Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 119

ĐƯỜNG VỀ KINH NHIỀU CHÔNG GAI

《Phủ lục hoàng tử kinh thành》

“Bốp!”

Quân Hồi đọc xong lá thư, sắc mặt xanh mét.

Dạ Bạch bước tới lo lắng nói: “Điện hạ.”

Quân Hồi nghiến chặt răng, cố nuốt xuống vị tanh của máu trong miệng.

“Phế vật!”

Nói xong hai chữ, hắn ngồi phịch xuống ghế.

Toàn thân như bị rút sạch sức lực, trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa.

Dạ Bạch lo lắng kêu lên: “Điện hạ! Thuộc hạ lập tức đi mời thái y!”

“Quay lại!”

Dạ Bạch cẩn thận đỡ hắn dậy, thấp giọng gọi: “Điện hạ.”

“Ta… không sao! Chuẩn bị ngựa, tiến cung!”

Dạ Bạch nhìn trời bên ngoài, nói: “Chỉ e cung môn sắp đóng rồi.”

“Tiến… cung!” Quân Hồi nhịn cơn đau ở ngực, bước ra ngoài.

“Vâng!”

《Tại cung của Vân phi》

Nghe tin Quân Hồi tiến cung, sắc mặt Vân phi đầy nghi hoặc.

Đêm khuya như vậy mà vào cung làm gì?

Khi thấy sắc mặt tái nhợt không chút sức sống của hắn, bà lập tức đứng bật dậy.

“Hồi nhi, con sao thế? Không khỏe ở đâu à?”

Quân Hồi gương mặt trắng bệch, nói: “Nhi thần không sao. Mẫu phi, ở Thục Đô đã xảy ra chuyện.”

Vân phi liếc nhìn xung quanh, lạnh giọng ra lệnh: “Các ngươi lui hết đi.”

Bọn cung nữ, thái giám đồng thanh đáp: “Vâng!”

Khi mọi người đã lui xuống, trong điện chỉ còn lại hai mẫu tử.

Vân phi vội bước tới cạnh Quân Hồi, hỏi: “Đêm hôm thế này vào cung, chắc chắn không phải chuyện nhỏ. Ở Thục Đô xảy ra chuyện gì?”

“Lương thực trong kho bị mất sạch, ngược lại Tô gia lại đứng ra quyên lương cứu trợ thiên tai. Chưa hết, Đồng Cổ Trại bị quét sạch, mọi công sức xây dựng bao năm qua bị hủy hoại hoàn toàn!”

“Cái gì! Con nói gì!!” Vân phi kinh ngạc đến mức giọng trở nên the thé.

“Tô gia? Tô gia nào? Ta chưa từng nghe nói ở Thục Đô có Tô gia!” Vân phi liên tục truy hỏi.

Quân Hồi xoa trán, mệt mỏi đáp: “Còn Tô gia nào nữa? Trong thư nói là tiểu thư nhà Tô Thượng thư tình cờ có hai nhà kho ở Thục Đô, đúng là chuyện hoang đường! Nhi thần nghĩ đó chính là lương thực của chúng ta!”

Vân phi nhíu mày, lo lắng hỏi: “Thế còn Đồng Cổ Trại, ai làm?”

Quân Hồi khó khăn nhả ra hai chữ: “Quân… Mặc!”

“Còn người và vũ khí của chúng ta thì sao?”

“Không còn, toàn bộ không còn…”

Vân phi chết sững, lẩm bẩm: “Không còn? Không còn… sao lại không còn?”

Thấy Vân phi thất thần, Quân Hồi đỡ bà ngồi xuống.

“Mẫu phi, người đừng lo lắng.”

“Không lo lắng? Bản cung làm sao có thể không lo? Đó gần như là toàn bộ gia sản của chúng ta! Là chỗ dựa của chúng ta!”

“Cữu cữu của con đúng là đồ phế vật! Quân Mặc xảo quyệt như vậy mà không đề phòng chút nào! Đúng rồi, ngoại tổ phụ của con không sao chứ? Sẽ không bị liên lụy đến chúng ta chứ?”

Quân Hồi trầm giọng: “Trong cái rủi có cái may, may mà trước đây chúng ta đẩy một con rối ra ngoài, Mạnh gia không bị liên lụy, nhưng sau này sự phát triển của Mạnh gia ở Thục Đô chắc chắn sẽ bị hạn chế.”

