Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 31

KHÔNG THỂ COI THƯỜNG

Đến gần giờ Dậu, đoàn người mới trở về phủ.

“Nhanh! Đưa Văn Tài vào trong, mau gọi đại phu tới!” 

Vừa bước xuống kiệu, Hạ thị liền vội vàng ra lệnh, Tô mẫu cũng không nói gì, chỉ thị gia đinh: “Đưa tên kia nhốt vào phòng chứa củi trước, đợi lão gia về sẽ tính.” 

Sau đó bà quay sang con gái: “Về phòng nghỉ ngơi chút đi.” 

Tô Ly gật đầu, dẫn mấy nha hoàn cáo lui, ddi đến giữa đường, Tô Ly dặn dò Tư Cầm: “Chú ý bên phòng chứa củi.” 

Tư Cầm hạ giọng hỏi: “Tiểu thư lo lắng có người diệt khẩu?” 

Tô Ly gật đầu, Tư Cầm đáp: “Nô tỳ sẽ trông coi cẩn thận.”

Về tới phòng, Tô Ly vừa tắm rửa xong, Mặc Họa bước vào nói: “Tiểu thư, bên Tây Viện đang náo nhiệt lắm, đại phu tới một lượt rồi lại một lượt.”

“Ồ? Tình hình thế nào rồi?” Tô Ly cầm sách hỏi thờ ơ.

Mặc Họa đáp: “Không biết ai ra tay, nghe nói xương tứ chi của công tử nhà họ Hạ đều bị vỡ, nối lại cũng không được, e rằng cả đời này sẽ phải nằm trên giường. Thật là quá thảm.”

Tô Ly cảm thán: “Đúng là quá thảm.”

Mặc Họa nghi ngờ hỏi: “Sao tiểu thư trông có vẻ vui vẻ vậy?” 

Tô Ly nhìn nha hoàn xinh xắn trước mặt, trong lòng không khỏi vui mừng. Kiếp trước Mặc Họa bị gả cho Hạ Văn Tài, kết cục thảm hại. Kiếp này, Hạ Văn Tài đã thành ra như vậy, hắn sẽ không còn khả năng đụng vào nha hoàn của nàng nữa, sao nàng không vui được?

Mặc Họa kỳ lạ hỏi: “Tiểu thư sao lại nhìn nô tỳ như vậy?” 

“Tại Mặc Họa xinh đẹp.” 

Mặc Họa đỏ mặt nói: “Chờ vết sẹo của tiểu thư lành, dù có mười, không, trăm hay ngàn Mặc Họa cũng không sánh nổi một phần vạn của tiểu thư.”

Các nàng đã sớm biết tiểu thư đang dùng thuốc, qua những ngày này, không biết có phải do tâm lý hay không, chỉ cảm thấy sẹo trên mặt tiểu thư dường như đã nhạt đi phần nào.

Tô Ly nhẹ cười nói: “Ngốc nghếch.” 

Đúng lúc này, Tư Cầm vội vã từ ngoài bước vào. 

“Tiểu thư, không hay rồi, phòng chứa củi xảy ra chuyện!” 

Khi Tô Ly vội vàng chạy đến phòng chứa củi, liền thấy Tô mẫu từ bên trong bước ra. 

Tô mẫu ngăn con gái lại, nói: “Đừng vào, bên trong toàn máu me, không phải là thứ con gái nên nhìn.” 

Ánh mắt Tô Ly lạnh lùng quét qua đám gia nhân trong sân. Không ngờ Tây Viện đang loạn thành một nùi, Hạ thị còn có thể rảnh tay diệt khẩu, đúng là không thể coi thường! Thảo nào kiếp trước bà ta có thể hại mẫu thân thảm đến vậy, quả nhiên thủ đoạn không phải tầm thường. Trong phủ này, e rằng tay chân của bà ta không ít. 

