HOÀ LY
Tại phủ Hữu Tướng ở kinh thành
“Mạnh Khởi Triều, nếu ông ký vào thư hòa ly này, mọi chuyện sẽ dễ dàng nói chuyện. Nếu không ký, ta chỉ có thể vào cung một chuyến.” Khúc thị thái độ cứng rắn, nhìn Hữu Tướng giận đến sắc mặt đen lại.
“Cẩm nương, sao đột nhiên lại nói đến chuyện này? Chúng ta về sau sống hòa thuận không được sao?” Hữu Tướng hạ giọng, khuyên nhủ.
Khúc thị cười lạnh: “Sống hòa thuận? Suốt gần hai mươi năm nay, ta cũng mong được sống yên ổn, nhưng ông đã để ta sống yên ổn chưa? Quyền cao chức trọng đã làm mờ mắt ngươi, bầy hồng nhan làm lu mờ trái tim ngươi. Ông đã sớm quên lời thề nặng nề khi cầu hôn, rằng phản bội sẽ bị mất chức mất vị, không được kết thúc trong yên lành. Cứ nhìn cách ông sống bây giờ, chẳng sớm thì muộn cũng sẽ ứng với lời thề đó. Ký vào thư hòa ly sớm, để khỏi liên lụy đến mẫu tử ta.”
Hữu Tướng cũng không phải kẻ ngu ngốc, làm sao chịu ký vào chứ? Có Khúc thị ở đây, ông ta coi như có được tấm kim bài miễn tử.
Triệu thị vội vã đến, vừa thấy thư hòa ly trên bàn đã nở nụ cười mừng rỡ. Nếu Khúc thị bị từ bỏ, bà ta sẽ có cơ hội ngoi lên. Nhưng chưa kịp nói gì thì một câu của Hữu Tướng đã khiến sắc mặt bà ta trắng bệch.
“Cẩm nương, trước đây là ta sai, nàng cho ta thêm một cơ hội. Quyền quản lý trong phủ này giao lại cho nàng.”
Triệu thị ngẩng đầu lên: “Lão gia?”
Nhưng Hữu Tướng không để ý đến bà, chỉ nhìn Khúc thị.
Triệu thị nghiến răng. Thấy vậy, Khúc thị cười khẩy: “Ai thèm chứ? Bớt lời thừa, hôm nay ông có ký hay không?”
Hữu Tướng bị ép đến hết kiên nhẫn, không vui nói: “Nhu Nhi là con gái của bản tướng, con bé không thể rời khỏi phủ, nàng chắc chắn có thể bỏ rơi nó sao?”
Ông ta biết Khúc thị không nỡ, nên muốn lấy Mạnh Chỉ Nhu làm cớ để giữ chân bà.
Mạnh Chỉ Nhu lúc này đỡ lấy Khúc thị, đột nhiên ngẩng đầu lên, bình tĩnh nói: “Con muốn đi cùng mẫu thân.”
Hữu Tướng giận dữ: “Ngươi muốn bất hiếu sao? Đương kim thánh thượng lấy đức hiếu trị quốc, bất hiếu là trọng tội, nặng thì xử tử, nhẹ cũng lưu đày.”
Sắc mặt Mạnh Chỉ Nhu tái nhợt, nhưng ánh mắt kiên định không chút dao động.
Khúc thị lạnh lùng nói: “Mạnh Khởi Triều, ông có quên không? Lúc đầu ông đã vào làm rể nhà họ Khúc!”
Sắc mặt Hữu Tướng tối sầm lại.
Khi xưa Khúc lão công là Thái phó, quyền thế ở kinh thành rất lớn. Còn ông ta chỉ là một thư sinh bình thường, nên khi kết hôn đã nhập vào nhà thê tử. Sau khi Khúc lão công từ quan về quê, ông ta mới tự mình nắm quyền.
Lần đầu Khúc thị sinh con trai, họ theo họ Khúc, nhưng đứa bé chưa tròn ba tuổi đã qua đời. Khi đó, ông ta ngầm trách Khúc thị, rồi sau đó mới có thiếp vào cửa, và các con sau này đều theo họ ông ta.
Thời gian trôi qua, ông ta dần quên rằng mình từng ở rể.
Nhìn sắc mặt ông ta tối lại, Khúc thị tiếp tục mỉa mai: “Sao nào, nhờ vào nhà thê tử để leo lên chức cao, giờ đến cả chuyện mình đã làm ngày trước cũng quên rồi? Ông thật sự quên cội quên nguồn hoàn toàn. Ông ở rể, sau hòa ly, Nhu Nhi đương nhiên sẽ về nhà họ Khúc.”
