TÌNH HÌNH THIÊN TAI NGHIÊM TRỌNG
Trời chưa sáng, Tô Ly đã thức dậy.
Vừa bước ra khỏi phòng, nàng đã gặp ngay Quân Mặc đang mở cửa bước ra.
Nhìn thấy Tô Ly trong bộ trang phục này, hắn thoáng ngẩn ra, trong mắt lộ ra nét cười.
Tô Ly búi tóc đen bằng một dải lụa trắng, mặc áo gấm trắng tuyết, thắt lưng buộc dây lụa trắng dài có đính ngọc trắng như màu mỡ dê, ngoài khoác áo mỏng nhẹ bằng vải mềm. Đôi mày dài đến thái dương, sống mũi thanh tú, làn da trắng như tuyết. Đôi mắt trong trẻo, thanh thuần nhưng sâu thẳm vô cùng.
Bộ trang phục tinh tế tôn lên dáng vẻ của một công tử tao nhã, nụ cười phảng phất nét phong lưu, tay cầm quạt xếp bằng ngà voi.
“Ly Nhi vì sao lại cải trang nam tử?”
“Như vậy tiện hơn, chúng ta đi thôi.”
Đứng trước ngựa cao, nàng lúng túng nhìn bàn tay đưa ra trước mặt mình.
Quân Mặc khẽ mỉm cười nhìn nàng.
“Cưỡi ngựa sẽ tiện hơn.”
Tô Ly đưa tay cho hắn, Quân Mặc nhẹ nhàng kéo nàng lên, nàng chỉ thấy thân mình nhẹ bẫng, khi tỉnh ra thì đã ngồi trên lưng ngựa.
Quân Mặc vòng tay qua eo nàng, ôm chặt vào lòng, áo choàng của hắn phủ kín nàng, chỉ để lộ cái đầu nhỏ.
Tô Ly không tự chủ được muốn lùi ra xa, vừa động đậy một chút thì—
“Giá!”
Vậy là càng bị ép sát hơn.
Ngựa nhấc vó, phi nhanh về phía trước.
Con đường rộng rãi, hai bên là hàng thông xanh rì cao vút, thân to đến vài vòng ôm, thẳng tắp che kín lối.
Cảm nhận được hơi ấm phía sau lưng, Tô Ly thầm nhủ: “Chuyện khẩn cấp thì cứ tùy cơ mà hành động thôi…”
Đến cổng thành, cả hai xuống ngựa.
Vừa vào trong thành, không khí đã thay đổi hoàn toàn.
Cổng thành như chia cách hai thế giới đối lập.
Hai bên đường phần lớn tửu lầu, cửa tiệm đều đã đóng cửa, trên đường chỉ toàn dân đói khổ nằm ngồi la liệt.
Họ mặc rách rưới, ánh mắt vô hồn.
Trông như những bộ xương khoác tấm giẻ rách.
Trong lòng Tô Ly không khỏi xót xa.
“Thiên tai thế này mà vẫn không truyền ra ngoài, bọn cầm thú này định nhốt họ trong đây để chết đói hay sao?”
Gương mặt Quân Mặc cũng đầy vẻ nghiêm nghị, chân mày nhíu chặt.
Tình hình tệ hơn họ tưởng.
“Dậy mau, muốn chết thì lết về chết ở nơi khác, đừng chết ở đây, mau lên!”
Lúc này, một đám nha dịch mặc quan phục đến đánh đuổi dân chúng nằm la liệt.
Quân Mặc che chắn cho Tô Ly, đứng yên quan sát.
“Dậy ngay! Các vị đại nhân sắp tới rồi, các ngươi ở đây làm bẩn mắt họ!”
“Chúng ta đi thôi.” Tô Ly khẽ nói.
Nàng dẫn Quân Mặc đến trước một ngôi nhà.
“Cốc cốc cốc.”
“Ra ngay, ra ngay!”
Cánh cổng mở ra từ bên trong.
“Vương huynh, là ta đây.”
Vương Uy sững người, sau đó đôi mắt sáng rỡ.
“Tiểu thư! Mau vào trong, mau vào trong!”