Vốn dĩ Thục Đô dễ thủ khó công, lại là địa bàn của ngoại gia nên hắn mới chọn nơi đó.

Không ngờ sự việc lại thành ra thế này.

Đôi mắt Vân phi ánh lên sự lạnh lẽo, không biết là đang an ủi con trai hay chính mình: “Không sao, phụ hoàng của con vẫn còn khỏe, cũng chưa có ý định thoái vị. Chúng ta vẫn còn thời gian. Vẫn có thể làm lại từ đầu, bản cung thừa kiên nhẫn!”

Quân Hồi gật đầu, hắn tin chắc rằng, giang sơn này cuối cùng sẽ thuộc về hắn, Quân Hồi!

Vân phi đổi giọng, lạnh lùng nói: “Quân Mặc phá hỏng thế cờ của chúng ta, bản cung muốn hắn phải lấy mạng đền mạng!”

“Mẫu phi yên tâm! Nhi thần nhất định không để hắn về được kinh thành! Không, là không để hắn sống mà đến kinh thành!”

《Trên đường về kinh》

Nhóm người Quân Mặc hoàn toàn không hay biết về âm mưu của hai mẫu tử Quân Hồi. Một nhóm người cải trang, hóa thân thành dân thường, vừa đi vừa dừng, ngắm nhìn cảnh sắc dọc đường.

Lúc đi đến Thục Đô là vào đầu tháng Mười, giờ đây đã giữa hoặc cuối tháng Mười.

Phong cảnh ven đường khiến lòng người mê đắm, lần này trở về kinh không giống như lúc đi chỉ vùi đầu vào việc chạy đường dài. Khi gặp nơi phong cảnh đẹp hoặc có chỗ thú vị, cả nhóm thường nghỉ lại một đêm.

Bề ngoài thì nhẹ nhàng thoải mái, nhưng Tô Ly biết rõ, đây chẳng qua chỉ là sự yên bình trước cơn bão.

Bọn họ đã gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Thục Đô, nhưng Giang gia đến giờ vẫn không có hành động gì.

Hơn nữa, khi tin tức đến tai Quân Hồi, hắn chắc chắn không thể ngồi yên như vậy.

Những ngày này, Tô Ly tranh thủ thời gian cùng với Đới lão chế nhiều loại thuốc phòng thân. Thuốc của nàng hầu như đã đưa hết cho Hàn Thạch, giờ chỉ còn lại rất ít.

Ngày hôm ấy, trời vừa sáng, nhóm người lại tiếp tục lên đường.

Khi đi qua một hẻm núi, bốn phía im lặng đến bất thường.

Quân Mặc cưỡi ngựa, ánh mắt sắc bén nhìn quanh.

“Mọi người cẩn thận, hẻm núi này là địa điểm lý tưởng để phục kích.”

Tô Ly vén rèm xe ngó ra ngoài: “Đúng là khác lạ thật. Nơi này cây cối rậm rạp, nhưng lại không có tiếng chim kêu.”

Cả nhóm nâng cao cảnh giác, từ từ tiến về phía trước.

Đột nhiên, Mặc Dương lớn tiếng: “Cẩn thận!”

Quân Mặc ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một tấm lưới lớn từ trên trời rơi xuống.

Hắn vỗ mạnh vào con ngựa kéo xe, con ngựa hí lên một tiếng rồi lao vọt về phía trước, vừa đủ tránh được tấm lưới.

Chỉ trong chốc lát, bốn phía xuất hiện một đám đông áo đen. Người nào người nấy võ công không tệ, sơ lược cũng phải khoảng bốn, năm chục người.

Vì trên xe ngựa có vài nữ tử yếu đuối, Quân Mặc và mọi người không dám lơ là, lập tức vây quanh xe ngựa, bảo vệ chặt chẽ.

“Lùi lại! Bắn tên!”

Theo lệnh của một kẻ áo đen, từ trong rừng rậm bốn phía vang lên tiếng tên bay như mưa.

Quân Mặc nhảy lên nóc xe ngựa, kéo Tô Ly vào lòng rồi phi thân ra ngoài.

Mặc Dương và Mặc Phong cùng những người khác cũng bảo vệ những người không biết võ công.

Kẻ địch thực sự quá đông, thậm chí không biết trong rừng còn có bao nhiêu người ẩn nấp.

Họ biết nhóm của Tô Ly giỏi dùng độc nên không lộ mặt, chỉ núp xa và tấn công bằng tên.

