Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 17

ĐÒI NỢ

Mặc dù Tô Duyệt đã khéo léo thoát tội mạo danh tỷ tỷ, nhưng không cách nào phủi sạch tội đạo văn. Rốt cuộc, chính nàng đã lớn tiếng thừa nhận rằng đó là bài thơ của mình. 

Nhưng nàng vẫn không hiểu rõ vấn đề là ở đâu. Làm sao có thể có người khác lại cùng sáng tác ba bài thơ giống hệt của nàng được chứ?

Khi thấy nàng cứng họng không nói nên lời, hoàng hậu liền phất tay.

“Người đâu, lôi xuống, đánh năm mươi trượng!”

“Xin nương nương tha mạng! Tiểu nữ chỉ là một thời hồ đồ, tiểu nữ không dám nữa!”

Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Tội lớn là dối trá trước mặt bản cung, nể mặt Tô thượng thư, bản cung chỉ phạt nhẹ như thế thôi!”

Tô Duyệt vừa khóc vừa bị lôi đi.

Chuyện này ít nhiều đã làm giảm hứng thú của mọi người. Sau đó có vài tiểu thư lên biểu diễn nhưng ai nấy đều không còn hào hứng.

Không cần nghi ngờ gì nữa, lần này ngôi vị quán quân của Yến hội Huyền Hoa thuộc về Lam Ngọc.

Khi Tô Ly trở về viện, nàng nghe tin Tô Duyệt đã được khiêng về, toàn thân đầy máu. Hạ di nương thấy con gái bị khiêng vào như vậy thì suýt ngất đi vì sợ.

Nghe xong, Tô Ly chỉ mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tô Duyệt, kiếp trước những bài thơ đó mang lại cho ngươi vinh quang, kiếp này chúng mang lại cho ngươi đau khổ! Những gì các ngươi đã gây ra cho ta, ta sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần!

Khi Tô Ly đang mải suy nghĩ, Mặc Họa bước vào.

“Tiểu thư, biểu tiểu thư đến.”

Tô Ly quay lại và thấy Vệ Nguyên Dao với vẻ mặt không vui bước vào.

“Biểu tỷ, có chuyện gì thế? Ai đã chọc giận tỷ sao?” Tô Ly cười hỏi.

Vệ Nguyên Dao hằn học nói: “Muội có phải đã tặng bộ ngọc bích mười hai món mà tổ mẫu tặng cho muội cho Tô Duyệt không?”

Tô Ly sững sờ, kéo tay biểu tỷ ngồi xuống, trong khi Chi Thư bưng trà và điểm tâm lên.

“Biểu tỷ, muội không tặng mười hai món đó cho Tô Duyệt, chỉ là nàng ta đến mượn, muội không tiện từ chối.”

Vệ Nguyên Dao không hài lòng nói: “Có gì mà không thể từ chối? Bây giờ Yến hội Huyền Hoa đã kết thúc, để ta đi cùng muội đòi lại, tránh để muội khó xử!”

Tô Ly thấy biểu tỷ quyết tâm, liền nhận ra đây là cơ hội để làm lớn chuyện. Lợi dụng lúc có biểu tỷ ở đây, nàng sẽ đòi lại mọi thứ cũng tốt.

Hai người cùng đi đến viện của Tô Duyệt, vừa đến cửa thì gặp một tỳ nữ tiễn đại phu ra ngoài.

Thấy Tô Ly và Vệ Nguyên Dao, tỳ nữ vội vàng hành lễ.

“Đại tiểu thư, biểu tiểu thư.”

Tô Ly gật đầu hỏi: “Nhị tiểu thư thế nào rồi?”

Liễu Nhi đáp: “Không được tốt lắm, đại phu nói phải dưỡng thương một, hai tháng.”

Tô Ly lại hỏi: “Nàng ấy đã tỉnh chưa?”

Liễu Nhi gật đầu đáp: “Tỉnh rồi, di nương đang ở bên trong chăm sóc.”

Tô Ly gật đầu, kéo tay Vệ Nguyên Dao vào trong.

Vừa vào phòng, họ thấy Hạ di nương ngồi bên cạnh giường, đang an ủi Tô Duyệt, người nằm trên giường khóc sụt sùi.

“Muội muội, sao đang yên đang lành ra ngoài, lại về trong tình trạng này?” Tô Ly lên tiếng, khiến Tô Duyệt ngừng khóc ngay lập tức, ngẩng đầu nhìn cả hai.

“Ngươi đến đây làm gì!” Lời này là nhắm vào Vệ Nguyên Dao.

Nếu không phải vì Vệ Nguyên Dao, mọi người đã không phát hiện nàng là Tô Duyệt!

Dù sao Tô Ly cũng đã có tiếng xấu, thêm một chuyện nữa thì có sao đâu!

Bây giờ mọi người đều cười nhạo nàng, nói nàng là một kẻ bất tài, đến cả làm thơ cũng phải trộm của người khác!

Trên đường đi, Tô Ly đã nghe Vệ Nguyên Dao kể về sự việc hôm nay, nàng biết Tô Duyệt đang muốn đổ vấy tội lỗi cho mình.

Vệ Nguyên Dao nhìn nàng đầy ác ý, liền hừ lạnh nói: “Ngươi nghĩ ta muốn đến sao? Ta chỉ đến để giúp biểu muội lấy lại đồ của mình thôi.”

Hạ di nương bối rối hỏi: “Đồ gì cơ?”

Vệ Nguyên Dao nhìn Tô Duyệt nói: “Bộ ngọc bích mười hai món, ngươi đã dùng xong rồi, giờ phải trả lại cho biểu muội của ta.”

