ĐỔ NƯỚC BẨN
Tô Duyệt lần này đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, chỉ thấy nàng tóc đen như mực, cầm quạt vung múa đầy thanh thoát.
Nàng khẽ giơ tay, tay trái cầm quạt, tay phải cầm bút do hạ nhân đã chuẩn bị sẵn. Chiếc quạt tròn khép lại, bút trên tay nàng lướt như rồng bay phượng múa, áo ngọc tung bay theo gió. Chiếc khăn che mặt càng làm tăng thêm vẻ thần bí cho nàng.
Những người phía dưới đã nhận ra rằng Tô Duyệt đang biểu diễn vũ đạo, vẽ tranh và làm thơ cùng một lúc, thật là một tiết mục được chuẩn bị công phu.
Hoàng hậu đã lộ rõ vẻ không vui, vị tiểu thư nhà Thượng thư này muốn gây chú ý mà không biết xem xét hoàn cảnh!
Tô Duyệt hoàn thành điệu múa, tự tin đứng giữa trung tâm sân khấu.
“Nương nương, thần nữ tài hèn mọn, làm xấu mặt trước nương nương.”
Dù hoàng hậu không ưa gì nàng, nhưng cũng đành phải nén giận nói: “Tô tiểu thư quả thật là tài nữ, mau mang chữ và tranh của Tô tiểu thư lên cho ta xem.”
Cung nữ bên cạnh hoàng hậu cúi đầu hành lễ rồi đi lấy tranh.
Hoàng hậu cầm bức tranh, nhìn bài thơ trên đó hợp cảnh, không thể không thừa nhận rằng tiểu thư nhà Tô gia quả thật có chút tài học.
Hoàng hậu nhìn Tô Duyệt hỏi: “Những bài thơ này đều là do ngươi tự sáng tác sao?”
Tô Duyệt mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng đã tràn đầy đắc ý.
“Bẩm hoàng hậu nương nương, những bài thơ này quả thật là do thần nữ vừa mới sáng tác, thời gian gấp gáp, viết không được tốt, mong nương nương thứ lỗi.”
Công chúa Triều Dương vốn yêu thích thơ ca, nghe vậy liền liếc nhìn qua, rồi khẽ nói nhỏ với hoàng hậu.
Hoàng hậu sa sầm mặt hỏi: “Thật sao?”
Công chúa Triều Dương gật đầu, hoàng hậu liền đặt mạnh bức tranh xuống bàn.
“Láo xược! Đây rõ ràng là thơ của một nho sinh, đã được truyền tụng trước đó, ngươi dám nói dối trước mặt ta!”
Tô Duyệt sững sờ, bài thơ này rõ ràng là nàng đã dày công chuẩn bị, sao lại có thể là của người khác chứ!
“Cầu xin nương nương minh xét! Đây thật sự là bài thơ do thần nữ sáng tác! Thần nữ không dám lừa dối nương nương!”
Công chúa Triều Dương lạnh lùng nói với tỳ nữ bên cạnh: “Ngươi cầm bài thơ này xuống, cho các phu nhân và tiểu thư xem qua. Ta không tin, ở trong cung ta còn nghe thấy bài thơ này, mà ngoài cung lại không ai biết!”
“Vâng, công chúa.”
Tỳ nữ cầm lấy tờ giấy, đi xuống bậc thềm đưa cho các phu nhân và tiểu thư truyền tay xem.
“Đúng vậy, bài thơ này quả thật đã được truyền tụng từ hai ngày trước.”
“Ta cũng từng nghe qua, còn thầm khen người viết bài thơ này thật có tài.”
“Tô tiểu thư này lại dám mạo nhận bài thơ của người khác, thật là…”
Hoàng hậu giận dữ: “Tô tiểu thư, ngươi còn gì để nói?”
Tô Duyệt nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao bài thơ của nàng lại bị nhận là của người khác, nàng chưa bao giờ nói cho ai biết, sao mọi người lại đổ oan cho nàng?
