GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG
Tô Ly theo Tô mẫu nghe phương trượng giảng kinh, sau đó cùng nhau bước ra khỏi chính điện, vừa bước xuống bậc thềm, một nam tử liền gọi nàng lại.
“Ly nhi, thật là nàng rồi!”
Tô Ly quay đầu lại, Tô mẫu cũng nghi hoặc nhìn nam tử kia. Những vị phu nhân, tiểu thư xung quanh đều dừng chân lại.
“Công tử này, trước mặt mọi người mà gọi con gái ta như vậy, e rằng không thích hợp.” Tô mẫu nghiêm giọng nói.
Tô Ly lạnh lùng nhìn đối phương, không biết Tây Uyển tìm người từ đâu tới, mặc quần áo bảnh bao, nhưng vẻ mặt kia nhìn qua đã thấy không phải chính nhân quân tử. Tây Uyển này đúng là muốn nàng mất hết danh dự mới chịu dừng tay!
Chỉ thấy nam tử kia liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, là tại hạ quá kích động, nhất thời không kìm nén được. Ly… Tô tiểu thư, kể từ đêm đó, tại hạ không thể nào quên, hôm nay cuối cùng cũng được gặp lại nàng.”
Tô mẫu tức đến mặt đen lại, cái gì mà ‘đêm đó’, cái gì mà ‘không thể nào quên’! Quả thật khiến người ta nghĩ bậy bạ.
Lời nói của nam tử lập tức làm nổ tung đám đông, những phu nhân, tiểu thư xung quanh nhìn Tô Ly với ánh mắt thay đổi.
“Thế đạo xuống cấp thật rồi!”
“Không ngờ Tô tiểu thư lại phóng túng như vậy.”
“Nếu ta là Tô thượng thư, ta sẽ đánh chết đứa con gái như vậy!”
“Ngươi sau này nên tránh xa tiểu thư nhà họ Tô, nghe chưa?”
…
Tiếng bàn tán xung quanh truyền tới, sắc mặt Tô mẫu càng đen hơn, đen như nước. Con gái bà từ sau khi bị hủy dung, chưa từng rời phủ, đây rõ ràng là vu khống. Tô mẫu định tiến lên, nhưng Tô Ly ngăn lại, nàng gật đầu ra hiệu cho bà.
Tô Ly quay đầu nhìn nam tử kia, lạnh lùng nói: “Công tử, chúng ta chưa từng gặp nhau, ngươi là ai? Sao dám vu khống con gái thượng thư triều đình! Đây là tội chém đầu đấy.”
Trong mắt nam tử thoáng qua một tia sợ hãi.
Lúc này Hạ thị từ lâu chưa mở miệng mới nói: “Đúng vậy, nếu đây là thật thì cũng là một chuyện tốt, còn nếu là vu khống, cả nhà ngươi đều sẽ bị liên lụy!”
Tô Duyệt cũng tiến lên nói: “Ngươi có bằng chứng gì không? Miệng không bằng chứng, chẳng ai tin ngươi cả.”
Nam tử lập tức làm ra vẻ mặt đau khổ, bị phụ bạc, nói: “Ly nhi, sao nàng lại nhẫn tâm như vậy? Những lời nàng nói đều lừa dối ta sao?”
Tô Ly lạnh lùng nhìn hắn diễn trò, nam tử cắn răng, làm ra vẻ như không còn gì để mất, nói: “Được! Các ngươi muốn chứng cứ, ta sẽ cho các ngươi xem!”
Nam tử từ trong ngực lấy ra một vật, nói: “Kể từ đêm đó, ta luôn mang theo bên mình, mỗi khi nhớ đến nàng, ta liền lấy ra ngắm.”
Tô Duyệt buột miệng thốt lên: “Tỷ tỷ, đó không phải là của tỷ…” Nói xong liền vờ như lỡ lời, vội vàng bịt miệng lại.
Người xung quanh vừa nhìn thấy thứ đó, mặt ai nấy đều đỏ bừng.
“Phì! Đồ không biết xấu hổ!”
“Không ngờ Tô tiểu thư lại phóng túng như vậy.”
“Hủy dung rồi, chẳng phải phải dựa vào thân xác sao?”
“Nàng ta còn mặt mũi mà sống sao, nếu là ta thì đã treo cổ tự tử từ lâu rồi!”
…
Tô mẫu nhìn thấy món đồ kia, lập tức choáng váng, Tô Duyệt thì suýt chút nữa bật cười, nàng không nhận ra ánh mắt của các phu nhân, tiểu thư xung quanh nhìn nàng cũng có phần khác lạ. Người ta chẳng phân biệt ai với ai, chỉ nói con gái nhà họ Tô đều như nhau, chẳng ra gì. Tỷ tỷ như thế, thì muội muội liệu có tốt hơn chăng?
Tô Ly lạnh lùng, ban đầu còn nể mặt phủ thượng thư, nhưng hai mẹ con này thật khiến người ta ghê tởm!
“Ngươi lấy ra cái này có ích gì? Nó chứng minh được gì?”
Nam tử thấy nàng vẫn bình tĩnh như vậy, lớn tiếng nói: “Đây là áo lót của nàng, trên đó còn thêu tên nàng nữa!”
Xung quanh lại một trận mắng chửi.
“Thật vô liêm sỉ!”
“Chốn Phật môn thanh tịnh, sao lại có thể như vậy, thật là xúc phạm thần linh!”
“Trời ơi! Thật là…”
Tô Ly cười lạnh: “Ngươi nói là của ta thì là của ta sao?”
