DÃ TÂM CỦA QUÂN HỒI
Cả nhóm tiếp tục tiến về phía trước, ngọn núi thứ bảy ngày càng gần hơn. Vì đây là nơi tiếp giáp của hai ngọn núi nên địa hình ở đây tương đối bằng phẳng, Tô Ly liền bước xuống từ lưng Quân Mặc.
Thấy phía trước có con đường rất rõ ràng, dường như là do người giẫm đạp tạo thành, Quân Mặc và Tô Ly liếc nhau.
“Cẩn thận, chú ý xung quanh,” Quân Mặc nói xong, tiếp tục đi về phía trước.
Đi chưa được nửa canh giờ, họ nghe thấy tiếng người.
Cả nhóm dừng lại.
“Xem ra ở ngay phía trước, bên kia đông người, chúng ta đợi đến nửa đêm rồi ta và Mặc Dương sẽ vào thám thính. Ly Nhi cứ ở lại đây. Mặc Vũ, ngươi ở lại bảo vệ Vương phi.”
Tô Ly nghe thấy hai từ “Vương phi” mà hắn nói ra tự nhiên như vậy, nếu nàng bắt bẻ thì lại có vẻ nhỏ nhặt.
Tô Ly không cố chấp nữa, nói: “Mặc Vũ cũng nên đi cùng. Ta có thể tự bảo vệ mình, các người nhớ cẩn thận, đừng để đánh động kẻ địch.”
“Không được! Mặc Vũ phải ở lại.”
Mặc Vũ vốn cũng muốn đi cùng, nhưng sự an toàn của Vương phi cũng rất quan trọng.
“Điện hạ yên tâm, Mặc Vũ sẽ bảo vệ Vương phi chu toàn.”
Thấy vậy, Tô Ly cũng không nói thêm. Lần này chỉ là thăm dò, ít người lại càng tốt.
Tô Ly lấy ra vài lọ sứ nhỏ.
“Đây là mê dược, đây là độc dược, đây là thuốc gây ảo giác ta đã cải tiến, mỗi người một phần.”
Quân Mặc và Mặc Dương nhận lấy lọ sứ, cất đi.
Mọi người tìm một chỗ đất bằng phẳng kín đáo và chờ đến tối.
Cuối cùng, trời dần tối xuống, cả nhóm lim dim chợp mắt.
Đến nửa đêm, Quân Mặc dặn dò vài câu rồi cùng Mặc Dương rời đi.
“Vương phi yên tâm, võ nghệ của điện hạ và Mặc Dương là nhất nhì trong Thiên Kỳ, họ sẽ trở về an toàn,” Mặc Vũ lên tiếng an ủi khi thấy ánh mắt lo lắng của Tô Ly.
Tô Ly thu lại ánh mắt, bước tới ngồi xuống một tảng đá. Nhìn những đốm sáng từ những con đom đóm xung quanh, trong lòng nàng ánh lên một niềm phấn khích.
Nếu lần thăm dò này đúng như họ dự đoán, thì cho dù Quân Hồi có chối bỏ sạch sẽ, thế lực của hắn cũng sẽ bị suy yếu đáng kể.
Quét sạch thế lực của hắn ở đất Thục, muốn xây dựng lại cũng không thể trong một sớm một chiều.
Đời này hắn không tham gia cứu tế phát cháo, danh hiệu hiền vương chỉ e là sẽ không đến lượt hắn.
Quân Hồi, đời này ta – Tô Ly sẽ khiến ngươi có chí mà không thành, hoàn toàn bị Quân Mặc giẫm dưới chân, rơi vào cõi tối tăm!
Thời gian dần trôi qua, nhưng Quân Mặc và Mặc Dương vẫn chưa quay lại.
Tô Ly bắt đầu cảm thấy lo lắng, không yên.
Ngược lại, Mặc Vũ vẫn giữ nguyên tư thế, cảnh giác nhìn xung quanh.
Tô Ly thầm khen ngợi, quả không hổ danh là Mặc Vệ. Dù tuổi còn trẻ nhưng sự điềm tĩnh của hắn không phải người bình thường có được.
Tô Ly ngồi xuống, lặng lẽ chờ đợi.
Gần đến lúc bình minh, cuối cùng Quân Mặc và Mặc Dương cũng quay lại.
Thấy nét mặt nghiêm trọng của họ, Tô Ly hỏi: “Sao rồi?”
Quân Mặc lạnh giọng nói: “Quân Hồi quả thực có dã tâm sói lang!”
Tô Ly nhìn sang Mặc Dương.
Mặc Dương nói: “Nơi đó toàn là hang động, trong động đầy rẫy cơ quan, may mà Mặc gia bọn ta tinh thông việc này nên đã thuận lợi tiến vào, bên trong…”
Mặc Vũ vội hỏi: “Bên trong thế nào?”
“Bên trong toàn là vũ khí, và sâu nhất trong đó có rất nhiều dân chúng bị giam giữ, chắc hẳn là những dân chạy nạn bị mất tích! Quan trọng nhất là, bên trong còn có quân doanh đóng quân!”
Tô Ly hỏi: “Ước chừng có bao nhiêu người?”
