LẦN ĐẦU GẶP GỠ
Mọi người vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Tham kiến Cảnh Vương.”
Quân Mặc mỉm cười ôn hòa: “Không cần đa lễ, ta cũng chỉ là gặp Nguyên Lăng khi xuất cung, tiện thể tìm hắn bàn một số chuyện, nên mặt dày đến đây quấy rầy.”
Tô Ly đứng sau mọi người, thông qua khe hở nhìn ra.
Một thân áo dài gấm màu trắng ngà, dưới đôi mày kiếm không quá dày cũng không quá nhạt là đôi mắt sáng như dòng suối mùa xuân, dịu dàng như cơn gió, khóe miệng khẽ nhếch lên, càng làm tăng thêm vẻ cao quý ôn hòa. Tô Ly từ trước đến nay vẫn biết, Quân Mặc không chỉ là vẻ ngoài hay tài năng, mà là người xuất sắc nhất trong số các hoàng tử.
Như thể cảm nhận được ánh mắt của nàng, Quân Mặc cũng quay lại nhìn. Tô Ly lập tức cúi đầu xuống. Đây là một loại bản năng, bản năng của sự áy náy.
Mọi người đứng dậy, Quốc Công phu nhân và Quân Mặc cùng trao đổi vài lời, rồi để cháu trai mời chàng vào ngồi.
“Cảnh Vương xin mời ngồi, Lăng nhi, con đáng lẽ nên sai người báo trước một tiếng về phủ, chỉ sợ trà nước sơ sài sẽ khiến Cảnh Vương không hài lòng.”Quốc Công phu nhân nói.
Quân Mặc từ chối: “Lão phu nhân không cần khách sáo như vậy, ta và Nguyên Lăng là bạn thân, bà cứ xem ta như vãn bối trong nhà, ngồi ghế trên là chuyện không dám nhận.”
Quốc Công phu nhân còn muốn nói thêm, nhưng bị Vệ Nguyên Lăng cắt lời.
“Tổ mẫu không cần phải nói nhiều, Tử Nham chẳng quan tâm mấy chuyện này, ngài ấy cũng không phải là lần đầu đến đây.”
Vương thị cười nói: “Vậy mọi người mau ngồi xuống đi.”
Tại Thiên Khí, không khí còn khá cởi mở, những bữa tiệc gia đình nhỏ như thế này không cần phân biệt nam nữ ngồi riêng.
“Biểu muội?! Muội là Ly Nhi?” Vệ Nguyên Lăng nhìn Tô Ly kinh ngạc kêu lên.
Lúc nãy hắn chưa để ý, giờ mới phát hiện đứng sau mọi người còn có một cô gái bịt mặt. Đôi mắt đó, giống hệt như cô cô của hắn.
Tô Ly cúi người hành lễ, ngoan ngoãn gọi: “Biểu ca.”
Quân Mặc cũng quay lại nhìn, trên mặt mang theo nụ cười, nhưng nụ cười đó lại có chút xa cách.
Tô Ly cúi đầu xuống, Quân Mặc là người mà trong một số mặt có điểm giống với nàng hiện tại – đều đeo một lớp mặt nạ. Nàng dùng vẻ ngoan ngoãn để che giấu, còn hắn thì đeo mặt nạ ôn hòa vô hại.
Vệ Nguyên Lăng cười nói: “Chẳng trách ta thấy tổ mẫu hôm nay trên mặt cười mãi không thôi, hóa ra là do muội đến.”
Vương thị cười nói:“Mau ngồi xuống đi.”
Quốc Công phu nhân ngồi ở vị trí cao nhất, mọi người lần lượt ngồi xuống. Tô Ly chú ý thấy, khi Quân Mặc ngồi xuống, chàng vô thức sờ lên đầu gối. Hóa ra, chứng bệnh ở chân của chàng đã nghiêm trọng đến mức này.
Tô Ly trên mặt có sẹo, nên phải đeo khăn che mặt. Khi thấy nàng thản nhiên tháo khăn che mặt, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Tưởng rằng vì có Quân Mặc ở đây, nàng sẽ khó xử, không ngờ nàng lại dám tháo khăn ra một cách tự nhiên như vậy.
