NHÂN LÚC BỆNH MÀ ĐOẠT MẠNG
Mặc Họa và Tư Cầm, hai tỳ nữ đi theo Tô Ly, mắt sáng rực lên vì phấn khích. Họ nhớ rất rõ những món đồ thuộc về tiểu thư của mình. Ngay lập tức, họ chỉ đạo gia nhân bắt đầu chuyển đồ.
Hạ di nương vội vàng ngăn lại: “Đại tiểu thư, những thứ này đều là người tặng cho nhị tiểu thư, sao bây giờ lại mang về? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác sẽ nói đại tiểu thư nhỏ nhen.”
Tô Ly mỉm cười nhẹ nhàng: “Hạ di nương, những thứ này thật sự là muội muội mượn, và nàng đã nói sau này sẽ trả lại. Ta nghĩ, có lẽ muội muội bận quá mà quên mất, hôm nay đã đến đây rồi, không cần muội phải trả lại, ta sẽ tự mình mang về. Đừng lo, các tỳ nữ của ta nhớ rất rõ đồ của ta, sẽ không lấy thêm món nào đâu.” Cũng sẽ không thiếu một món nào!
Tô Duyệt cố gắng ngồi dậy để ngăn cản, nhưng chỉ vừa nhúc nhích đã đau đến hít sâu một hơi.
“Tô Ly! Ngươi đang cướp đồ! Ta sẽ mách phụ thân!”
Tô Ly vẫn mỉm cười, mặt không đổi sắc.
Vệ Nguyên Dao cười lạnh: “Biểu muội của ta chỉ đang lấy lại đồ của mình, ngươi có lý do gì để mách lẻo? Rất nhiều thứ trong số này là của hồi môn của a di ta, sao có thể để ngươi lấy dễ dàng như vậy!”
Tô mẫu cũng lạnh lùng nói: “Ta chưa bao giờ bạc đãi con, vậy mà con dám nhòm ngó những thứ không thuộc về mình. Con xem phòng của mình có giống một thứ nữ không? Ngay cả phòng của Ly nhi cũng không sánh bằng! Không cần con mách, ta cũng sẽ nói với lão gia!”
Hạ di nương nhìn đám gia nhân từng món từng món chuyển đồ đi, cảm thấy như trái tim mình đang rỉ máu. Những món đồ đó thật sự quý giá, biết vậy thì trước đây đã đem bán lấy tiền rồi!
Trước đây bà đã bán rất nhiều trang sức của mình để gom đủ bốn mươi vạn lượng đưa cho Hạ Giang, ngay cả đồ trong phòng con gái cũng bị lấy đi, cứ như dao cứa vào tim bà.
Nhưng vừa nghe nói đến việc phải báo cho lão gia, bà lập tức cầu xin: “Phu nhân, nhị tiểu thư còn nhỏ, nàng không hiểu chuyện, những thứ mượn đã trả lại rồi, đừng làm phiền đến lão gia nữa.”
Nếu để lão gia biết, Tô Duyệt chắc chắn lại bị phạt lần nữa.
Tô Duyệt nhìn căn phòng trống trơn, giận đến suýt nôn ra máu, Tô Ly đúng là nhân lúc nàng bị bệnh mà muốn đoạt mạng!
Tô Duyệt trừng mắt nhìn Tô Ly.
Tô Ly thấy nàng như vậy, mỉm cười hỏi: “Muội muội, ánh mắt đó là sao? Có phải muội nghĩ mẫu thân làm sai rồi, muốn để phụ thân phân xử giúp muội?”
Tô Duyệt nghiến răng nói: “Tỷ tỷ nói đùa rồi!”
Tô Ly này sao bỗng nhiên như trở thành một con người khác, trước đây đâu có thế này.
Nhìn Vệ Nguyên Dao đứng phía sau Tô Ly, ánh mắt Tô Duyệt lóe lên.
Chắc chắn là do Vệ Nguyên Dao giở trò! Chờ đấy! Lần này nàng tạm nhịn, ngày sau sẽ tính sổ!
Mặc Họa bước lên đầy hưng phấn: “Phu nhân, đã chuyển hết đồ rồi ạ.”
Tô mẫu nhìn căn phòng gần như trống không, nghi ngờ hỏi: “Ngươi có nhớ nhầm không? Sao lại có nhiều đồ của Ly nhi ở đây vậy?”
Mặc Họa lắc đầu, đột nhiên mắt nàng sáng lên: “Đúng rồi, nô tỳ quên mất, tấm chăn gấm thêu kim tuyến mà nhị tiểu thư đang đắp cũng là của đại tiểu thư!”
Vệ Nguyên Dao bật cười thành tiếng: “Hai tỳ nữ của biểu muội thật dễ thương.”
Tô Duyệt giận dữ hét lên: “Lấy đi! Lấy hết đi!!”
Tô Ly nhẹ nhàng nói: “Chăn thì không cần nữa, đã bị dính máu rồi.”
Câu nói của Tô Ly khiến Tô Duyệt giận đến mức ngực nàng phập phồng lên xuống, nhưng không làm gì được.
Tô mẫu thấy căn phòng trống trơn, cảm thấy có chút không thỏa đáng, liền bảo với tỳ nữ của Tô Duyệt: “Sau này nhờ quản gia sắm sửa lại đồ đạc trong phòng.”
“Dạ vâng.” Liễu Nhi cẩn thận nhìn chủ nhân của mình, khẽ đáp.
Tô Ly khoác tay Tô mẫu nói: “Mẫu thân, chúng ta về thôi. Muội muội bị thương, cần yên tĩnh dưỡng thương, chúng ta không nên làm phiền.”
