Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 11

CÓ BỆNH THÌ ĐI GẶP ĐẠI PHU

Tô Ly cúi người thi lễ với Quân Mặc, sau đó quay đầu giả vờ thưởng hoa. Việc gì cũng không thể gấp gáp, chỉ cần để hắn biết nàng biết y thuật là được, đợi đến khi nàng luyện được thuốc chữa bệnh chân cho hắn, lúc đó hẵng nói tiếp.

Vệ Nguyên Lăng nhìn Quân Mặc với ánh mắt thất vọng, thở dài một tiếng rồi nói: “Đi thôi.”

Sau đó quay lại nói với hai muội muội: “Nói với mẫu thân một tiếng, ta và Tử Nham có việc, đi trước rồi.”

“Chúng thần cung tiễn Cảnh Vương điện hạ!”

Khi bóng hai người đã khuất dạng, Vệ Nguyên Dao kéo Tô Ly lại và nói: “Biểu muội, muội không thấy Cảnh Vương điện hạ có chút lạnh lùng sao?”

Tô Ly trong lòng kinh ngạc, các tiểu thư trong kinh thành đều nói Cảnh Vương là người hiền hòa nhất, vì chàng thường mang nụ cười, không ngờ biểu tỷ lại có suy nghĩ khác với những người khác.

Thấy Tô Ly lộ vẻ ngạc nhiên, Vệ Nguyên Dao nói: “Thật đấy, nhìn vẻ ngoài tuy hiền hòa, dễ nói chuyện của Cảnh Vương nhưng lại khiến ta lại cảm thấy nụ cười của ngài ấy không đến được mắt. Muội nghĩ rằng ngài ấy dễ gần, nhưng thực ra ngài ấy chưa bao giờ thật sự thân cận với người khác.”

Tô Ly đáp: “Ngài ấy rất tốt.”

“Hử? Vệ Nguyên Dao nghe vậy, rất đỗi ngạc nhiên.

“Ta không nói ngài ấy không tốt, chỉ là ta có chút sợ ngài.” Vệ Nguyên Dao ngượng ngùng nói.

Tô Ly khẽ cười, không trách được khi có Cảnh Vương ở đây, nàng đã không nói nhiều.

Vệ Nguyên Dao bỗng nhiên nói: “Đúng rồi, Ly nhi, hai ngày nữa là đến yến hội Huyền Hoa, muội có muốn đi không?”

Tô Ly lắc đầu nói: “Muội không đi đâu.”

Vệ Nguyên Dao nghĩ rằng Tô Ly tự ti nên nói: “Ly nhi, muội đừng lo, có ta ở đây, không ai dám cười muội đâu! Muội cứ coi như đi cùng ta, những tiểu thư kia đều chán ngắt, cả ngày chỉ biết bôi son trát phấn, còn ngấm ngầm coi thường ta. Trừ Chi Nhu ra, những người khác đều tránh ta.”

Nghĩ đến việc phải đi kiểm tra lương thực, Tô Ly vẫn từ chối: “Biểu tỷ, muội thực sự có việc, tỷ chịu thiệt một chút, lần sau muội nhất định sẽ đi cùng tỷ.”

Vệ Nguyên Dao bĩu môi nói: “Vậy cũng được.”

Nhớ đến hôm nay phụ thân trở về, Vệ Nguyên Dao trò chuyện một lúc trong vườn với Tô Ly, sau đó đến viện của lão phu nhân để từ biệt.

Vừa về đến nhà, người gác cổng liền báo với nàng rằng phụ thân nàng đã trở về và đang ở trong viện chính.

Tô Ly liền đi thẳng đến viện của mẫu thân. Chưa vào đến cửa, nàng đã nghe thấy giọng ngọt ngào nịnh nọt của Tô Duyệt.

“Phụ thân, người đã về rồi, Duyệt nhi rất nhớ người! Hôm nay Duyệt nhi không đi đâu cả, chỉ một lòng chờ người về.”

Tô Ly cười lạnh, đây là đang lấy lòng cha đấy!

Nàng đã biết phụ thân sẽ về nhà vào buổi chiều, nên trước đó đã đến nhà ngoại tổ mẫu. Tô Ly lập tức bước chân vào trong, vừa vào đến viện, nàng cất giọng trong trẻo: “Phụ thân!”

Ngay lập tức, mắt nàng đã đỏ hoe. Nhìn người đàn ông tóc vẫn còn đen, phong thái vẫn như xưa, Tô Ly cảm thấy nghẹn ngào. Phụ thân nàng ít nói, kể từ khi nàng bị hủy dung, sự lạnh lùng của phụ thân càng khiến ông trở nên xa cách hơn.