Quốc Công phu nhân nhìn nàng, lặng lẽ gật đầu. Ngay cả trong đôi mắt vốn dĩ trầm tĩnh của Quân Mặc cũng hiện lên một chút ngạc nhiên.
Sau khi dùng xong bữa trưa, Vệ Nguyên Lăng và Quân Mặc đi đến thư phòng bàn công việc.
Vệ Nguyên Dao kéo tay Tô Ly nói: “Ly Nhi, ta vừa có được một cây mộc lan, rất quý hiếm, ta nhớ muội cũng thích hoa lan, đi nào, ta dẫn muội ra vườn xem.”
Tô Ly mỉm cười gật đầu, hai người cùng nắm tay nhau đi ra vườn, mấy tỳ nữ đi theo sau.
“Ly Nhi, muội xem. Có phải rất đẹp không?”Vệ Nguyên Dao chỉ vào một cây lan màu đen, vui mừng nói.
Tô Ly gật đầu cười nói: “Thật sự không tệ, biểu tỷ, hoa này quả thật hiếm có.”
Vệ Nguyên Dao cười nói: “Đúng vậy, đây là do mấy hôm trước, Vân Phi nương nương ban cho ta, biểu muội, muội lại gần ngửi thử, rất thơm.”
Tô Ly nghe vậy nhíu mày, Vân Phi chính là mẹ ruột của Quân Hồi. Vì nhà mẹ đẻ thế yếu, dù sinh được hoàng tử cũng không được phong làm một trong tứ phi.
Tô Ly Nhin Vệ Nguyên Dao đang cười rạng rỡ nói: “Biểu tỷ, tỷ với Vân Phi nương nương có thân thiết không?”
Chẳng lẽ mẹ con bọn họ đã để mắt đến binh quyền của Vệ gia rồi sao? Muốn nhắm đến biểu tỷ sao?
Vệ Nguyên Dao thấy nàng nghiêm túc như vậy, lắc đầu nói: “Không có, vốn dĩ ta cũng không gần gũi với Vân Phi nương nương, không hiểu sao gần đây lại được bà ta để ý, nói ta có vài nét giống với một cháu gái ở nhà mẫu thân của bà ta, bà ta nhớ nhà nên thỉnh thoảng tìm ta trò chuyện.”
Vân Phi xuất thân từ gia tộc Giang ở Thục Địa, trước đây Giang gia chỉ là một gia đình thương nhân giàu có bình thường. Sau khi Giang Vân nhập cung, Giang gia dần dần phát triển thành một gia tộc lớn mạnh.
Tô Ly cau mày hỏi: “Ngoại tổ phụ và cữu cữu không nói gì với tỷ sao?”
Nàng nhớ ngoại tổ phụ và cữu cữu luôn kiêng kỵ việc để họ dính dáng tới hoàng gia. Hiện tại, người đang ngồi trên ngai vàng đã có tuổi, còn Thái tử thì ngày càng suy yếu nên trong thời điểm nhạy cảm này, các thế lực trong triều đang ngấm ngầm đấu đá nhau. Nhà họ Vệ không tham gia vào cuộc tranh đấu hoàng gia, nói trắng ra là ai ngồi lên ngôi vị đó, nhà họ Vệ sẽ trung thành với người đó, chỉ làm thần tử thuần túy.
Vệ Nguyên Dao gật đầu nói: “Họ có nói, chỉ là nói rằng nếu Vân Phi có triệu thì phải đi, nhưng khi gặp Lục Hoàng tử thì phải tránh né.”
Tô Ly gật đầu đáp: “Ngoại tổ phụ và cữu cữu nói đúng rồi.”
Vệ Nguyên Dao có tính cách cương trực, không thể tồn tại được ở nơi như hoàng cung.
Đột nhiên Vệ Nguyên Dao cau mày nói: “Ly Nhi, ta nhớ từ nhỏ muội đã có nhiều mưu kế, muội nghĩ giúp ta cách gì đi, gần đây mẫu thân cứ liên tục thúc ép ta xem mắt, ta sắp phát điên rồi.”