Tô mẫu gật đầu, Vệ Nguyên Dao và Tô Ly, mỗi người một bên, đỡ Tô mẫu rời khỏi phòng. Tô Duyệt nhìn theo bóng lưng của họ, ánh mắt đầy thù hận như chứa độc.
Hạ di nương an ủi con gái: “Duyệt nhi, nằm xuống nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều quá, dưỡng thương cho tốt đã.”
Tô Duyệt cảm thấy mấy ngày nay thật là quá tồi tệ.
Những vết mẩn đỏ trên mặt vẫn chưa hết, chuyện xảy ra tại Yến hội Huyền Hoa đã biến nàng thành trò cười trong giới tiểu thư quý tộc. Bây giờ toàn thân đau nhức, còn bị mẫu tử nhà Tô Ly cướp hết những món đồ quý mà nàng đã khó khăn lắm mới lấy được từ tay Tô Ly!
“Mẫu thân, người có cảm thấy Tô Ly đã thay đổi không?”
Hạ di nương nghe con gái nói vậy, liền suy nghĩ một lúc.
Thật vậy, bà cũng nghe anh trai nói rằng sổ sách bị Tô Ly phát hiện, trước đây Tô Ly còn thân thiết với bà, vậy mà hôm nay lại không thèm liếc mắt lấy một cái.
Hạ di nương ngồi xuống bên mép giường nói: “Người không thể tự nhiên mà thông minh được, nàng ta đã ngu ngốc mười mấy năm, sao đột nhiên lại trở nên khôn ngoan?”
Tô Duyệt nheo mắt, nói đầy ác ý: “Chắc chắn là Vệ Nguyên Dao! Đáng ghét! Đợi khi ta khỏi bệnh, ta sẽ cho nàng ta biết tay!”
Vệ Nguyên Dao vừa bước ra khỏi viện của Tô Duyệt, lập tức cười lớn.
“Biểu muội, muội có thấy sắc mặt của Tô Duyệt vừa rồi không? Thật quá buồn cười, hahaha.”
Tô Ly cũng mỉm cười.
Cả nhóm vừa cười nói vừa đi đến viện chính, nơi gia nhân đã chuẩn bị trái cây, bánh ngọt và trà nước.
Tô mẫu nhìn con gái nói: “Ly nhi, con thật là hồ đồ, sao con lại để Tô Duyệt lấy nhiều đồ của mình như vậy.”
Cũng tại bà, con gái xa cách bà, mà bà cũng đã không chú ý đến con gái mình.
Hai năm nay bà bận lo công việc, quán xuyến cả gia đình, đến mức để cho người khác dưới mí mắt bà mà gần như dọn sạch viện của con gái!
Tô Ly khoác tay mẫu thân nũng nịu nói: “Mẫu thân, trước đây con còn hồ đồ, nhưng giờ thì không đâu.”
Vệ Nguyên Dao gật đầu: “Biểu muội đúng là đã thay đổi nhiều, Tô Duyệt thật quá tham lam, ngay cả bộ ngọc bích mười hai món cũng dám nhòm ngó, may mà biểu muội đối xử tốt với nàng. Vậy mà hôm nay nàng còn định đổ oan cho muội nữa, may mà hoàng hậu nương nương đã minh xét!”
Tô mẫu cau mày hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Bà chỉ biết rằng Tô Duyệt bị hoàng hậu phạt, nhưng không biết chi tiết.
Vệ Nguyên Dao liền kể hết mọi chuyện xảy ra tại Yến hội Huyền Hoa cho a di và biểu muội nghe.
Tô mẫu nghe xong, tức giận đập mạnh xuống bàn, khiến ly nước trên bàn bắn tung lên.
“Thật quá đáng!”
Tô Ly nắm tay mẫu thân, dịu dàng nói: “Mẫu thân, đừng giận nữa, chuyện cũng đã qua rồi, đâu có để nàng ta đạt được mục đích đâu.”
Tô mẫu lạnh lùng nói: “Lần này là có biểu tỷ của con ở đó, nếu không thì những việc bẩn thỉu đó chắc chắn sẽ đổ lên đầu con! Ly nhi ngốc nghếch, con đối xử tốt với nàng ta như vậy, còn nàng thì có bụng dạ thế nào, sau này đừng có mà ngu ngốc như vậy nữa.”
Xem ra mẫu tử nhà Hạ di nương không ai là người tốt! Trước đây đúng là bà đã mù quáng!
Tô Ly gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Bây giờ nàng đã thay đổi hoàn toàn, Tô Duyệt sẽ không thể lợi dụng được gì từ nàng nữa!
Tô mẫu trút hết giận, nhìn trời đã dần tối, liền nói với Vệ Nguyên Dao: “Dao nhi, hôm nay ở lại đi, ta nhớ khi các con còn nhỏ, hai đứa rất thích chơi đùa cùng nhau, tối nay con cứ ở viện của Ly nhi nhé.”
Tô Ly vui mừng nói: “Tuyệt quá, con có rất nhiều chuyện muốn nói với biểu tỷ!”
Thấy hai nữ nhi đều vui vẻ, Tô mẫu liền bảo với gia nhân: “Đi báo với nhà bếp, tối nay làm thêm vài món, nhớ làm vài món có vị chua ngọt.”
Vệ Nguyên Dao cười nói: “A di vẫn còn nhớ khẩu vị của con sao?”
Tô mẫu mỉm cười: “Đương nhiên là nhớ, con và Ly nhi, một người thích cay, một người thích chua ngọt.”
Cả nhóm nói chuyện vui vẻ trong viện chính, không khí vô cùng ấm áp và hài hòa.
Đợi khi Tô thượng thư trở về, mọi người cùng nhau dùng bữa tối, sau đó Tô Ly và Vệ Nguyên Dao mới cùng nhau cáo lui.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