Nam tử thấy nàng vẫn bình thản, miệng nói rằng nàng vô tình, không thấy quan tài chưa đổ lệ, liền lật áo lót tìm tên thêu trên đó. Khi chữ kia hiện ra, nụ cười trên mặt Tô Duyệt lập tức đông cứng lại.
Hạ thị chưa kịp thu lại vẻ hả hê đã hét lớn: “To gan! Ngươi lấy thứ này từ đâu? Dám vu khống tiểu thư nhà họ Tô!”
Nam tử còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Tô Ly đã nói: “Ngươi cứ miệng nói vu khống ta, gọi ta là Ly nhi, nhưng trên này rõ ràng thêu một chữ ‘Duyệt’, ngươi giải thích sao đây?”
Nam tử ngây người, không hiểu vì sao vật trong tay hắn lại đổi khác. Các phu nhân, tiểu thư xung quanh lập tức nhìn Tô Duyệt với ánh mắt nghi ngờ.
Tô mẫu thở phào nhẹ nhõm, nhưng trước mặt mọi người gây ra chuyện như vậy, bất kể là Tô Ly hay Tô Duyệt, phủ thượng thư cũng mất hết mặt mũi, trở thành trò cười.
Tô Duyệt hét lên: “Các ngươi nhìn gì! Đây không phải của ta! Không phải!!”
Nam tử thấy mọi chuyện đã thế này, dù sao cũng là con gái thượng thư, trèo lên ai cũng là tốt.
“Linh nhi, ta luôn gọi nàng là Linh, là chữ Linh trong Linh Khê, khi nàng và ta bên nhau đâu có như vậy.”
Tô Ly và Tô Duyệt đứng rất gần nhau, nhìn qua thật khó phân biệt lúc đầu hắn đang nói chuyện với vị tiểu thư nào. Tên tự của nữ tử chỉ có người thân cận mới biết, nhưng hôm đó tại Yến hội Huyền Hoa, Tô Duyệt đã sớm nói ra tên tự trước mặt mọi người, khiến nam tử có cơ hội lợi dụng.
Hạ di nương suýt nữa tức đến hộc máu, đúng là tự làm tự chịu!
Bà ta đâu ngờ tên điên này lại phản đòn!
Tô Duyệt giận dữ liếc nhìn Ngọc Kỳ sau lưng Tô Ly, tại sao áo lót của Tô Ly lại có chữ ‘Duyệt’? Chắc chắn là con tiện tỳ kia giở trò!
Ngọc Kỳ vừa nhìn thấy chữ ‘Duyệt’ kia, đã biết là có chuyện không hay. Giờ đây nhìn thấy ánh mắt như cười như không của đại tiểu thư, ánh mắt oán hận của nhị tiểu thư, nàng suýt chút nữa quỳ sụp xuống.
“Ban đầu ta cứ tưởng là đại tiểu thư, không ngờ lại là nhị tiểu thư không biết giữ mình.”
“Đúng là tài nữ kinh thành, ta phì!”
“Tuổi còn nhỏ mà đã không chịu nổi cô đơn, quả thật là con của di nương.”
…
Sắc mặt Tô Duyệt tái nhợt, nàng hét lên: “Im miệng! Ta không có!”
Nam tử ranh mãnh liếc mắt một cái, nói dịu dàng: “Các người đừng nói Linh nhi như vậy, chúng ta là lưỡng tình tương duyệt, tại hạ sẽ về chuẩn bị sính lễ, lên cửa cầu thân.”
Hạ thị lạnh lùng nói: “Phì! Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga! Ngươi là một tên lưu manh, còn dám mơ làm con rể thượng thư, nằm mơ!”
Tô Ly nhướn mày, đúng là bị dồn đến đường cùng nên mới nói năng hồ đồ. Tô mẫu cũng ngạc nhiên nhìn Hạ di nương, sao bà ta biết đối phương là lưu manh?
Tô Ly không muốn vì hai mẹ con này mà bôi nhọ danh tiếng phủ thượng thư, khiến phụ thân nàng xấu hổ nhưng nàng cũng không muốn dễ dàng tha cho hai người đó.
“Muội muội, tỷ tỷ biết muội bị oan, đến nước này, muội chỉ có thể tự chứng minh trong sạch thôi.”
Tô Duyệt nhìn Tô Ly, nhưng ánh mắt Tô Ly lại nhìn về phía cánh tay của nàng. Tô Duyệt bừng tỉnh, đúng rồi!
So với việc bị người ta nói không ra gì, làm như vậy tuy mất mặt nhưng vẫn nhẹ nhàng hơn. Nàng không chút do dự xắn tay áo lên, vết chu sa đỏ tươi hiện ra trước mắt mọi người.
Hạ di nương muốn ngăn cản nhưng đã không kịp. Xung quanh rộ lên những tiếng xôn xao, Tô Ly lớn tiếng nói: “Bắt tên vu khống muội muội ta lại!”
“Phu nhân, tha cho tiểu nhân! Tiểu nhân cũng là bị người sai khiến! Tiểu nhân là…”
Hạ thị vội hét lên: “Bịt miệng hắn lại!”
Nam tử bị bịt miệng kéo đi. Mặc dù Tô Duyệt đã rửa sạch oan khuất, nhưng việc bị ép phải vén tay áo chứng minh trong sạch trước mặt mọi người cũng đã bị truyền đi khắp nơi.
Đám đông tản đi, Tô mẫu bảo mọi người về phòng nghỉ ngơi, chờ trời bớt nắng sẽ lên đường về phủ. Tô Duyệt hừ lạnh một tiếng, tức giận đi về phía Tây sương phòng. Tô Ly nhìn bóng lưng Hạ thị, khẽ mỉm cười.
Chuyện này vẫn chưa xong đâu!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