Tô mẫu ra lệnh: “Dọn dẹp sạch sẽ nơi này đi!” 

“Vâng, phu nhân.” 

Tô Ly đỡ mẫu thân rời đi. 

“Ở trong phủ mà vẫn có thể bị diệt khẩu, xem ra thế lực của đối phương không nhỏ.” Tô mẫu lo lắng nói. 

Lão gia làm sao lại dây vào loại người thế này? 

Tô Ly nhẹ nhàng nói: “Mẫu thân không nghĩ rằng chuyện này có thể không phải nhằm vào phụ thân, mà là nhằm vào con sao?” 

Tô mẫu nghe vậy dừng bước, nhìn con gái. 

“Nhằm vào con sao?” 

Tô Ly gật đầu nói: “Tên kia lúc đầu rõ ràng vu khống con, khi bị vạch trần mới đổi giọng.” 

Tô mẫu nghi ngờ: “Nhưng cái chữ thêu trên áo…” 

“Là do con sai người thay đổi.” 

Tô mẫu trừng to mắt, ngạc nhiên nhìn con gái. 

“Con… con…” 

Tô Ly đỡ Tô mẫu về chính viện, sau khi đóng cửa lại mới nói: “Mẫu thân đừng ngạc nhiên, con đã sớm nhận ra điều bất thường. Người không thấy lạ sao, tại sao Tây Viện lại đang sống chết đòi đi dâng hương? Lại còn trùng hợp để Hạ Văn Tài xuất hiện ở chùa Hộ Quốc?” 

Tô Ly vốn không muốn nói cho mẫu thân biết những chuyện này, nhưng bà thật sự quá lương thiện. Không vạch trần bộ mặt thật của Tây Viện, bà sẽ chẳng phòng bị gì với họ. 

Từ việc người kia bị diệt khẩu hôm nay, Tô Ly mới nhận ra một điều, kẻ thù của bọn họ là một con rắn độc. Dù nàng có ký ức của kiếp trước, có thể tiên đoán trước, nhưng cũng không phải toàn năng. Chỉ sợ một chút sơ suất, mẫu thân sẽ rơi vào bẫy, lúc đó hối hận cũng đã muộn. Chỉ khi để mẫu thân nhìn rõ sự thật, bà mới thực sự chú trọng. 

Nghe con gái nói vậy, trong lòng Tô mẫu dậy lên sóng lớn, nghĩ lại những chuyện xảy ra trước đây, kết hợp với biểu hiện của mẹ con Tây Viện sáng nay, bà toát mồ hôi lạnh sau lưng. 

Bà vội kéo con gái lại hỏi: “Chẳng lẽ đêm qua đã xảy ra chuyện gì sao?” 

Tô Ly gật đầu, kể lại mọi chuyện chi tiết cho Tô mẫu nghe, chỉ bỏ qua phần có sự giúp đỡ của Quân Mặc. Tô mẫu nghe xong, sắc mặt đã tái xanh. 

“Đồ tiện nhân!” 

Thấy Tô mẫu sắp lao ra ngoài, Tô Ly vội ngăn lại. 

“Mẫu thân, đừng manh động! Người phải bình tĩnh!” Tô Ly khuyên nhủ. 

“Bà ta đã hại con ta như vậy, làm sao ta có thể bình tĩnh được?!” 

Tô Ly ôm chặt Tô mẫu: “Con gái không sao, giờ kẻ gặp chuyện là mẹ con Hạ thị. Hiện tại chúng ta không có chứng cứ, nếu người làm gì lúc này, truyền ra ngoài sẽ không hay cho người. Đợi khi con tìm ra chứng cứ, lúc đó người có giết bà ta, người ngoài cũng không nói gì.” 

Tô mẫu dần bình tĩnh lại. Đúng vậy, không có bằng chứng, dù bà có làm gì thì thanh danh của bà không quan trọng, nhưng sẽ làm liên lụy đến con gái. 

