PHONG HOA SƠ TRIỂN
[Lời ND: Nguyên tác “风华初绽” (Phong Hoa Sơ Triển) trong tiếng Trung Quốc có thể được hiểu theo nghĩa đen là “sự nở rộ ban đầu của vẻ đẹp và tài năng.”
– “风华” (Phong Hoa): Tượng trưng cho vẻ đẹp và tài năng, có thể ám chỉ sắc đẹp, sự rực rỡ, hay những phẩm chất đặc biệt nổi bật.
– “初绽” (Sơ Triển): Nghĩa là sự nở rộ hoặc khai mở ban đầu.
Vì vậy, “Phong Hoa Sơ Triển” thường được dùng để diễn tả giai đoạn đầu tiên khi một người hoặc một sự vật bắt đầu thể hiện vẻ đẹp, tài năng, hoặc sự tỏa sáng của mình, giống như một bông hoa vừa bắt đầu nở.]
Tô Ly dẫn theo nha hoàn lên xe ngựa.
“Đến tiệm thuốc Hạnh Lâm.”
Phu xe đáp lại một tiếng, rồi điều khiển xe tiến về phía trước.
Tiệm thuốc Hạnh Lâm là tiệm thuốc lớn nhất ở kinh thành, ở đó chắc chắn có đủ các loại dược liệu mà nàng cần. Vết sẹo của nàng cần dược liệu, hơn nữa bệnh hàn của người đó lúc này chắc cũng rất nghiêm trọng rồi.
Nàng phải tìm cơ hội đến phủ Cảnh Vương. Bệnh hàn của Quân Mặc có lẽ là do bốn năm trước khi ở biên quan mà mắc phải. Bốn năm trước Bắc Diệm đột ngột tấn công, Quân Mặc, lúc đó mới mười tám tuổi, đã theo quân xuất chinh. Nghe nói biên cương rất lạnh khắc nghiệt, đó cũng là một trận chiến gian khổ. Trận chiến đó kéo dài một năm rưỡi, có thời điểm từng có tin đồn rằng Quân Mặc đã tử trận, nhưng cuối cùng Bắc Diệm ký hạ thư hàng, Quân Mặc khải hoàn, cả nước mừng vui. Quân Mặc lập được chiến công hiển hách, hoàng đế vui mừng, lập tức phong tước Cảnh Vương.
Trong bốn vị hoàng tử, ngoài thái tử ra, Quân Mặc là người đầu tiên được phong vương. Nghĩ đến Quân Mặc, trong lòng Tô Ly lại dâng lên cảm giác vừa hối hận sâu sắc, vừa ấm áp. Một thoáng trong lòng tràn ngập chua xót, không khỏi cảm thấy khó chịu.
“Tiểu thư, người có chỗ nào không khỏe sao? Đi tiệm thuốc làm gì?” Tư Cầm lo lắng hỏi.
Tô Ly khẽ lắc đầu, tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt nói: “Chỉ là mua ít dược liệu để sẵn thôi.”
Tư Cầm và Mặc Họa có chút nghi hoặc, tiểu thư từ khi nào lại biết về y lý?
Nhưng thấy nàng không muốn nói thêm, hai nha hoàn cũng không hỏi nữa.
Nghe tiếng rao của người bán hàng rong và tiếng trẻ con đùa giỡn bên tai, Tô Ly mới cảm thấy có chút thực tế hơn. Rất nhanh, xe ngựa dừng lại.
“Tiểu thư, đến nơi rồi.”
Tư Cầm và Mặc Họa xuống xe trước, quay lại cẩn thận đỡ nàng xuống xe. Ba người chủ tớ bước vào tiệm thuốc.
Người làm trong tiệm thuốc vội vàng chào đón: “Tiểu thư đến khám bệnh hay lấy thuốc? Đại phu của chúng tôi đã đi khám ngoài, nếu khám bệnh thì phải đợi một lát.”
Tô Ly nói: “Lấy thuốc, đưa giấy bút cho ta, ta sẽ liệt kê những dược liệu cần.”
“Vâng, tiểu thư đợi một chút.”
Người làm trong tiệm thuốc đưa giấy bút. Tô Ly cầm bút, liệt kê các loại dược liệu cần thiết.
“Đây, lấy thuốc theo liều lượng này.” Tô Ly đưa đơn thuốc cho người làm.
Người làm nhận lấy đơn thuốc, liếc qua một cái, rồi ngẩng lên nhìn Tô Ly một lần nữa. Vị tiểu thư này không chỉ có giọng nói dễ nghe, mà chữ viết cũng đẹp như vậy, tiếc là nàng đội mũ che mặt nên không thể nhìn rõ dung mạo.