Quân Mặc trầm giọng nói: “Dự tính không dưới năm vạn!”
Tô Ly mở to mắt kinh ngạc.
Năm vạn! Bọn họ đã tập hợp được nhiều người như vậy!
Phải biết rằng, đội quân giấu kín này đủ để bất ngờ chiếm lấy kinh thành.
Vì năm vạn người này là bí mật không ai biết đến, là quân bài quyết định chiến thắng của Quân Hồi!
Tô Ly lúc này cảm thấy vô cùng may mắn.
May mà họ biết trước, nếu để tình hình phát triển tiếp, không chừng cơn ác mộng đời trước lại tái diễn.
“Đi thôi! Chúng ta về!”
Quân Mặc cõng Tô Ly, nhanh chóng rời khỏi khu rừng.
Tô Ly hỏi: “Ngài định làm gì?”
Quân Mặc đáp: “Ta dùng thuốc gây ảo giác của nàng, thẩm vấn một tên lính, bọn chúng chỉ biết đến quan tổng trấn, không biết gì về Giang gia.”
Tô Ly ngẩn người: “Ý ngươi là Giang gia sẽ phủi sạch mọi thứ?”
“Đúng vậy! Đám lính này đều nghĩ rằng mình đang phục vụ cho quan tổng trấn, huống chi là những dân chạy nạn bị bắt?”
Tô Ly nhíu mày: “Vậy chúng ta phải bắt đầu điều tra từ quan tổng trấn.”
“Không thể chậm trễ, chúng ta phải giải cứu những dân chạy nạn kia. Nhà họ Giang độc ác vô cùng, những ai dám chống đối đều bị giết. Ngày mai lại sẽ có một nhóm bị xử tử để răn đe.”
Tô Ly nghiến răng: “Đồ súc sinh!”
“Vậy nên chúng ta phải ra tay trước, khiến chúng trở tay không kịp.”
Tô Ly nói: “Nhiều người như vậy, dù toàn bộ người của Hàn Thạch đến cũng khó lòng chiến thắng.”
“Binh lực của đám kia không đủ, người của Hàn Thạch đã kinh qua trăm trận, hơn nữa bọn chúng không ngờ có ai sẽ đột nhập vào, không có sự phòng bị. Chúng ta có thể thắng, yên tâm đi.”
Tô Ly nhẹ lòng phần nào.
Vì đã đi qua một lần, địa hình quen thuộc nên họ quay về nhanh hơn lúc đi, nhưng đến phủ cũng đã gần đến giờ Ngọ.
“Điện hạ, tiểu thư, cuối cùng hai người cũng đã trở về!”
Tư Cầm vừa thấy hai người liền vui mừng ra mặt.
Quân Mặc và nhóm người không kịp thay y phục, liền gọi Hàn Thạch vào thư phòng để bàn chuyện.
“Cái gì! Lục hoàng tử dám làm vậy!” Hàn Thạch kinh ngạc.
Đây là mưu phản đấy!
Quân Mặc nhìn Hàn Thạch nói: “Ngươi tập hợp binh lính, tối nay xuất phát.”
Tô Ly cầm bút, dựa theo trí nhớ vẽ lại bản đồ đường đi, ghi chú những điểm cần lưu ý dọc đường.
Mặc Vũ đứng bên quan sát, không khỏi tán thưởng: “Vương phi thật lợi hại, vẽ bản đồ chi tiết đến thế này!”
Quân Mặc nhìn thoáng qua, trong mắt cũng đầy khen ngợi.
Hàn Thạch cười nói: “Có bản đồ này, chúng ta sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi!”
Tô Ly chỉ rõ cho Hàn Thạch từng chi tiết trên bản đồ, rồi đưa cho hắn hơn mười lọ sứ nhỏ.
“Loại thuốc này, ngươi cho những binh sĩ đi trước sử dụng, những thứ kia tự khắc sẽ tránh xa.”
Hàn Thạch nhận lấy thuốc, nâng niu như báu vật.
Quân Mặc nói: “Bên kia giao cho ngươi, nếu thuận lợi, vào giờ Ngọ ngày mai sẽ có tin tốt từ các ngươi.”
“Đến lúc đó nhà họ Giang chắc chắn sẽ phản công, bản vương sẽ ở đây chờ chúng.”
Hàn Thạch chắp tay: “Điện hạ, thuộc hạ nhất định không phụ lòng!”
Thấy mình không còn việc gì, Tô Ly đứng dậy về phòng.
Hôm qua đã đi đường rất nhiều, lại còn thức suốt đêm, nàng vừa mệt vừa buồn ngủ.
Về đến phòng, Tư Cầm đã chuẩn bị sẵn nước tắm, Tô Ly ngâm mình thoải mái rồi chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
Nằm trên giường, nhưng lại không tài nào ngủ được.
Trong lòng nàng vừa có chút lo lắng, nhưng phần nhiều lại là phấn khích.
Thành bại nằm ở lần hành động này, trận chiến ngày mai có ý nghĩa rất lớn đối với nàng.
Nếu đã không ngủ được, nàng liền dựa vào đầu giường đọc sách, chẳng bao lâu lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
