DÒ HỎI TẠI HOA LÂU
Quan tổng trấn chờ hai người bước ra, mỉm cười tiến đến.
“Cảnh Vương điện hạ, Vệ công tử, bây giờ chúng ta hồi phủ chứ?”
Quân Mặc nói: “Không cần đâu, bản vương muốn đi dạo thêm một chút. Phong cảnh ở đất Thục này tươi đẹp vô cùng, không đi dạo chẳng phải uổng phí chuyến xuất kinh sao?”
Nghe Quân Mặc nói vậy, Quan tổng trấn càng cười tươi hơn. Đúng là tác phong của quý tộc kinh thành chẳng hiểu nỗi khổ của dân thường, có lẽ Cảnh Vương không phải không thích nữ tử phong trần, mà là không thích những hồng nhan bình thường. Nghĩ đến mấy cô con gái đang tuổi cài trâm ở nhà, trong lòng đã có ý định.
“Phải phải, vậy thì chiếc xe ngựa này để điện hạ sử dụng, điện hạ cứ tự nhiên.”
Quân Mặc và Tô Ly lên xe ngựa, Mặc Dương đánh xe hướng ra ngoại thành. Khi đi đến con phố, giọng nói của Mặc Dương vang lên.
“Điện hạ, phía sau có người theo dõi chúng ta.”
Quân Mặc nói: “Ngươi cứ đánh xe vào ngõ hẻm.”
Mặc Dương lập tức hiểu ý, đánh xe vào con ngõ hẹp. Quân Mặc kéo Tô Ly lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, vén rèm nhảy ra ngoài. Mặc Dương thấy bóng dáng của bọn họ thoắt cái đã biến mất khỏi tầm nhìn, lại đánh xe đi khỏi ngõ.
Thấy người theo dõi phía sau quả nhiên vẫn bám theo, Mặc Dương chậm rãi đánh xe quanh thành.
Quân Mặc ôm lấy Tô Ly đáp xuống mặt đất ổn định rồi mới buông nàng ra.
“Đi thôi, đi xem kết quả của chúng ta.” Tô Ly nói.
Nàng vừa nói vừa lấy mặt nạ da người đeo lên, lập tức biến thành một người khác. Quân Mặc cũng làm như nàng, thay đổi diện mạo rồi theo sau nàng.
Hai người đến bên ngoài viện của Vương Uy, gõ cửa. Người hầu mở cửa.
“Các ngươi là ai?”
Tô Ly lấy ra một tấm lệnh bài, người hầu lập tức nhường đường, mời hai người vào.
“Tiểu thư, hai người đến rồi sao?”
Hai người vừa bước vào tiền sảnh, Vương Uy đã tiến ra đón.
“Vương huynh, lương thực đủ rồi chứ?”
Vương Uy cười tươi rói, “Đủ rồi! Tiểu nhân đã cho người bí mật vận chuyển một phần lương thực đến các châu huyện chịu thiên tai, kho lương của chúng ta vẫn còn đầy đủ hai kho lớn, chắc chắn chống chọi đến đầu xuân năm sau không thành vấn đề.”
Quân Mặc nhíu mày nói: “Ngươi đã bắt đầu vận chuyển rồi sao? Đưa lương thực ra khỏi thành bằng cách nào? Có khiến người khác nghi ngờ không?”
Vương Uy cười đáp: “Điện hạ yên tâm, vẫn dùng phương pháp cũ, vận chuyển bằng đường hầm, lối ra nằm ở ngoài thành mười dặm, không ai phát hiện ra đâu. Lương thực đã an toàn rời khỏi thành từ lâu rồi.”
Quân Mặc nhìn Tô Ly một cái, cười nói: “Vậy thì mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ đợi Mặc Phong cùng với tổng đốc Hoài Châu đến, chúng ta có thể bắt đầu cứu tế.”