“Sao vậy? Có vấn đề gì không?” Tô Ly thấy anh ta không động đậy, liền hỏi.
Người làm hoàn hồn lại.
“À? Ồ, không, không có, tiểu nhân sẽ lấy thuốc ngay cho tiểu thư, tiểu thư chờ một lát.”
Ba người chủ tớ đang đợi lấy thuốc thì bên ngoài có tiếng xôn xao.
“Đại phu, cứu mạng! Cứu con trai ta với! Bảo Nhi à, con cố gắng lên! Đại phu! Đại phu!!”
“Tránh ra! Xin tránh ra!!”
Tô Ly quay đầu lại, thấy một nam nhân bế một đứa bé khoảng hai ba tuổi, phía sau là một phụ nhân nước mắt giàn giụa. Hai phu thê bọn họ mặc quần áo vá chằng chịt, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ. Đứa trẻ trong lòng nam nhân có khuôn mặt tái xanh, nhắm mắt lại. Lồng ngực nhỏ bé nhấp nhô nhẹ, chứng tỏ nó vẫn còn sống.
Nam nhân vừa bước vào tiệm thuốc đã hét lên: “Đại phu Trường Xuân! Cứu con ta với! Đại phu Trường Xuân…”
Người làm tiệm thuốc vội vàng bước ra từ quầy, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Phụ nhân khóc lóc: “Đều là lỗi của ta! Ta đang nấu cơm, chỉ một lát không để ý tới con, mà nó đã ra nông nỗi này. Ta đã đưa nó đến mấy y quán, các đại phu nói là do ăn nhầm cỏ hoàng kim, ai cũng lắc đầu bảo không cứu được nữa. Trời ơi! Ta chỉ có một nhi tử này! Nếu nó có mệnh hệ gì, ta cũng không muốn sống nữa!!”
Ba chữ “cỏ hoàng kim” vừa thốt ra, những người xung quanh lập tức bàn tán xôn xao.
“Cỏ hoàng kim? Đó là loại cỏ độc mà!”
“Thật đáng tiếc, phụ nhân này thật bất cẩn, sao có thể để đứa trẻ nhỏ như vậy rời khỏi tầm mắt.”
“Ta chưa từng nghe nói ai ăn cỏ hoàng kim mà có thể cứu sống được, đứa trẻ này e rằng khó qua khỏi.”
“Đại phu Trường Xuân là đại phu giỏi nhất ở kinh thành, có khi nào có cách không?”
Nam nhân bế đứa trẻ hét lên với người làm: “Đại phu Trường Xuân đâu rồi! Mau gọi ông ấy ra!!”
Người làm tiệm thuốc cau mày đáp: “Đại phu Trường Xuân đã đi khám ngoài rồi! Ít nhất cũng phải đợi một hai canh giờ nữa.”
Nghe vậy, khuôn mặt của cặp phu thê kia lập tức lộ vẻ tuyệt vọng.
“Phải làm sao đây! Đây là trời muốn nhà họ Vương tuyệt hậu sao!”
“Bảo Nhi à! Bảo bối của mẫu thân ơi! Con muốn lấy mạng mẫu thân sao! Bảo Nhi đừng sợ, mẫu thân sẽ đi theo con!”
“Ôi, thật đáng thương quá.”
“Ôi…”
Nam nhân nhìn người làm tiệm thuốc, nói: “Ngươi mau cử người đi mời đại phu Trường Xuân về đây ngay! Đây là chuyện sống chết!!”
Người làm tiệm thuốc lắc đầu, nói: “Vô ích thôi, dù đại phu Trường Xuân có tới cũng không làm gì được. Năm ngoái cũng có người ăn nhầm cỏ hoàng kim, đại phu Trường Xuân cũng đành bó tay.”
Vừa nghe xong, hắn liền ngồi phịch xuống đất, nhưng vẫn ôm chặt đứa con trong lòng. Sợi dây căng thẳng trong lòng hắn đã đứt, hắn và thê tử cùng nhau khóc òa lên.
“Để ta thử xem!” Một giọng nói thanh thoát vang lên từ phía sau đám đông.
Tô Ly vốn không muốn can thiệp vào chuyện này, bây giờ nàng vẫn chưa đủ sức mạnh, không tiện thu hút quá nhiều sự chú ý.
Nhưng khi nhìn thấy cặp phu thê đó đau đớn không sao chịu nổi, nàng chợt nhớ đến kiếp trước, hình ảnh mẫu thân ôm lấy đứa con sinh non đã chết mà không nói nên lời, lòng nàng chợt đổi ý.