Tô Duyệt tủi thân nhìn Tô Ly nói: “Tỷ tỷ, chẳng phải tỷ đã nói tặng bộ trang sức này cho muội sao? Sao bây giờ lại đòi lại?”

Tô Ly giả vờ ngạc nhiên, mở to mắt nói: “Muội muội, khi nào ta nói là tặng cho muội chứ? Đây là món quà của ngoại tổ mẫu tặng ta, làm sao ta dám tự ý tặng nó đi?”

Tô Duyệt đang định nói gì đó thì Tô mẫu mang theo người bước vào.

Là đích mẫu, Tô Duyệt bị thương, tất nhiên bà phải đến thăm.

“Dao nhi, con bé này, đến rồi mà không vào viện của a di. Ta chỉ nghe nha hoàn nói mới biết con đã tới.” Tô mẫu nhìn Vệ Nguyên Dao nói.

Vệ Nguyên Dao tiến tới khoác tay Tô mẫu, làm nũng nói: “A di, con chưa kịp đến. Nhưng a di đến đúng lúc lắm, người giúp biểu muội đòi lại đồ của mình đi.”

Tô mẫu ngạc nhiên hỏi: “Đòi lại đồ gì cơ?”

Vệ Nguyên Dao đáp: “Bộ ngọc bích mười hai món!”

Tô mẫu giật mình, nhìn con gái nói: “Ly nhi?”

Tô Ly khó xử nói: “Muội muội nói nàng không có trang sức để phối hợp với y phục đi dự Yến hội Huyền Hoa, muốn mượn dùng tạm. Nữ nhi …”

Tô mẫu nhìn Tô Duyệt, tức giận nói: “Không có trang sức để phối y phục? Ta thiếu trang sức cho con hay sao? Sao con lại dám đòi mượn bộ ngọc bích mười hai món của Ly nhi? Mau trả lại ngay!”

Tô Duyệt tủi thân nói: “Bộ ngọc bích mười hai món là tỷ tỷ đã tặng cho con, tỷ ấy nói tỷ không cần dùng đến nữa. Sao bây giờ lại đòi lại?”

Hạ di nương đứng lên nói: “Nếu thật sự là đại tiểu thư tặng, thiếp thân thay mặt nhị tiểu thư cảm tạ đại tiểu thư.”

Tô Ly ngạc nhiên nói: “Tặng? Nhưng rõ ràng ta đã cho muội muội mượn, sao lại biến thành tặng?”

Tô Duyệt nằm trên giường, vẻ mặt đầy ấm ức, như thể muốn khóc nấc lên.

“Tỷ tỷ, rõ ràng tỷ đã tặng cho muội rồi, sao lại…”

Tô Ly trong lòng cảm thấy khinh bỉ với bộ dạng nhỏ mọn này của nàng, bị đánh đến mức này mà vẫn còn nghĩ đến bộ trang sức.

Tô Ly lấy ra một tờ giấy, đưa cho Tô mẫu nói: “Mẫu thân, đây là giấy vay nợ mà muội muội đã ký khi mượn bộ trang sức này.”

Sắc mặt Tô Duyệt lập tức sa sầm, nàng đã quên mất chuyện giấy vay nợ. Trước đây, khi lấy đồ của Tô Ly, nàng chưa bao giờ phải viết giấy nợ.

Hạ di nương liếc nhìn con gái mình, thấy sắc mặt nàng không tốt, liền hiểu rằng bộ trang sức này chắc chắn phải trả lại, trong lòng cảm thấy tiếc nuối.

Vệ Nguyên Dao không ngờ biểu muội còn giữ được giấy nợ, nàng không sợ Tô Duyệt không trả nữa, nên sắc mặt nàng trở nên dễ chịu hơn.

Tô mẫu xem tờ giấy, sắc mặt tối sầm lại nói: “Tô Duyệt, trả lại đồ của Ly nhi.”

Tô Duyệt nhìn Liễu Nhi, lạnh lùng nói: “Đi lấy bộ trang sức trả cho tỷ tỷ.”

Nàng quay đầu nhìn Tô Ly nói: “Tỷ tỷ, xin lỗi nhé, muội nhớ nhầm, cứ nghĩ lần này cũng giống như trước đây, tỷ đã tặng cho muội.”

Trong lòng nàng thầm oán hận, Tô Ly có biết bao nhiêu đồ tốt, tại sao lại phải đòi lại bộ trang sức này!

Tô Ly cười nói: “Muội muội đúng là người đãng trí, những bộ trang sức trước đây, muội cũng nói là mượn.”

Tô mẫu kinh ngạc nhìn Tô Duyệt một cái, lạnh lùng nói: “Nếu hôm nay ta đã đến đây, thì tất cả những gì trước đây đã mượn cũng phải trả lại.”

Nhìn quanh phòng, Tô mẫu càng nhìn càng thấy quen mắt.

Tô mẫu chỉ vào bức bình phong nói: “Đây chẳng phải là bình phong ngọc bích ta đã mua cho Ly nhi sao? Cả hộp trang sức Bát Bảo trên bàn trang điểm, thậm chí cả bức tranh thiếu nữ kia nữa, tất cả đều là ta chọn từ kho đưa cho Ly nhi, sao lại nằm trong phòng của con?”

Sắc mặt Tô Duyệt trắng bệch, nàng cắn môi.

Lúc này, Tô mẫu thực sự nổi giận, cảm thấy như cả căn phòng của con gái mình bị chuyển sang đây.

“Người đâu! Dọn hết bức bình phong, hộp trang sức Bát Bảo, tranh thiếu nữ, bình hoa ngọc trắng và tất cả những món đồ trong phòng nhị tiểu thư mang hết về lại viện của đại tiểu thư cho ta!”

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

1 Comment

Bình luận về bài viết này