Tô Ly nhíu mày nói: “Lương thực cứu tế đã giải quyết xong, nhưng ta lo lắng về một việc khác. Trên đường đi tới đây, ta thấy đa số dân chạy nạn đều là người già, phụ nữ và trẻ em, ta đoán rằng những nam nhân mất tích có liên quan đến Giang gia. Chúng ta nên bắt đầu điều tra từ đâu đây?”
Vương Uy bỗng nhiên sáng mắt, nói: “Tiểu thư, có một việc rất lạ. Phía tây đất Thục có một khu rừng rậm tên là Đồng Cổ Trại. Dãy núi liên tiếp mấy chục ngọn, cây cối che trời khuất nắng. Nghe một số người già kể lại, trước đây rất nhiều người thích đến đó ngắm cảnh, nhưng vài năm gần đây, khu rừng ấy liên tục xảy ra chuyện, người vào đó hầu như không trở ra. Có người đồn rằng bên trong có mãnh thú hoặc yêu quái, truyền tai nhau rất ly kỳ. Dần dần, chẳng ai dám đến Đồng Cổ Trại nữa. Nhưng nơi này quá rộng lớn, muốn tìm kiếm, e rằng mất cả tháng cũng không xong.”
Tô Ly và Quân Mặc nhìn nhau.
Quân Mặc nói: “Vậy chúng ta sẽ đến Đồng Cổ Trại điều tra. Trước đó, chúng ta sẽ tìm cơ hội đến Quần Phương Viện thêm lần nữa.”
Tô Ly nhìn hắn một cái, nghi hoặc hỏi: “Chúng ta vừa rời đi sáng nay, quay lại làm gì nữa?”
Quân Mặc đáp: “Nàng còn nhớ ta đã nói với nàng, Giang Tiêu bề ngoài là một công tử ăn chơi trác táng chứ? Hắn là khách quen của Quần Phương Viện, mỗi lần đến đó đều chỉ gọi riêng cô nương tên Sở Sở bầu bạn, ta nghĩ cô nương Sở Sở này chắc hẳn biết chút chuyện.”
Tô Ly gật đầu đồng tình, nói: “Nếu vậy, chúng ta đến gặp Sở Sở cô nương thêm lần nữa.”
Hai ngày tiếp theo, Quân Mặc và Tô Ly biểu hiện như thể thật sự đến đây để du ngoạn, mỗi ngày vô công rỗi nghề hoặc là đi chơi hồ, hoặc là dạo qua các hoa lâu. Quan tổng trấn thấy vậy, dần dần buông lỏng cảnh giác.
Giang gia đúng là quá lo lắng rồi, còn bảo rằng Cảnh Vương thâm sâu khó lường, không thể khinh suất. Giờ xem ra, cũng chỉ là vậy thôi. Biết đâu ông ta còn có thể dùng con gái mình để lôi kéo Cảnh Vương về phe mình, đến lúc đó, ông ta sẽ lập được công lớn.
Chiều hôm ấy, trời đã dần tối, Quân Mặc dẫn Tô Ly lên xe ngựa, lại hướng đến Quần Phương Viện. Mấy ngày nay, hai người đều là khách quen ở đây, vừa vào cửa, ma ma đã bước tới đón.
“Nhị vị quý nhân, mời vào trong. Hôm nay vẫn gọi cô nương Sở Sở chứ?”
Quân Mặc gật đầu, ném cho ma ma một thỏi vàng, sau đó lặng lẽ bảo vệ Tô Ly bên cạnh.
Ma ma nhận lấy vàng, mặt mày hớn hở, “Nhị vị gia xin mời lên lầu, ta sẽ gọi Sở Sở đến hầu hạ nhị vị gia ngay.”
Hai người lên lầu, vào một phòng xa hoa. Tô Ly nhìn Quân Mặc một cái, nói: “Hy vọng hôm nay có thể thành công.”
