BÔI THUỐC
“Tôi chỉ tình cờ đi qua đây thôi!”
Giang Niệm cố gắng tìm cớ để rời đi, nhưng cảnh sát đâu phải kẻ ngốc: “Bất kể là tình cờ hay không, trước tiên hãy theo chúng tôi về đồn để làm biên bản!”
Vậy là, Giang Niệm cũng bị đưa lên xe cảnh sát. Khi đến đồn, cô ta nhất quyết chối cãi, không chịu thừa nhận đã thuê người để đối phó với Mạnh Đường.
Cô ta hiểu rằng, một khi thừa nhận, danh tiếng của mình sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Chỉ cần không nhận tội, cảnh sát cũng khó mà làm gì được cô ta. Trước đó, Giang Niệm chỉ nghĩ đến việc hại Mạnh Đường mà không lường trước rằng cảnh sát lại có thể đến nhanh như vậy. Chắc chắn là Mạnh Đường đã làm điều gì đó sau lưng cô ta. Lần này sơ suất, nhưng lần sau nhất định cô ta sẽ cẩn thận hơn.
Điều Giang Niệm không biết là, cơ hội chỉ đến một lần, cô ta sẽ không còn lần thứ hai nữa.
Khi được Cố Yến Lễ bế ra ngoài, Mạnh Đường tình cờ nghe được những lời chối cãi của Giang Niệm. Vì vậy, sau khi làm xong các xét nghiệm, khi cảnh sát đến ghi lời khai, Mạnh Đường đã đưa ra đoạn ghi âm trong điện thoại.
Ngay từ đầu đã nhận ra Giang Niệm muốn tính toán hãm hại mình, làm sao Mạnh Đường có thể ngu ngốc đến mức không để lại bằng chứng? Không chỉ có đoạn ghi âm, cô còn giữ lại cả ly trà sữa làm chứng.
Trong đoạn ghi âm, những bằng chứng về việc Giang Niệm thuê người hại Mạnh Đường là không thể chối cãi. Ly trà sữa sau khi được kiểm tra cũng phát hiện có chứa chất gây mê. Giang Niệm chắc chắn không thể thoát khỏi vụ này.
Đây là xã hội thượng tôn pháp luật, mà lúc này, nhà họ Chu chưa đủ lớn mạnh để có thể đè bẹp vụ việc này. Vả lại, Mạnh Đường không phải là người dễ dàng tha thứ. Giang Niệm hết lần này đến lần khác tính kế hại cô, dù không thành công, nhưng cô cũng không thể để Giang Niệm tiếp tục tồn tại trong tầm mắt mình, gây phiền nhiễu.
Trong quá trình cảnh sát thẩm vấn, Cố Yến Lễ vẫn ngồi im bên giường bệnh, không nói một lời, thậm chí không nhìn đến viên cảnh sát, nhưng sự hiện diện của anh khiến người ta cảm thấy áp lực vô cùng. Cảnh sát sau khi nhanh chóng ghi lời khai xong, vội vàng rời khỏi, không dám nán lại thêm giây phút nào.
Căn phòng trở nên yên tĩnh. Mạnh Đường mím môi, nhìn Cố Yến Lễ: “Chú nhỏ, anh đang không vui sao?”
Từ lúc nãy, dù sắc mặt của Cố Yến Lễ vẫn bình tĩnh như mọi khi, nhưng Mạnh Đường có thể cảm nhận được sự khác lạ ở anh, dường như anh đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
Nghe cô hỏi, Cố Yến Lễ ngước mắt lên nhìn, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô, sau một lúc anh lắc đầu, rồi lấy tuýp thuốc mà y tá vừa đưa: “Để anh bôi thuốc cho em.”
“Không cần đâu, em tự làm được mà!”
Lúc trước có thể nhờ y tá bôi thuốc, nhưng khí thế của Cố Yến Lễ quá mạnh mẽ. Chỉ cần anh nhìn lướt qua với vẻ mặt lạnh lùng, y tá liền để thuốc lại, nói vài lời dặn dò rồi nhanh chóng rời đi. Dù đẹp trai nhưng anh chàng đẹp trai này rõ ràng là không dễ đối phó, cô không dám nhìn thêm.
Cố Yến Lễ giữ chặt tuýp thuốc, giọng điệu hiếm khi mạnh mẽ: “Nằm yên đi!”
Mạnh Đường…
Cô bị thương ở bụng chứ không phải tay, hoàn toàn có thể tự bôi thuốc mà. Nhưng nhìn sắc mặt đen tối của Cố Yến Lễ, cô biết anh không vui, nên cũng không phản đối nữa. Có người chăm sóc thì cô cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Nhưng khi Cố Yến Lễ vén áo cô lên, để lộ phần bụng nhỏ, tim cô đập nhanh hơn, khuôn mặt đỏ bừng.
Thực ra, Cố Yến Lễ vẫn rất đúng mực, chỉ vén một phần nhỏ đủ để bôi thuốc vào chỗ bị thương. Nhiều người còn mặc những chiếc áo hở eo, lộ nhiều hơn thế này, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy lúng túng và không thoải mái.
Lúc bác sĩ kiểm tra, Cố Yến Lễ cũng đứng cạnh nhìn, nhưng khi đó anh đứng xa nên không thấy rõ. Bây giờ nhìn thấy vết bầm tím trên bụng Mạnh Đường, ánh mắt Cố Yến Lễ càng trở nên u ám.
Thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào bụng mình mà không làm gì, Mạnh Đường ho nhẹ một tiếng: “Chỉ là vết thương ngoài da thôi, nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, nhưng thực ra không nặng lắm đâu, bác sĩ vừa mới kiểm tra rồi!”
Lúc nãy khi ho, cô có cảm giác hơi đau, nhưng cũng không phải không chịu nổi, Cố Yến Lễ không nói gì, chỉ mở tuýp thuốc và nhẹ nhàng thoa lên chỗ bị thương. Dù sắc mặt anh vẫn u ám, nhưng động tác tay lại rất nhẹ nhàng, cẩn thận để không làm cô đau thêm.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