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đầy phẫn nộ của hoàng hậu và vẻ khinh bỉ lạnh nhạt của công chúa Triều Dương, Tô Duyệt lập tức quỳ xuống.
“Cầu xin nương nương tha thứ! Cầu xin nương nương tha thứ!”
Hoàng hậu đầy vẻ khó chịu, nói: “Vệ Quốc Công phủ một nhà trong sạch cao quý, Tô thượng thư cũng là người chính trực, sao lại có ngươi…”
Tô Duyệt vừa nghe xong, lập tức kinh ngạc, ngay sau đó, trong lòng nàng tràn đầy niềm vui.
Hoàng hậu đã nhận nhầm nàng là Tô Ly rồi!
Tô Duyệt vội nói: “Ly nhi biết lỗi rồi, cầu xin nương nương thứ lỗi cho Ly nhi lần này!”
Nàng nói nhỏ, chỉ những người ngồi trên đài cao mới nghe rõ.
Công chúa Triều Dương nói: “Mẫu hậu, nhi thần nhớ rằng Tô tiểu thư đã nhiều năm không tham dự các buổi yến tiệc như thế này, có lẽ một số quy củ cũng đã quên, nên mới hành động thiếu cẩn trọng như vậy.”
Công chúa Triều Dương không cố ý hạ giọng, phía dưới Vệ Nguyên Dao nghe thấy liền cảm thấy kỳ lạ.
Tô Duyệt đã nhiều năm không tham dự? Sao có thể! Lần nào muốn gây sự chú ý mà chẳng có nàng ta?
Nhìn vào chiếc khăn che mặt của Tô Duyệt, lại nhớ rằng nàng ta từ đầu đến giờ chỉ nói mình là con gái của Tô thượng thư.
Tô thượng thư đâu chỉ có một người con gái!
Vệ Nguyên Dao không phải kẻ ngốc, lập tức hiểu ra ý đồ của Tô Duyệt.
Con tiểu tiện nhân này! Thừa dịp biểu muội chưa tới, liền muốn đổ nước bẩn lên đầu biểu muội!
Vệ Nguyên Dao liền đứng dậy, Mạnh Chỉ Nhu vội kéo nàng lại.
“Dao Dao, ngươi định làm gì?”
Vệ Nguyên Dao đáp: “Đừng lo, ta không làm loạn đâu!”
Nói xong nàng liền bước lên bậc thềm.
Tô Duyệt thấy nàng tiến lên, sợ nàng sẽ vạch trần thân phận của mình, vội nói: “Biểu tỷ, là biểu muội đã làm sai, nương nương có trách phạt cũng là đúng, tỷ không cần cầu xin cho muội đâu, mau xuống đi!”
Vân phi vốn có ý muốn lôi kéo Vệ Nguyên Dao, sợ rằng nếu nàng cầu xin cho biểu muội sẽ liên lụy đến nàng, liền khuyên nhủ: “Vệ tiểu thư, chuyện này không liên quan đến ngươi. Biểu muội của ngươi phạm lỗi lần đầu, tin rằng hoàng hậu nương nương chỉ muốn răn dạy nhẹ nhàng thôi, ngươi lui xuống trước đi.”
Vệ Nguyên Dao không kiêu ngạo, không siểm nịnh, cúi đầu hành lễ với hoàng hậu và những người trên đài cao, nói: “Nương nương, làm sai phải chịu phạt, thần nữ cũng không có ý định cầu xin cho Tô…”
“Biểu tỷ! Biểu tỷ mau lui xuống đi!” Tô Duyệt trong lòng cuống quýt, vội vàng lên tiếng cắt lời nàng.
Công chúa Triều Dương cảm thấy có chút kỳ lạ, nhìn Vệ Nguyên Dao hỏi: “Ngươi không phải tới để cầu xin cho biểu muội ngươi sao?”
