc dù nhà họ Chu chẳng là gì trong mắt nhà họ Cố, nhưng Mạnh Đường không thể ngồi yên khi Chu Kỳ Xuyên vu oan cho Cố Yến Lễ.
Việc Mạnh Đường và Chu Kỳ Xuyên đã cắt đứt mối quan hệ không phải là bí mật trong giới, đặc biệt là gần đây nhà họ Mạnh đã bắt đầu tìm kiếm đối tác mới cho nhiều dự án. Rõ ràng là quan hệ giữa Mạnh thị và Chu thị đang căng thẳng.
Những lời của Mạnh Đường chỉ là đưa sự việc ra ánh sáng mà thôi.
Nghe những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt Chu Kỳ Xuyên trở nên khó coi. Mạnh Đường thực sự dám đứng ra nói thay cho Cố Yến Lễ!
Trong ánh mắt của Chu Kỳ Xuyên tràn đầy sự phẫn nộ, như thể cậu ta bị phản bội. Nhưng đối với Mạnh Đường, cô chỉ cảm thấy rằng Chu Kỳ Xuyên thực sự có vấn đề về đầu óc.
Họ đã cắt đứt từ lâu, Chu Kỳ Xuyên dựa vào đâu mà nghĩ rằng cô vẫn sẽ đứng về phía cậu ta?
Cậu ta còn dùng ánh mắt của người bị phản bội để nhìn cô, nhưng chẳng phải người phản bội đầu tiên chính là cậu ta sao? Dựa vào đâu mà cậu ta lại mong cô vẫn đứng yên chờ đợi?
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