“Hôm nay dù nàng nói đến trời sập, bản tướng cũng sẽ không ký thư hòa ly này! Đừng mơ nữa! Về phòng đi, nếu không thì…”
“Nếu không thì ông định làm gì?!”
Hữu Tướng quay ra cửa, mắt trợn to.
“Phụ thân! Ca ca!”
“Ngoại tổ phụ! Cữu cữu!”
Người đến chính là Thái phó đương triều và con trai ông, Khúc Văn, theo sau còn có nữ quan bên cạnh Hoàng hậu và tâm phúc của Thái tử, Kỷ Hoài Nghiêm.
“Nhạc… Nhạc phụ đại nhân, Khúc Văn huynh, sao hai người lại đến đây?” Hữu Tướng lập tức hạ thấp ba phần.
Khúc lão công lạnh lùng nhìn ông ta, hừ một tiếng: “Lão phu không đến, sao biết ngươi bắt nạt con gái và cháu ngoại của ta thành ra thế này?!”
Giữa trời tuyết, trán Hữu Tướng lại toát mồ hôi.
“Nhạc phụ nói đùa, con rể nào dám làm vậy.”
Khúc Văn mặt lạnh lùng nói: “Ngươi không dám? Hôm qua chúng ta về kinh thành, cũng đã cho người âm thầm điều tra. Ngươi đúng là to gan! Yêu chiều thiếp thất, bỏ bê thê tử, đảo lộn đích thứ!”
Mặt Hữu Tướng trắng bệch, những việc ông ta làm, không thể chối cãi.
Khúc lão công nhìn về phía Triệu thị đang trốn sau Hữu Tướng.
“Đây chính là thiếp thất của ngươi? Nghe nói, vì con gái của tiện nhân này mà ngươi đã bỏ ra hai mươi vạn lượng vàng để cầu y?”
Triệu thị bị điểm mặt, sắc mặt tái nhợt.
Bà ta chỉ dám hống hách trong phủ, nào dám giở trò trước mặt những nhân vật này, lập tức quỳ xuống đất run lẩy bẩy, cúi đầu không dám nói.
Ánh mắt Hữu Tướng sáng lên, nhìn Triệu thị đang quỳ dưới đất nói: “Nhạc phụ, con rể bị ma quỷ mê hoặc nhất thời, bị người phụ nữ này lừa dối, con rể sẽ lập tức bỏ bà ta, chỉ cầu nhạc phụ cho con một cơ hội, con sẽ chăm sóc Cẩm nương thật tốt.”
Triệu thị kinh hãi ngẩng đầu, không dám tin: “Lão gia?!!”
Khúc thị lạnh lùng nhìn cảnh chó cắn chó trước mặt. Khúc lão công càng xem thường dáng vẻ thiếu trách nhiệm của Hữu Tướng.
“Không cần nói nhiều, ngươi bỏ hay không bỏ thiếp thất, chẳng liên quan gì đến chúng ta. Mau ký vào thư hòa ly.”
Thấy Khúc lão công và những người khác quyết tâm muốn ông ta hòa ly, Hữu Tướng đành quỳ xuống.
Ông ta cầu xin Khúc thị, người dễ mủi lòng nhất: “Cẩm nương, một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, chúng ta gần hai mươi năm, làm sao có thể nói dứt là dứt được?”
“Cẩm nương, ta sai rồi! Ta thực sự biết sai rồi! Nàng cho ta thêm một cơ hội để ta chuộc lỗi với nàng và Nhu Nhi.”
Ông ta không biết, Khúc thị ngày trước dễ mềm lòng, nay lại trở thành người cứng rắn nhất.
“Mạnh Khởi Triều, ông xem lại bộ dạng của mình bây giờ, sự hào hùng ngày trước đã bị quan trường làm hư hỏng chẳng còn gì. Tu thân tề gia trị quốc, ông không làm được một điều nào. Ta đối với ông không phải là thất vọng, mà là tuyệt vọng.”
Hữu Tướng còn định cầu xin tiếp thì Kỷ Hoài Nghiêm bước lên nói: “Tướng gia, Thái tử lệnh cho hạ quan đến đây hỗ trợ Thái phó đưa con gái về nhà.”
Một câu nói khiến Hữu Tướng phải câm lặng.
Ý của Thái tử cũng chính là ý của Hoàng đế và Hoàng hậu.