Mặc Dương hét lớn về phía Quân Mặc: “Vương gia, kẻ địch đông quá. Chúng thần sẽ cản, ngài và vương phi mau đột phá vòng vây!”

Tô Ly nghe vậy, ánh mắt lạnh lẽo. Mặc Dương định lấy mạng đổi mạng sao?

“Không được! Nếu đi thì tất cả cùng đi!” Nàng kiên quyết không để lại Tư Cầm và Chi Thư.

Quân Mặc bắt được một nắm tên, phất tay ném về bốn phía.

Trong rừng lập tức vang lên những tiếng la hét thảm thiết.

Ánh mắt Quân Mặc lạnh như băng, vừa bảo vệ Tô Ly vừa không quay đầu lại nói: “Cố gắng chịu đựng thêm chút nữa, chờ chúng đổi vị trí, chúng ta sẽ cùng đột phá!”

Mọi người cắn răng kiên trì. Tên bắn rất dày, vừa phải tự bảo vệ mình, vừa bảo vệ những người không biết võ, quả thực rất khó khăn.

Tô Ly cắn răng, tình hình thế này không ổn chút nào.

Ngoại trừ Quân Mặc dựa vào võ công cao để phản kích, những người khác gần như không có cách nào. Chỉ cần sơ ý, mũi tên sẽ xuyên qua giữa họ.

Nàng lấy ra một chiếc lọ sứ từ thắt lưng. Dù loại thuốc này chưa thành công, nhưng trong tình huống khẩn cấp thế này, không thể suy tính nhiều.

Đúng lúc này, gió thổi qua, Tô Ly cắn răng mở nắp lọ.

Mọi người vẫn đang vung kiếm chặn tên, cánh tay mỏi đến mức như không còn là của mình.

Ngay lúc Tô Ly nghĩ thuốc của mình không có tác dụng, trong rừng bỗng vang lên tiếng la hét và sợ hãi.

“A!”

“Rắn! Nhiều rắn quá!”

“Cả rết nữa!”

“A a a! Cứu mạng!”

“Rút lui! Mau rút lui!”

Rừng cây bỗng nhiên hỗn loạn, Tô Ly thấy mưa tên ngừng lại, lập tức hét lớn: “Mau đi!!”

Thuốc của nàng là Ngũ Độc Tán, có thể thu hút rắn, côn trùng, chuột và kiến xung quanh.

Những thứ đó ngửi thấy độc phấn sẽ trở nên điên cuồng. Nàng còn chưa chế ra giải dược, nếu không rời đi nhanh, e rằng sẽ giống hệt những sát thủ kia.

Quân Mặc ôm lấy Tô Ly, vài bước nhảy đã rời khỏi hiện trường. Đội ngũ của Mặc vệ nhanh chóng dẫn theo những người không biết võ chạy theo sau.

Nửa canh giờ sau, cả nhóm dừng lại bên một con suối nhỏ.

Ai nấy đều mệt lả, ngồi phịch xuống đất, trên mặt tràn đầy niềm vui sống sót sau tai nạn.

“Lần này bọn chúng đúng là dốc toàn lực, ít nhất phải hơn trăm người.” Mặc Phong vừa giúp Mặc Vũ xử lý vết thương trên tay, vừa nói.

Mặc Vũ cười: “Lại là vương phi cứu chúng thần.”

Tô Ly cười đáp: “Là bọn ta liên lụy mọi người, nếu không có bọn ta, các ngươi đột phá vòng vây rất dễ dàng.”

Đới lão cười nói: “Loại thuốc đó chúng ta còn chưa hoàn thiện, xem ra phải nhanh chóng chế ra giải dược. Nếu gặp phải tình huống này nữa, chúng ta sẽ không phải sợ.”

Quân Mặc nhìn về phía xa, lạnh giọng nói: “Đây mới là lần đầu, đối phương đã cử nhiều người như vậy. Xem ra, chúng không chết không thôi. Đường này chắc chắn không bình yên.”

Tô Ly gật đầu: “Chúng ta đã cải trang, còn che giấu hành tung, nhưng bọn chúng vẫn tìm được chúng ta. Xem ra, chúng đã dốc toàn lực.”

Quân Mặc nhìn về phía Mặc Dương: “Triệu tập Mặc vệ đến ứng cứu.”

Càng đến gần kinh thành, nguy hiểm càng lớn. Hắn tuyệt đối không cho phép nhóm người này xảy ra sơ suất nào.

“Vâng!”

——————

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này