Nhìn gương mặt nhăn nhó của Vệ Nguyên Dao, Tô Ly cười nói: “Biểu tỷ, nam lớn lấy vợ, nữ lớn gả chồng, tỷ lo gì chứ? Biết đâu phu quân tương lai của tỷ lại là một người phong độ, tuấn tú thì sao!”
Cửu mẫu vội vã muốn biểu tỷ xem mắt, tám phần là sợ mấy vị trong cung để mắt tới biểu tỷ. Nàng nhớ kiếp trước từng nghe mẫu thân nói rằng biểu tỷ đã đính hôn, chỉ là gần đến ngày cưới, gia đình bên kia lại gặp chuyện tang gia, phải chịu tang ba năm. Nếu không vì thế, biểu tỷ có lẽ sẽ không…
Nghĩ đến những lời mà Tô Duyệt đã nói trước khi chết ở kiếp trước, Tô Ly siết chặt nắm tay.
“Biểu muội? Muội sao vậy?”
Tô Ly lấy lại tinh thần, ôn hòa trả lời: “Không có gì đâu. Biểu tỷ, tỷ cứ thuận theo ý của cửu mẫu mà từ từ xem mắt, đâu phải bắt tỷ phải lập tức kết hôn, việc này còn cần tỷ đồng ý nữa mà, cửu mẫu sẽ không ép buộc tỷ đâu, có gì phải lo lắng.”
Vệ Nguyên Dao suy nghĩ một lúc, cảm thấy có lý, nói: “Đúng vậy, nếu ta không ưng ai thì chẳng sao cả. Từ chối mười lần tám lần, mẫu thân cũng sẽ mệt mỏi mà thôi.”
Sau khi bỏ qua những phiền muộn, Vệ Nguyên Dao nhìn thấy hoa trong vườn lại cảm thấy chúng càng thêm xinh đẹp.
Nhìn Tô Ly đứng giữa những bông hoa rực rỡ, dáng người thanh mảnh, đôi mắt hạnh hé lộ sau chiếc khăn che mặt đẹp đến nỗi người khác không thể rời mắt.
“Biểu muội, muội thật đẹp.” Vệ Nguyên Dao buột miệng nói. Nói xong, nàng lại cảm thấy mình thất lễ.
“Biểu muội, ta xin lỗi. Nhưng đó là lời thật lòng của ta, khuôn mặt của muội nhất định sẽ hồi phục, ngay cả chân của tổ mẫu mà muội còn chữa được, chút sẹo này chẳng đáng là gì.”
Tô Ly Nhin thấy hai bóng người phía hành lang, đột nhiên cất giọng lớn: “Đúng vậy, ta rất tự tin về việc chữa trị chân, chẳng hạn như đông cước hay chấn thương, khả năng chữa khỏi rất cao.”
Không hiểu tại sao biểu muội lại đột nhiên nói lớn, Vệ Nguyên Dao nhìn nàng đầy nghi hoặc. Bất ngờ, phía sau vang lên giọng của Vệ Nguyên Lăng.
“Biểu muội biết chữa chân ư? Có thật không?” Giọng hắn đầy lo lắng lẫn vui mừng.
Vệ Nguyên Dao vuốt ngực nói: “Ca ca, huynh đột nhiên lên tiếng, làm ta sợ chết khiếp!”
“Ly Nhi thật sự biết y thuật, chân của tổ mẫu nghiêm trọng như vậy, mà Ly Nhi mới xoa bóp vài cái đã đỡ nhiều rồi.”
Vệ Nguyên Lăng vui mừng nhìn Quân Mặc phía sau, đầy phấn khích nói: “Tử Nham…”
Quân Mặc lặng lẽ lắc đầu với hắn, khiến Vệ Nguyên Lăng lập tức im lặng.
Tô Ly biết Quân Mặc rất cẩn trọng, không dễ dàng tin tưởng ai, cũng không dễ để lộ điểm yếu của mình.
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