Vệ Nguyên Dao cười nhạt, nhìn Tô Duyệt nói: “Thần nữ chỉ nhận Tô Ly là biểu muội.”
Mọi người đều nhìn nàng đầy nghi hoặc, không hiểu lời nàng nói có ý gì.
Công chúa Triều Dương ngạc nhiên nhìn Tô Duyệt hỏi: “Ngươi không phải là Tô Ly?”
Dưới lớp khăn che mặt, sắc mặt Tô Duyệt tái nhợt, nàng quỳ dưới đất không dám lên tiếng.
Vệ Nguyên Dao giả vờ ngạc nhiên nói: “Nàng ta là Tô Duyệt, thứ nữ của Tô thượng thư, công chúa làm sao lại nhầm nàng là Tô Ly?”
Công chúa Triều Dương lúc này thực sự có chút tức giận, nói: “Nàng ta đeo khăn che mặt, tự xưng là Ly nhi, hơn nữa ăn mặc cũng chẳng giống thứ nữ chút nào.”
Hoàng hậu nhìn Tô Duyệt đang quỳ dưới đất, lạnh lùng nói: “Dám đổ nước bẩn lên người tỷ tỷ của mình, thật là to gan lớn mật!”
Triều đại này phân biệt rõ ràng giữa đích và thứ, đích nữ cao quý, thứ nữ thấp kém. Hành động trắng trợn đổ oan cho đích nữ như vậy là lần đầu tiên hoàng hậu chứng kiến.
Nếu không trừng phạt nghiêm khắc, về sau người người đều làm theo, chẳng phải sẽ loạn sao?
Tô Duyệt cắn chặt môi, khóc lóc van xin: “Cầu xin nương nương tha thứ cho thần nữ lần này! Thần nữ nhất thời hồ đồ! Thần nữ không nên đổ oan cho tỷ tỷ! Thần nữ có tên chữ là Linh Khê, vừa rồi thần nữ chỉ tự xưng là Linh nhi, không phải Ly nhi. Cầu xin nương nương minh xét!”
Nói xong nàng liền liên tục dập đầu.
Vừa nãy nàng cố ý nói nhỏ để những người phía dưới không nghe rõ, quả thật khó phân biệt nàng nói “Linh nhi” hay “Ly nhi.”
Hoàng hậu nghiến răng nói: “Một thứ nữ mà ăn mặc còn sang trọng hơn cả đích nữ, chẳng phải Tô thượng thư luôn chính trực liêm minh sao?”
Tô Duyệt cắn môi, biết nếu trả lời không tốt, sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh của phụ thân, nàng sẽ chẳng bao giờ có được sự sủng ái của ông nữa.
Vệ Nguyên Dao tiến lên nói: “Nương nương không biết đấy thôi, bộ ngọc bích mười hai món này là quà sinh nhật tổ mẫu tặng cho biểu muội của thần nữ khi nàng tròn mười tuổi. Không biết tại sao lại nằm trên người Tô Duyệt.”
Những phu nhân và tiểu thư phía dưới đều là con gái chính thất, rất rõ những chuyện như thế này, chẳng qua là Tô Duyệt dùng thủ đoạn nào đó để chiếm lấy mà thôi.
Cảm nhận được những ánh mắt khinh thường của mọi người, Tô Duyệt liền cố cãi: “Là tỷ tỷ thấy mình đã bị hủy dung, không cần dùng những món trang sức này nữa, nên đã tặng cho ta.”
Vệ Nguyên Dao lập tức nói: “Không thể nào!”
Hoàng hậu xoa trán nói: “Thôi được, bản cung không muốn can dự vào chuyện bộ trang sức này đến từ đâu. Bản cung chỉ hỏi ngươi, tại sao ngươi lại đánh cắp bài thơ của người khác rồi nói đó là của mình? Ngươi định giải thích thế nào?”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
