BẠCH NGUYỆT QUANG XÉ NÁT KỊCH BẢN PHÁO HÔI – CHƯƠNG 66

ĂN DƯA THÔI

Trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, Cố Yến Thanh vừa nhìn thấy em họ của mình xuất hiện, đã phấn khích nói suốt cả buổi sáng, miệng không ngừng nghỉ.

Từ khi anh đến Hải Thành, đã làm việc như trâu ngựa nhiều ngày liền. Ngoại trừ ngày đầu tiên gặp Cố Yến Lễ, những ngày còn lại, mặc dù cả hai đều ở cùng một thành phố, nhưng tất cả chỉ liên lạc qua điện thoại, anh hoàn toàn không gặp được mặt Cố Yến Lễ!

Thậm chí, anh còn không biết Cố Yến Lễ đang sống ở đâu, muốn đến nhà chặn anh ấy cũng không được. Gần đây, anh bận rộn đến nỗi gầy đi mấy cân!

Hôm nay, Cố Yến Lễ cuối cùng cũng xuất hiện tại công ty, anh nhất định không thể bỏ lỡ cơ hội này. Phải làm sao giữ chân anh ấy ở lại công ty, anh không muốn tiếp tục làm trâu làm ngựa nữa!

Cố Yến Lễ cầm tài liệu trong tay, chăm chú xem, trong khi tai nghe thấy tiếng lảm nhảm của Cố Yến Thanh. Tuy nhiên, tốc độ xem tài liệu của anh không hề bị ảnh hưởng, tiếng lảm nhảm của Cố Yến Thanh với anh chỉ như gió thoảng bên tai, hoàn toàn không để tâm.

Cho đến khi điện thoại của anh phát ra âm báo đặc biệt, Cố Yến Lễ không do dự chút nào, lập tức đặt tài liệu xuống và cầm điện thoại lên xem.

Cố Yến Thanh, người đã nói khô cả miệng từ sáng, chợt đứng hình. Anh nói cả buổi trời, nhưng em họ của anh chẳng thèm liếc mắt đến lấy một cái, chỉ chăm chú vào tài liệu. Ngay cả khi điện thoại reo vài lần trước đó, Cố Yến Lễ cũng không hề bận tâm.

Nhưng lần này âm báo dường như khác biệt, và Cố Yến Lễ lại còn mỉm cười!

Phải biết rằng, ở nhà, Cố Yến Lễ nổi tiếng là người lạnh lùng, không cảm xúc. Vậy mà bây giờ, chỉ vì một tin nhắn, anh lại cười, điều này càng khiến Cố Yến Thanh tò mò hơn về người gửi tin nhắn.

Sự tò mò thôi thúc Cố Yến Thanh tiến lại gần, muốn xem thử tin nhắn là của ai. Từ khi đến Hải Thành, Cố Yến Lễ đã vô cùng bí ẩn!

Nhưng khi anh vừa nhích tới gần, chưa kịp nhìn rõ gì thì Cố Yến Lễ đã lật úp điện thoại xuống bàn, quay đầu lại, cau mày nhìn anh: “Sao anh còn ở đây?”

Cố Yến Thanh?

“Tôi vẫn ở đây từ sáng đến giờ mà!”

Anh đã nói suốt cả buổi, hoá ra đều nói vào hư không? Em họ của anh hoàn toàn không nghe lấy một câu, thậm chí còn coi như anh không hề tồn tại?

Cố Yến Thanh buồn bã, sau bao ngày vất vả, cuối cùng em họ đến công ty, lại còn hoàn toàn ngó lơ anh. Đúng là số phận của một người làm công khổ sở!

Đúng lúc này, điện thoại của Cố Yến Lễ lại vang lên tiếng thông báo. Anh bình thản nói: “Anh đi làm việc của mình đi.”

Cố Yến Thanh…

“Tôi có thể hỏi ai gửi tin nhắn không? Sao lại quan trọng với cậu đến vậy? Không lẽ là… cậu đột nhiên mở lòng yêu đương rồi?”

Cố Yến Thanh vừa nói, chính anh cũng bị sốc. Cố Yến Lễ xưa nay không gần gũi phụ nữ, bao năm qua chẳng thấy anh tiếp xúc thân thiết với ai, chứ đừng nói đến chuyện yêu đương.

Dì của anh không biết đã giới thiệu bao nhiêu tiểu thư danh giá, nhưng Cố Yến Lễ đều không thèm gặp mặt. Thậm chí, dì còn từng nói thầm với anh rằng bà nghi ngờ con trai mình thích đàn ông!

Nhưng bao năm qua, cũng chẳng thấy Cố Yến Lễ thân thiết với người đàn ông nào, ngay cả một chút tin đồn cũng không có, thật sự quá nghiêm túc giữ mình.

Lần này, đột nhiên anh quyết định đến Hải Thành, lại còn bí ẩn như vậy, rõ ràng là có điều bất thường!

“Anh có thể ra ngoài rồi.”

Cố Yến Lễ lập tức lên tiếng đuổi khách. Dù Cố Yến Thanh tò mò đến ngứa ngáy, nhưng điện thoại của Cố Yến Lễ đã bị úp xuống, cho dù anh có giật lấy cũng không biết mật mã, nên vẫn không thể xem được nội dung bên trong.

Khi đi tới cửa, Cố Yến Thanh vẫn quay đầu lại nhìn. Cố Yến Lễ đang cầm điện thoại, khóe miệng hơi nhếch lên, cười vô cùng rạng rỡ. Em họ của anh chắc chắn đang bí mật yêu đương rồi! Anh phải nhanh chóng đi nói với dì về tin động trời này!

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này