Tô Ly cùng Quân Mặc bước vào, một nha hoàn bưng trà và vài đĩa điểm tâm đến.
Thấy khí chất bất phàm của Quân Mặc, Vương Uy bèn hỏi: “Vị này là?”
“Là Cảnh Vương điện hạ,” Tô Ly nói.
Vương Uy lập tức hành lễ: “Bái kiến Vương gia!”
Quân Mặc khẽ nói: “Ra ngoài không cần câu nệ lễ tiết.”
“Tạ Vương gia.”
Vương Uy nhìn sang Tô Ly nói: “Tiểu thư, các vị đến sớm hơn hai ngày so với thư báo.”
Tô Ly nói: “Hiện giờ tình hình ở đây thế nào?”
Vương Uy nghiêm túc đáp: “Tiểu thư, bọn họ dồn hết dân chạy nạn về phía nam đất Thục. Nếu đi xa hơn về phía nam, sẽ thấy thê thảm không lời nào tả xiết. Những ai còn ăn được cơm chỉ là nhờ gia cảnh khá giả, giờ giá gạo tăng chóng mặt, mỗi canh giờ lại tăng giá, cứ thế này chẳng ai có thể mua nổi lương thực nữa.”
Tô Ly vốn đã dự liệu trước, nhưng vẫn không khỏi nhíu mày.
Quân Mặc lạnh giọng: “Bọn chúng định để dân chúng chết đói sao?”
Lấy cổng thành làm ranh giới, ngăn không cho dân chạy nạn lên phía bắc, bọn chúng điên rồi ư?
Vương Uy tiếp tục: “Không chỉ vậy, tiểu nhân còn phát hiện, thuế ở đất Thục so với các châu huyện phía bắc cao hơn rất nhiều.”
Quân Mặc ngạc nhiên trước sự liều lĩnh của quan tổng trấn đất Thục, “Triều đình chưa từng ra lệnh tăng thuế!”
Tô Ly hỏi: “Ta nhờ ngươi điều tra chuyện đó, ngươi điều tra được chưa?”
Vương Uy đáp: “Điều tra được rồi. Kho lương của chúng ta cách kho lương của Giang gia không xa, Giang gia có bốn kho lương. Tiểu nhân đã nắm rõ giờ đổi ca và số người trông coi, còn cài hai người của chúng ta vào trong, hơn nữa tiểu thư dặn tìm người tài, tiểu nhân cũng đã tìm được, chỉ chờ tiểu thư ra lệnh.”
Tô Ly gật đầu nói: “Rất tốt, lần này chúng ta sẽ dạy cho nhà họ Giang cùng những kẻ sau lưng bọn chúng một bài học về ý nghĩa của việc lấy của dân để trả cho dân!”
Đôi mắt Vương Uy sáng rực.
“Tiểu nhân đã chờ ngày này lâu lắm rồi! Tiểu thư không biết đâu, quan tổng trấn và Giang gia là một giuộc với nhau, tiểu nhân bao phen nhịn không được muốn ra tay.”
Tô Ly mỉm cười: “Ta biết Vương huynh là người nhiệt thành, không chịu nổi bất công. Nhưng Giang gia đã cắm rễ ở đất Thục hàng chục năm, là thế gia lớn ở đây. Ta nghĩ, thực quyền đất Thục là do Giang gia nắm giữ, quan tổng trấn chẳng qua chỉ là bù nhìn, một tấm chắn mà thôi. Ta muốn lần này phải suy tính kỹ lưỡng, một đòn đánh trúng đích và bảo toàn an toàn cho bản thân.”
Vương Uy gật đầu: “Tiểu thư nói rất phải.”
Vương Uy lại nói về tình hình trong thành, mọi người bàn bạc hoàn chỉnh kế hoạch.
“Điện hạ và tiểu thư đường xa mệt nhọc, phòng đã chuẩn bị sẵn, mời hai vị về phòng nghỉ ngơi, rồi dùng bữa.”
Hai người đi theo nha hoàn đến dãy phòng.
Phòng của hai người cách nhau không xa.
Tô Ly rửa mặt xong liền sang phòng Quân Mặc.