Kiếp trước, nàng cố chấp muốn gả cho Triệu Hoài An, làm loạn với phụ thân đến mức long trời lở đất.

Đó là lần đầu tiên nàng thấy người đàn ông này rơi lệ, nhưng nàng lại kiêu ngạo nghĩ rằng, quả nhiên như Hạ di nương nói, chỉ cần nàng không bỏ cuộc, phụ thân nhất định sẽ hoàn thành tình yêu đích thực của nàng.

Sau khi thành thân, nàng nhiều lần nhờ phụ thân nâng đỡ Triệu Hoài An. Phụ thân tuy khó xử, nhưng cũng không ít lần giúp đỡ ngầm. Nào ngờ đó lại là một con sói vong ân, cuối cùng hại phụ thân mang tội oan tày trời, đầu rơi xuống đất!

Nhìn trưởng nữ đứng trước cổng viện, đôi mắt hạnh đỏ hoe, trong lòng Tô lão gia đầy kinh ngạc. Đứa con gái mạnh mẽ của ông sao lại thành ra thế này? Con bé đã chịu đựng nỗi ấm ức lớn đến nhường nào?

“Ly nhi, mau lại đây để phụ thân xem nào. Mẫu thân con nói con bị một trận phong hàn rất nặng, đã khỏi hẳn chưa?”

Tô Ly tiến lên, nắm chặt tay Tô lão gia, dựa đầu lên vai ông. Nàng rất muốn lao vào lòng phụ thân, khóc một trận thật to nhưng lại sợ khiến phụ thân nghi ngờ.

Thấy con gái khác thường, Tô lão gia nhìn phu nhân của mình một cái, rồi lại nhìn đỉnh đầu con gái và nói: “Sao vậy? Có phải phong hàn vẫn chưa khỏi hẳn? Hay lại bị trúng gió, cảm thấy khó chịu sao?”

Tô Ly lắc đầu nói: “Nữ nhi đã khỏi từ lâu rồi, khiến phụ thân phải lo lắng.”

Tô Duyệt thấy mình bị bỏ qua, cắn răng nghĩ thầm: Tô Ly này càng ngày càng biết giả vờ!

“Phụ thân, tỷ tỷ đã có thể ra ngoài chơi, sao lại còn chưa khỏi hẳn được?”  

Tô Ly đứng dậy, nhìn Tô lão gia nói: “Phụ thân chớ trách, con chỉ đi một chuyến đến phủ Quốc Công thăm ngoại tổ mẫu thôi.”  

Tô lão gia yêu thương xoa đầu nữ nhi nói: “Mẫu thân con nói con đã biết điều hơn, bây giờ xem ra quả thật đúng vậy. Con đã lâu không đến thăm ngoại tổ mẫu rồi.”  

Tô Ly ngẩng đầu nhìn phụ thân, chân thành nhận lỗi: “Trước đây là con không đúng, nhưng Hạ di nương bảo rằng, với bộ dạng này mà đi gặp ngoại tổ mẫu và cữu cữu sẽ khiến họ đau lòng, nên con mới…”  

Tô lão gia nhíu mày nói: “Còn có chuyện như vậy sao?”  

Tô Duyệt vội bước tới nói: “Phụ thân, là tỷ tỷ hiểu lầm rồi, lúc đó tỷ tỷ vừa mới bị hủy dung, mẫu thân chỉ nói là tạm thời tránh đi, nào ngờ tỷ tỷ tránh đến tận hôm nay.”  

Tô phu nhân tiến lên nhìn Tô Duyệt nói: “Con về đi, hôm nay phụ thân con mới về, để ông ấy nghỉ ngơi đi.”  

Tô Duyệt vốn có nhiệm vụ, sao có thể dễ dàng rời đi. Tô Duyệt nhìn Tô lão gia, vẻ mặt ấm ức nói: “Phụ thân, mẫu thân mấy ngày nay bị bệnh, nhưng nghe nói hôm nay phụ thân về, mẫu thân cố gắng gượng dậy để làm món ăn mà phụ thân thích. Nữ nhi khuyên thế nào mẫu thân cũng không nghe, phụ thân có thể đi thăm mẫu thân được không?”  

Tô Ly cười nhạt nói: “Muội muội, mẫu thân muội đang đứng khỏe mạnh ở đây mà.”  

