TRẢ LẠI TẤT CẢ CHO TA
Sáng hôm sau, khi Tô Ly vừa dậy và đang rửa mặt chải đầu thì Mặc Họa hầm hầm bước vào.
Tô Ly cười nói: “Sao thế? Sáng sớm ai đã làm ngươi tức giận vậy?”
Mặc Họa bất mãn đáp: “Tiểu thư, người không đi Yến hội Huyền Hoa, thế là tiện cho nhị tiểu thư rồi! Vừa nãy nô tỳ thấy nàng ta đeo bộ ngọc bích mười hai món của người, ăn mặc quý phái, rất phô trương!”
Tô Ly lắc đầu, nha hoàn này thật lòng đang bất mãn vì nàng đây.
“Dự tiệc mà trang điểm quá nổi bật thì cũng chẳng phải điều hay ho gì.”
Tô Duyệt dù sao cũng còn trẻ, mà Hạ di nương lại là người thiếu tầm nhìn, nghĩ rằng chỉ cần thu hút sự chú ý là có thể lấy lòng được các quý nhân.
Nhưng không ngờ rằng những quý nhân thực thụ chẳng để mắt đến loại người thích làm kẻ nổi bật như vậy, nếu không thì kiếp trước Tô Duyệt đã chẳng giành giật Triệu Hoài An với nàng.
Giờ đây, Tô Duyệt còn khinh thường nhà họ Triệu, nhưng sau vài lần vấp ngã, nàng ta sẽ dần nhìn rõ thực tế. Cộng thêm việc lúc đó Triệu Hoài An, nhờ sự giúp đỡ của Tô Ly, cũng bắt đầu nổi bật, Tô Duyệt mới quay sang chú ý đến nhà họ Triệu.
Mặc Họa bĩu môi nói: “Nô tỳ biết chứ, nhưng nhìn nàng ta như vậy thật không chịu được.”
Tô Ly đứng dậy nói: “Thôi, đi chính viện nào.”
Tô Ly cùng mẫu thân dùng bữa sáng, sau đó cả hai cùng ra ngoài.
Khi đến Tụ Tiên Lâu, nha hoàn đỡ Tô phu nhân và Tô Ly xuống xe.
“Phu nhân, tiểu thư, hai người đến rồi?” Lâm chưởng quỹ vội vàng bước lên đón tiếp.
Tô Ly mỉm cười nói: “Lâm bá, chúng ta đến xem Hạ tiên sinh đã tích trữ được bao nhiêu lương thực cho chúng ta rồi.”
Hạ Giang đi theo sau Lâm chưởng quỹ, chắp tay nói: “Đông gia, kho hàng cách đây có chút xa, chúng ta nên ngồi xe ngựa đến đó.”
Tô phu nhân gật đầu, rồi cùng con gái lên xe ngựa. Lâm chưởng quỹ và Hạ Giang cũng lên xe ngựa, dẫn đường phía trước. Hai cỗ xe ngựa lắc lư chạy khoảng một nén hương thì đến nơi.
Tô Ly xuống xe, quan sát xung quanh, đây là một cái sân có vẻ như đã lâu không có người ở.
“Đông gia, tiểu thư, đây là viện mà tiểu nhân thuê để chứa lương thực. Mời vào xem.”
Tô Ly gật đầu, đỡ mẫu thân bước vào, Hạ Giang mở từng cánh cửa trong sân, bên trong chất đầy lương thực.
Tô Ly mỉm cười nói: “Hạ tiên sinh quả là hết lòng vì Tụ Tiên Lâu, ông luôn để lương thực ở đây sao?”
Hạ Giang khiêm tốn cười nói: “Tiểu thư quá khen, lương thực tiểu nhân mua đều được cất giữ tại đây.”
Tô Ly tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Thật kỳ lạ.”
Hạ Giang lo lắng sợ nàng phát hiện ra điều gì, liền hỏi với vẻ sợ sệt: “Tiểu thư còn điều gì thắc mắc sao?”
Tô Ly nói: “Hạ tiên sinh đã bắt đầu tích trữ lương thực từ năm ngoái, chất đống ở đây mà lương thực không bị hỏng sao?”
Hạ Giang đáp: “Chuyện này…”
Ông ta cũng biết rằng lương thực nên được cất giữ trong kho, vì kho chứa có chức năng chống ẩm, chống chuột, rắn rết, nhưng thuê một kho lương thực thì tốn kém lắm! Số tiền mua lương thực của ông ta là do vay mượn khắp nơi, lấy đâu ra tiền để thuê kho?
Hạ Giang nhanh trí nói: “Tiểu thư không biết đấy thôi, tuy ta không thuê kho, nhưng gặp hôm thời tiết tốt thì ta lại thuê người mang lương thực ra phơi, nên lương thực vẫn được bảo quản tốt. Nếu đông gia không tin, có thể kiểm tra.”
Tất cả số lương thực này đều là lương thực mới mua, chẳng có gì hỏng, nên ông ta không sợ họ kiểm tra.
Tô phu nhân mỉm cười nói: “Ta tất nhiên tin Hạ tiên sinh, chỉ là lương thực để ở đây không tiện lắm. Lâm chưởng quỹ, hãy bảo người vận chuyển lương thực về kho của chúng ta đi.”
Lâm chưởng quỹ vội bước lên đáp: “Vâng, phu nhân, nô tài sẽ tìm người vận chuyển ngay.”