Thấy Quân Mặc đã rửa mặt xong, ngồi ở bàn uống trà.
Tô Ly bước đến, Quân Mặc rót cho nàng chén trà.
“Ly Nhi hình như rất hiểu rõ nhà họ Giang?”
Tô Ly lắc đầu nói: “Không phải là hiểu rõ lắm, điện hạ chắc biết nhiều hơn ta.”
Hiểu biết của nàng về nhà họ Giang hoàn toàn từ kiếp trước. Nàng chỉ biết Giang gia là ngoại thất của Quân Hồi, kiếp trước trong nạn đói này lập công lớn, Quân Hồi được phong Hiền Vương, gia chủ Giang gia cũng được thăng quan tiến chức.
Quân Mặc mỉm cười nói: “Vậy để ta kể Ly Nhi nghe về Giang gia. Gia chủ hiện nay của Giang gia là Giang Húc, ngoại tổ phụ của Quân Hồi. Giang Húc có hai người con trai, Giang Hạc và Giang Tiêu. Hiện nay các công việc kinh doanh của Giang gia đều do Giang Hạc quản lý, còn Giang Tiêu lại xuất hiện với hình tượng một công tử lãng tử. Tuy nhiên, chuyện hắn là lãng tử mới diễn ra khoảng mười năm trở lại đây, trước đó, hắn cũng là người có tài, đặc biệt rất am hiểu cơ quan thuật.”
Tô Ly nhíu mày: “Có lẽ lãng tử chỉ là cái vỏ bọc hắn muốn người đời thấy. Vậy sau lưng hắn đang làm gì?”
Quân Mặc liếc nàng một cái tán thưởng, nói: “Đó chính là điều chúng ta cần điều tra. Giang Tiêu là người rất cảnh giác, bên cạnh hắn còn có Cấm vệ Hoàng gia bảo vệ!”
Tô Ly mở to mắt: “Cấm vệ Hoàng gia!”
“Phải, được Cấm vệ Hoàng gia bảo vệ, không thể chỉ là một công tử lãng tử, đãi ngộ này ngay cả gia chủ Giang gia cũng không có. Hoàng huynh của ta sao lại phái cấm vệ bảo vệ cữu cữu của mình, chẳng lẽ hắn đang âm thầm chuẩn bị chuyện gì?”
Đôi mắt Tô Ly sáng lên: “Nuôi binh, tích lương!”
Kiếp trước nàng chỉ biết Giang gia giúp hắn thu gom lương thực, tranh giành tiếng thơm.
Không ngờ hắn còn giao cho Giang gia nuôi binh cho mình!
Nàng luôn biết hắn có binh trong tay, nhưng không ngờ hắn không trực tiếp nắm giữ mà lại để Giang gia làm.
Suy nghĩ một lát, cũng có thể lý giải được. Quân Hồi thân là hoàng tử, nhất cử nhất động đều bị người ta theo dõi.
Mà đất Thục xa xôi hẻo lánh, giao cho Giang gia quả thật rất thích hợp.
Không trách sau khi Vân phi được sủng ái, Giang gia với tư cách ngoại thất không lên kinh, mà vẫn ở lại đất Thục.
“Đúng vậy.”
Quân Mặc uống ngụm trà rồi nói tiếp: “Ngoài ra, kế hoạch ‘mượn’ lương của chúng ta rất tốt, nhưng vẫn cần phải mượn thêm người. Với tình hình hiện tại, toàn bộ phủ quan tổng trấn đều là tay chân của Giang gia, cho dù vận chuyển lương thực về kho của chúng ta, vẫn cần người canh giữ.”
Tô Ly gật đầu: “Điện hạ nói đúng, hơn nữa người mượn về còn cần có quan chức cao hơn quan tổng trấn mới có thể áp chế.”
Quân Mặc nói: “Vậy chỉ có thể lên Bắc Châu đến phủ tổng đốc Hoài Châu để mượn người.”
Hắn đứng lên nói: “Chuyện này ta sẽ thu xếp. Đi nào, trước tiên đi ăn, rồi gặp đám rắn độc ở đất Thục này.”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