Tô Duyệt thấy Tô Ly nhìn về phía Tô phu nhân, lập tức câm lặng.  

Tô lão gia trầm giọng nói: “Nếu bà ấy bệnh thì gọi đại phu, ta đi cũng vô ích.”  

Tô Duyệt ấm ức nói: “Phụ thân, nếu người không đi, mẫu thân… di nương thật sự bệnh rất nặng.”  

Tô phu nhân tức giận nói: “Sớm không bệnh, muộn không bệnh, đợi đến khi phụ thân con về mới bệnh. Lần nào cũng giở trò này, nghĩ người ta là kẻ ngốc à? Đi thôi! Ta sẽ đích thân đưa đại phu đến, xem bệnh cho bà ấy thật kỹ!”  

Tô Ly cười thầm trong lòng, mẫu thân nàng vốn là tiểu thư xuất thân từ phủ Quốc Công, tính tình vốn có chút nóng nảy. Trước đây, mẫu thân không để Hạ di nương vào mắt, nhưng từ khi biết Hạ di nương có thể không phải là người tốt, mẫu thân đã không còn dung túng nữa. Nếu Hạ di nương thực sự bệnh thì thôi, nếu là giả bệnh, mẫu thân nàng sẽ để bà ta toại nguyện, thật sự bệnh vài ngày.  

Nghe Tô phu nhân nói vậy, Tô Duyệt lập tức ngây ra, trước đây chiêu này luôn luôn hiệu nghiệm, sao hôm nay lại không ăn thua.  

“Không cần đâu!” Tô Duyệt vội vàng kêu lên.  

Thấy mình từ chối quá cứng nhắc, nàng liền nói tiếp: “Di nương đã xem qua đại phu rồi, con sẽ về khuyên nương nghỉ ngơi nhiều hơn là được, con xin phép cáo lui trước.”  

Thấy không thể mời Tô lão gia sang bên kia, Tô Duyệt liền lui ra ngoài.  

Tô Ly mỉm cười, một tay khoác tay mẫu thân, một tay khoác tay phụ thân, vui vẻ nói: “Được rồi, Vương Hạ tỷ, tỷ mau xuống bếp dặn dò một tiếng, tối nay chuẩn bị bữa tối thật thịnh soạn, cả nhà chúng ta cùng ăn một bữa đoàn viên.”  

Vương Hạ cười đáp lại, rồi rời khỏi viện.  

Tô lão gia ngạc nhiên vì nữ nhi bằng lòng dùng bữa cùng họ, nói: “Bữa cơm đoàn viên này, phụ thân đã chờ đợi gần hai năm rồi.”  

Tô Ly trong lòng càng thêm áy náy, nhưng không quên đổ thêm dầu vào lửa: “Phụ thân, Hạ di nương nói rằng, bây giờ con đã bị hủy dung, nếu thường xuyên xuất hiện trước mặt phụ thân, phụ thân sẽ ngày càng chán ghét con, cho nên…”  

“Vớ vẩn! Phụ thân còn thương không hết, sao lại ghét được! Bà ta càng ngày càng quá quắt!” Tô lão gia giận dữ nói.  

Tô phu nhân cũng vừa ngạc nhiên vừa tức giận, hóa ra sự thay đổi của Tô Ly trong hai năm qua đều do người đàn bà kia xúi giục!  

“Lão gia, còn một việc nữa cần báo cho ông biết, chuyện của Hạ chưởng quầy ở Tụ Tiên Lâu bị Ly Nhi phát hiện là làm giả sổ sách.”  

Tô phu nhân kể lại toàn bộ chuyện của Hạ Giang cho Tô lão gia nghe. Tô lão gia nghe xong lập tức nổi giận, mặt đen lại nói: “Trước đây bà ta nói để huynh trưởng của bà ta qua giúp, ta thấy Hạ Giang cũng có chút năng lực, mười mấy năm qua, nhà họ Hạ cũng biết giữ bổn phận, ta mới đồng ý, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy!”

“Không được! Ta phải đi tìm bà ta tính sổ!” Tô lão gia càng nghĩ càng tức giận.  

Tô phu nhân kéo ông lại nói: “Dùng cơm xong hẵng đi.” Bà không muốn ông chạy sang bên Tây viện ăn cơm, trước đây bà không để ý, nhưng bây giờ thì không thể để cho Tây viện chút thể diện nào nữa.  

Tô lão gia lập tức dừng bước. Nữ nhi của ông khó khăn lắm mới chịu cùng ông dùng bữa, ông sẽ đi tính sổ sau vậy!

——

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này