Hoàng thượng đã đồng ý hòa ly, ông ta nào dám trái ý? Dù nói rằng hoàng gia không thể can thiệp chuyện nhà của thần tử, nhưng ông ta đã có lỗi trước, bị nhạc phụ nắm được thóp.
Hoàng đế không ra mặt trực tiếp, chỉ phái người đi cùng, chứng tỏ vẫn để lại chút thể diện cho ông ta.
Hữu Tướng đứng lên, chậm rãi cầm bút, viết tên mình vào thư hòa ly.
Khúc Văn bước tới, xem qua một lượt rồi gật đầu với phụ thân.
Khúc lão công lạnh giọng nói: “Con đưa muội muội đến Hộ bộ để hoàn thành thủ tục.”
Khúc Văn đáp: “Vâng, thưa phụ thân.”
Đợi Khúc Văn đi ra, Khúc lão công kéo tay con gái và cháu gái.
“Đi thôi, về nhà!”
Khúc thị đỡ lấy Khúc lão công, nói: “Phụ thân, còn của hồi môn của con.”
Mạnh Chỉ Nhu nói: “Mẫu thân, người vừa khỏi bệnh, người và ngoại tổ phụ lên xe ngựa trước, để con lo liệu ở đây.”
Kỷ Hoài Nghiêm chắp tay nói: “Thái phó yên tâm, ở đây có thần lo.”
Khúc lão công gật đầu, đưa con gái ra cửa.
Kỷ Hoài Nghiêm tiến đến nói với Mạnh Chỉ Nhu: “Mạnh tiểu thư, xin cô nương kiểm kê đồ đạc, ta sẽ sai người đưa lên xe ngựa.”
Mạnh Chỉ Nhu gật đầu: “Đồ đạc đều ở viện của mẫu thân, xin đi theo ta.”
Triệu thị còn đang vui mừng vì Khúc thị hòa ly với Hữu Tướng, nhưng khi nghe Mạnh Chỉ Nhu yêu cầu kiểm kê tài sản, bà ta lập tức bò dậy đi theo họ.
Đến chính viện, Mạnh Chỉ Nhu cầm danh sách của hồi môn, từng món đối chiếu, Kỷ Hoài Nghiêm sai người khiêng từng thùng đồ đi ra.
“Như Nhi, con cũng sống ở phủ tướng hơn mười năm, sao có thể nhẫn tâm dọn sạch thế này chứ?” Triệu thị xu nịnh nói.
“Đây là hồi môn của mẫu thân, dĩ nhiên phải mang đi.”
Triệu thị nói tiếp: “Dù nói thế, nhưng các người sống trong phủ tướng bao năm, ăn mặc chi phí, thứ nào chẳng phải tốn bạc?”
Mạnh Chỉ Nhu cười lạnh: “Lời của di nương thật buồn cười, trong nước này, có chủ mẫu và tiểu thư nào phải tự bỏ tiền nuôi mình?”
“Ngươi!”
Kỷ Hoài Nghiêm liếc nhìn vị tiểu thư của nhà họ Mạnh, cô nương này không hề yếu đuối như lời đồn.
Mạnh Chỉ Nhu tiếp tục kiểm kê, mỗi lần kiểm kê xong, Kỷ Hoài Nghiêm phất tay, có người khiêng đồ ra ngoài.
Hai người phối hợp ăn ý, số thùng trong phòng nhanh chóng giảm đi.
Nhìn từng thùng đồ cứ như dòng nước chảy ra ngoài, lòng Triệu thị đau như cắt.
Cuối cùng đồ đã chuyển xong, hai người rời phủ.
Nhìn lại nơi mình sống mười lăm năm, lòng Mạnh Chỉ Nhu bỗng phức tạp.
Trước khi Mạnh Chỉ Nhu ra đời, gia đình họ từng có thời gian hạnh phúc.
Nàng thở dài, quay người đi.
“Cẩn thận!”
Trời tuyết đường trơn, khi bước xuống bậc thang, Mạnh Chỉ Nhu trượt chân, suýt ngã.
Một đôi tay lớn đỡ lấy nàng.
Quay lại, nàng thấy gương mặt tuấn tú như ngọc ở ngay trước mặt.
Mặt nàng đỏ bừng, vội đứng dậy.
“Đa tạ Kỷ công tử.”
Kỷ Hoài Nghiêm thu tay lại, mỉm cười nói: “Tiểu thư mau lên xe ngựa đi.”
Đoàn người lắc lư đến biệt viện nhà họ Khúc.
Kỷ Hoài Nghiêm cho người khiêng đồ vào, sắp xếp xong xuôi rồi cáo từ.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