Mọi người lập tức nhường đường, nhìn thấy người lên tiếng là một nữ tử đội mũ che mặt. Dù không thấy rõ dung mạo, nhưng nhìn thân hình thì chỉ là một tiểu cô nương. Cặp phu thế ấy ngẩng đầu lên đầy hy vọng, nhưng khi nhìn thấy Tô Ly, họ lại có chút thất vọng.
Tư Cầm và Mặc Họa vội vàng ngăn nàng lại.
“Tiểu thư, đây là chuyện liên quan đến sinh mạng, người đâu có biết y thuật, chúng ta mau rời đi thôi.” Tư Cầm khẽ nói.
“Đúng vậy, tiểu thư, nếu người cảm thấy họ đáng thương, nô tỳ sẽ đưa họ chút bạc, chúng ta đi thôi.” Mặc Họa cũng đồng ý.
Tô Ly an ủi hai người: “Không sao, ta chỉ xem thử thôi.”
Nàng bước lên phía trước nói với cặp phu thê: “Tình hình có thể tệ hơn được nữa sao? Để ta thử xem, biết đâu còn một tia hy vọng.”
Phụ nhân nghi ngờ hỏi: “Cô nương là đại phu sao?”
Tô Ly nhẹ nhàng đáp: “Học y đã nhiều năm.”
Nàng không nói dối, kiếp trước sau khi mẫu thân qua đời vì bệnh, nàng đã bái sư học y.
Người đàn ông nhìn đứa con đang thoi thóp trong lòng, cắn răng, nói: “Được! Cô nương cứ thử đi!”
Phụ nhân ngạc nhiên: “Phu quân?!”
“Tiếp tục như vậy, đứa trẻ cũng không qua khỏi, thà để vị cô nương này thử còn hơn.” Người đàn ông đau đớn nhìn đứa con trong lòng.
Thấy hai vợ chồng đồng ý, Tô Ly quay sang người làm tiệm thuốc nói: “Cho mượn chỗ một lát.”
Sau đó nàng bảo người đàn ông đặt đứa trẻ lên ghế nằm trong y quán.
Tô Ly viết đơn thuốc rồi đưa cho người làm tiệm thuốc: “Theo đơn này mà bốc thuốc, sắc thuốc phải nhanh, ở tiệm có kim châm không?”
Người làm nhận đơn thuốc, nói: “Có, tiểu thư chờ một chút.”
Người làm mang kim châm đến cho Tô Ly, sau đó vội vàng đi bốc thuốc và sắc thuốc. Tô Ly mở hộp kim châm ra xem. Mặc dù không bằng bộ kim châm ở kiếp trước của nàng, nhưng cũng khá đầy đủ. Cầm kim châm chuẩn bị châm cứu, cổ tay nàng bị Tư Cầm giữ lại. Hai nha hoàn gần như khóc lên, tiểu thư làm sao thế này? Không chỉ kê đơn thuốc bừa bãi, lại còn định dùng kim châm trên người đứa trẻ. Nếu đứa trẻ không qua khỏi, tiểu thư sẽ gặp phải rắc rối lớn thế nào đây!
Tô Ly điềm nhiên nói: “Buông tay ra, ta biết mình đang làm gì.”
“Tiểu thư!”
“Buông tay!”
Tư Cầm không còn cách nào, đành phải buông tay, trơ mắt nhìn tiểu thư nhà mình cắm từng chiếc kim lên người đứa trẻ. Sau khi hoàn tất việc châm cứu, trán Tô Ly lấm tấm mồ hôi. Mặc Họa lập tức tiến lên lau mồ hôi cho nàng.
“Một khắc nữa thì rút kim.” Tô Ly nhìn đứa trẻ, lạnh lùng nói.
Phụ nhân tiến lên nhìn đứa trẻ, rồi lại nghi ngờ nhìn Tô Ly, hỏi: “Như vậy là ổn rồi sao?”
Tô Ly lạnh lùng nói: “Không, đây chỉ là để ngăn không cho độc lan rộng, cuối cùng vẫn phải giải độc.”
Lúc này, người làm tiệm thuốc mang thuốc đến.
“Tiểu thư, thuốc đã sắc xong.”
Tô Ly gật đầu, nói: “Đợi ta rút kim, rồi mới cho đứa trẻ uống thuốc.”
Người dân xung quanh vẫn chưa chịu rời đi.
“Cô nương này liệu có làm bừa không? Ta sống đến bảy, tám mươi năm rồi, chưa từng nghe nói có thể giải được độc của cỏ hoàng kim!”
“Phải đó, đứa trẻ đã sắp mất rồi, cuối cùng còn phải chịu khổ.”