Tô phu nhân nhìn sang Hạ Giang nói: “Hạ tiên sinh, trước đây ông là do lão gia giới thiệu, nên ta rất yên tâm. Nhưng gần đây khi xem sổ sách, ta phát hiện rằng giá lương thực và dầu mỡ mà Tụ Tiên Lâu mua đều cao hơn giá thị trường mười đến hai mươi phần trăm. Hạ tiên sinh, chuyện này là sao?”
Hạ Giang điềm nhiên nói: “Phu nhân không biết đấy thôi, khách của Tụ Tiên Lâu đều là những người có địa vị, vì vậy lương thực chúng ta mua đều là loại thượng hạng, giá tất nhiên cao hơn.”
Tô phu nhân trầm mặt nói: “Ta đã cho người đi điều tra các nhà cung cấp này, giá của họ thậm chí còn thấp hơn cả giá thị trường, ông giải thích sao?”
Hạ Giang không ngờ bà lại điều tra kỹ lưỡng như vậy, nhất thời nghẹn lời.
Thủ đoạn làm giả sổ sách của ông ta thực ra không hề cao minh, sở dĩ qua mặt được lâu như vậy là nhờ ông ta được Tô thượng thư giới thiệu, khiến Tô phu nhân tin tưởng.
Nhưng Tô phu nhân không phải người ngốc, đã điều tra thì phải điều tra cho ra ngọn ngành!
Tô phu nhân tiếp tục nói: “Tiền công ta trả cho ông còn cao hơn bên ngoài rất nhiều, ông làm vậy, chẳng lẽ muốn ta báo quan?”
Hạ Giang lập tức quỳ xuống, liên tục cầu xin: “Xin phu nhân tha thứ, tiểu nhân chỉ là nhất thời hồ đồ. Nể tình muội muội, xin phu nhân hãy rộng lượng tha cho!”
Tô phu nhân làm bộ ngạc nhiên hỏi: “Muội muội ông là ai?”
“Muội muội của tiểu nhân chính là Hạ di nương trong phủ, Thanh Chi chính là muội muội ruột của tôi!”
Tô phu nhân làm vẻ ngộ ra nói: “Thì ra là vậy. Vậy thì nể mặt Hạ di nương, ta cho ông ba ngày để trả lại số bạc. Nếu không trả được, chúng ta cũng không còn gì để nói.”
Hạ Giang vội vàng cảm tạ: “Đa tạ phu nhân, đa tạ phu nhân, tiểu nhân sẽ đi gom tiền ngay.”
Nói xong, ông ta vội vã rời đi.
Tô phu nhân nhìn theo bóng Hạ Giang, lạnh lùng cười nói: “Đã lấy của ta, thì phải trả lại tất cả cho ta.”
Tô Ly bước tới hỏi: “Mẫu thân, nếu ông ta trả lại bạc, người thật sự sẽ không truy cứu sao?”
Tô phu nhân nói: “Chờ xem ông ta có trả được không đã rồi tính.”
Bà nhìn số lương thực nói: “Lương thực thế này đủ cho Tụ Tiên Lâu của chúng ta dùng trong hai năm, không cần mua thêm nữa.”
Tô Ly lắc đầu nói: “Mẫu thân, không chỉ phải tiếp tục mua, mà còn phải mua với số lượng lớn.”
Tô phu nhân kinh ngạc hỏi: “Tại sao? Nhiều như vậy ăn đến bao giờ mới hết?”
Nhìn đống lương thực trước mặt, Tô Ly lại nhớ đến cảnh tượng kiếp trước.
Ba tháng nữa, một trận lũ lụt trăm năm có một sẽ xảy ra ở phía Nam, khiến nhiều người dân mất trắng hoa màu. Sau đó là một mùa đông dài, kèm theo bão tuyết.
Rất nhiều người dân chết đói, chết rét không đếm xuể.
Chính trong trận thiên tai này, Quân Hồi đã lập công lớn và nổi bật lên.
Nhưng kiếp này, nàng sẽ không để hắn chiếm lấy công lao đó!
Tô Ly nhìn mẫu thân nói: “Mẫu thân, người có cảm thấy dạo này nữ nhi thay đổi nhiều không?”
Tô phu nhân khó hiểu gật đầu.
“Đó là vì nữ nhi đã có một giấc mơ rất dài. Con mơ thấy rằng ba tháng nữa, phía Nam sẽ xảy ra hạn hán.”
Tô phu nhân cười nhẹ nói: “Đứa ngốc, đó chỉ là một giấc mơ, không thể tin được.”
Tô Ly lắc đầu nói: “Không đâu, con còn mơ thấy Hạ Giang là ca ca của Hạ di nương. Và hôm nay tại Yến hội Huyền Hoa, Thái tử sẽ chọn Thái tử phi, đó là con gái của Phiêu Kỵ Đại tướng quân. Mẫu thân, nếu người không tin, có thể chờ thêm vài ngày rồi hãy quyết định.”
Nghe xong lời của Tô Ly, Tô phu nhân kinh ngạc mở to mắt, sờ lên trán con gái.
“Con bé này không phải là đã đụng chạm phải cái gì rồi đấy chứ?”
Tô Ly mỉm cười, nhẹ nhàng hạ tay mẫu thân xuống nói: “Mẫu thân, có lẽ đây là sự chỉ điểm của Phật tổ dành cho nữ nhi.”
Tô phu nhân tuy không tin, nhưng cũng chiều theo ý con gái: “Được rồi, chờ thêm vài ngày vậy. Dù sao có muốn bán lương thực thì cũng không thể bán ngay được.”
Nghe mẫu thân nói vậy, Tô Ly cũng yên lòng.
Dù mẫu thân chưa tin, nhưng đợi đến khi Thái tử phi được chọn, bà tự khắc sẽ tin.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