Tô mẫu ôm chặt con gái, nghẹn ngào nói: “Xin lỗi con, là do ta vô dụng, để con phải gánh vác nhiều như vậy.” 

Tô Ly an ủi: “Mẫu thân yên tâm, ác giả ác báo, ngày đó sẽ không xa đâu!” 

Tô mẫu vẫn không cam lòng: “Chẳng lẽ cứ để mọi chuyện như vậy? Đợi phụ thân của con trở về, ông ấy nhất định sẽ đứng ra bảo vệ con!” 

Tô Ly lắc đầu nói: “Mẫu thân, Tô Duyệt cũng là con gái của phụ thân, chúng ta không có bằng chứng, sẽ khiến người khó xử.” 

Tô mẫu lại nói: “Ta là chủ mẫu, Hạ thị là nô, ta có thể kiếm bất cứ lý do nào để bán hoặc đánh chết bà ta, không phải khó khăn gì.” 

Tô Ly khuyên nhủ: “Mẫu thân, nếu cứng rắn làm vậy, mười Hạ thị cũng không đủ làm bằng chứng, nhưng lại dễ bị người ta nắm thóp, nếu chuyện truyền ra ngoài, phụ thân sẽ bị người ta nói không biết quản gia, thanh danh của mẫu thân cũng bị tổn hại. Hạ thị là hạ nhân, dễ xử lý, nhưng Tô Duyệt là chủ tử.” 

Hơn nữa, làm như vậy thì quá dễ dàng cho mẹ con bà ta rồi. Tô mẫu tuy xuất thân từ võ tướng, tính cách có phần đơn giản, nhưng không phải người ngốc. 

Nghĩ kỹ lại, bà cũng hiểu ra, dù lão gia không có tình cảm với mẹ con Tây Viện, nhưng không có bằng chứng thì việc đòi lão gia làm chủ hay bà ra tay đều sẽ khiến người ta dị nghị. Tô Ly tiếp tục trấn an, cuối cùng Tô mẫu cũng hoàn toàn bình tĩnh lại. 

Tô Ly lạnh lùng nhìn về phía Tây Viện, nàng sẽ tìm ra tử huyệt của Tây Viện và giáng cho họ một đòn chí mạng! Ván cờ này mới đi được nửa, nàng vẫn còn kiên nhẫn! Đến lúc đó, nàng sẽ khiến mẹ con bà ta hối hận vì đã đặt chân đến thế gian này! 

Tô thượng thư tan sở trở về phủ, bên chính viện đã yên ắng. Trong bữa cơm, ông nghe nói bên Tây Viện đang mời đại phu, liền thuận miệng hỏi sự việc, Tô mẫu thản nhiên đáp: “Không biết nhà họ Hạ đắc tội với ai, bị người ta đánh gãy tứ chi, đại phu nói chưa biết khi nào tỉnh lại, có thể vài tháng, có thể vài năm, cũng có thể là sẽ mãi như vậy.” 

Tô thượng thư nhíu mày nói: “Ra tay tàn nhẫn như vậy? Kinh thành từ bao giờ lại loạn thế này?” 

Trong lòng Tô mẫu thầm cười lạnh. 

Tàn nhẫn sao? 

Bà hận không thể lao đến Tây Viện, đập nát sọ hắn ra! Nếu không nhờ con gái thông minh, bây giờ bà không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì! 

Mọi người ăn cơm xong, từ bên này sân viện có thể nghe thấy bên Tây Viện ồn ào huyên náo. Tô thượng thư xoa xoa trán, nói: “Ngày mai phái người đưa con trai nhà họ Hạ về nhà, hắn cứ ở trong phủ thế này không phải chuyện hay, cho họ ít bạc.” 

Dù sao cũng không phải người nhà mình đánh, chẳng có lý do gì mà giữ hắn trong phủ gây rối loạn. 

Tô mẫu đáp: “Được.”

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này