“Ngươi đừng nói thế, ta thấy cô nương này tay nghề rất chuyên nghiệp, chắc chắn có tay nghề.”
“Có tay nghề thì thế nào? Đến cả đại phu Trường Xuân cũng không giải được độc này, cô nương nhỏ tuổi này có thể giải được sao?”
Tô Ly không để ý đến những người xung quanh, vừa đủ một khắc, nàng liền bắt đầu rút kim.
“Đưa thuốc lại đây.”
Phụ nhân tiến lên đỡ đứa trẻ, để nó tựa vào lòng mình, người làm tiệm thuốc bưng bát thuốc từ từ cho nó uống. Tô Ly thở phào nhẹ nhõm, may quá, đứa trẻ vẫn còn có thể nuốt xuống. Uống thuốc xong, đứa trẻ đột nhiên vùng vẫy, trông rất khó chịu.
“Cô nương, chuyện này là sao…” người đàn ông hốt hoảng hỏi.
Tô Ly giơ tay ngăn hắn nói tiếp. Đột nhiên, đầu đứa trẻ nghiêng sang một bên và nôn ra đầy đất.
“A! Con ơi! Con của ta!”
Người phụ nữ lập tức hét lên, vừa la vừa lắc lắc đứa trẻ. Người đàn ông tiến lên hai bước, rồi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tô Ly.
“Chuyện này là thế nào?”
Tô Ly bình tĩnh đáp: “Đừng lắc đứa trẻ, đặt nó lên ghế nằm đi, đây là để kích thích nôn. Phần lớn chất độc đã được nôn ra, còn lại một chút cần được điều trị bằng thuốc sau này.”
Hai vợ chồng lại nhìn đứa trẻ lần nữa, quả nhiên sắc mặt của nó không còn tái xanh đáng sợ nữa. Chỉ nghe vài tiếng thút thít, rồi đứa trẻ chìm vào giấc ngủ.
Tô Ly tiến lên bắt mạch cho đứa trẻ, nói: “Không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, ta sẽ kê thêm một đơn thuốc, uống hai liều nữa là sẽ ổn thôi.”
Thực ra, độc của cỏ hoàng kim không khó giải, chỉ là không ai biết dùng kim châm để ngăn chặn sự lan rộng của độc. Phương pháp châm cứu này là do sư phụ ta sáng tạo ra. Nghĩ đến vị lão nhân kỳ quặc kia, lòng Tô Ly chợt ấm áp.
Người phụ nữ chăm sóc đứa trẻ, quay đầu lại nhìn Tô Ly, nói: “Đa tạ tiểu thư! Người là đại ân nhân của cả gia đình chúng ta!”
Người đàn ông tiến lên quỳ xuống, chắp tay nói: “Tiểu thư đã cứu mạng con ta, cũng chính là cứu mạng cả gia đình ta, đại ân của tiểu thư, Vương Uy không thể không báo đáp! Tiểu thư có bất kỳ yêu cầu gì, Vương Uy dù phải xông pha lửa đạn cũng không từ nan!”
Hành động quỳ xuống của người đàn ông khiến Tư Cầm và Mặc Họa, vốn vẫn còn kinh ngạc vì tiểu thư thành công cứu người, lại thêm một phen hoảng sợ.
Tô Ly thản nhiên nói: “Ngươi đứng dậy đi.”
Người đàn ông lắc đầu, kiên quyết nói: “Nếu tiểu thư không đồng ý để ta theo hầu, ta sẽ không đứng dậy. Vương Uy không có gì ngoài sức lực, làm người gác cổng trong phủ của tiểu thư cũng được.”
Tô Ly suy nghĩ một chút, rồi nói: “Trước hết ngươi đứng dậy đi, lo chăm sóc đứa trẻ, bảy ngày sau đến Tụ Tiên Lâu gặp chưởng quầy ở đó.”
Người đàn ông chắp tay nói: “Vâng!”
Vương Uy đứng dậy, quay lại nhìn đứa trẻ.
Tô Ly nhìn hai nha hoàn, nói: “Đi thôi.”
Ba người bước ra ngoài, đám đông tự động nhường đường.
Khi họ vừa ra ngoài, tiếng vỗ tay vang lên từ phía sau.
“Thật không ngờ có người có thể giải được độc của cỏ hoàng kim!”
“Cô nương nhỏ tuổi này, y thuật lại còn cao hơn cả đại phu Trường Xuân, thật không thể tin được!”
“Ôi, nếu ta gặp cô nương này sớm hơn, biểu muội của ta đã không phải chết! Ôi…”
Lên xe ngựa, Tô Ly nói với phu xe: “Đi Tụ Tiên Lâu.”
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