Nàng sờ vào túi thuốc bên hông, đó là loại thuốc có thể gây ảo giác. Nhưng loại thuốc này chỉ phát huy tác dụng khi đối phương ở trạng thái yếu đuối nhất và có chút lòng tin vào mình. Mấy ngày qua, mỗi lần họ đến đều gọi Sở Sở, chỉ để nghe đàn hát, trò chuyện đôi chút. Nàng có thể cảm nhận được, Sở Sở từ chỗ coi họ như khách bình thường, qua mấy ngày tiếp xúc, nàng ấy mới dần dần thấy họ khác biệt, trong lời nói cũng chân thành hơn vài phần.
Chẳng bao lâu, Sở Sở đã yêu kiều bước vào phòng.
“Sở Sở bái kiến nhị vị công tử.”
Tô Ly mỉm cười nói: “Sở Sở cô nương không cần đa lễ, ngồi đi.”
Sở Sở cúi người, nghe lời ngồi xuống.
“Hôm nay nhị vị muốn nghe khúc gì?”
Tô Ly cười nhẹ nói: “Cô nương đàn gì, chúng ta nghe đó.”
Sở Sở mỉm cười: “Vậy Sở Sở xin múa rìu qua mắt thợ.”
Sở Sở ngồi xuống bên cạnh cây cổ cầm, đôi tay nâng lên nhẹ nhàng. Dung nhan như hoa, dáng người uyển chuyển, dù trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn kiều diễm lạ thường. Chỉ là nàng chau mày, tiếng đàn tựa như đang kể lể tâm sự của nàng.
Tiếng đàn trầm lắng ai oán, như khóc như than. Tô Ly nhìn thấy trong phòng có một chiếc sáo, bèn đứng dậy cầm lên, đặt lên môi.
Tiếng sáo hòa quyện cùng tiếng đàn, tựa như kẻ lạc đường tìm được phương hướng.
Sở Sở ngẩng đầu nhìn Tô Ly, nàng ấy mỉm cười với nàng.
Sở Sở cũng đáp lại bằng một nụ cười.
Khúc đàn kết thúc, Sở Sở đứng dậy nói: “Không ngờ, công tử cũng rất am hiểu âm luật.”
Tô Ly mỉm cười đáp: “Kỹ thuật đàn của Sở Sở cô nương cũng rất tuyệt.”
“Sở Sở cô nương có tâm sự gì sao?”
Sở Sở bước đến, rót trà cho hai người.
“Ở trong nơi này, muốn nói không có tâm sự, thì tâm phải vững vàng đến mức nào đây?”
Tô Ly cũng rót cho nàng một chén trà, đưa đến trước mặt nàng nói: “Ta thấy cử chỉ của cô nương tao nhã, tại sao lại lâm vào cảnh phong trần?”
Thấy nàng cúi đầu, Tô Ly lập tức nói: “Xin lỗi, ta không có ý xem thường các cô nương trong lâu, nhưng Sở Sở cô nương như bông sen trắng giữa bùn, Vệ mỗ rất khâm phục. Nếu cô nương trong lòng có nỗi khổ, có thể tìm người tâm sự đôi chút, lòng cũng sẽ nhẹ nhõm hơn. Nếu cô nương không chê, Vệ mỗ xin nguyện lắng nghe.”
Sở Sở nhìn vị công tử như ngọc trước mặt, trong ánh mắt chân thành trong sáng, không một chút tạp chất, cũng không có một chút khinh khi.
Lòng Sở Sở khẽ động. Đây là lần đầu tiên có người nói với nàng những lời như vậy. Bình thường gặp gỡ, ánh mắt của họ không phải nịnh bợ thì cũng là dơ bẩn.
“Vệ công tử thật sự rất khác với người khác.”
Tô Ly đưa cho nàng một chén trà, nói: “Sở Sở cô nương, cứ từ từ kể.”
Sở Sở nhận lấy chén trà, uống một ngụm rồi từ tốn mở lời.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
