MUỐN MẠNG CỦA TÔ LY
Sáng hôm sau, Tô mẫu đến Tây Viện từ rất sớm. Hạ di nương thấy tình hình căng thẳng, liền vội hỏi: “Tỷ tỷ, chuyện này là sao?”
Tô mẫu, từ khi biết được bộ mặt thật của Tây Viện ngày hôm qua, chẳng buồn giữ lấy vẻ hòa khí bề ngoài nữa.
Bà lạnh lùng nói: “Lão gia đã quyết định, hôm nay sẽ đưa cháu trai ngươi về nhà họ Hạ.”
Hạ di nương trừng lớn mắt, dùng giọng cầu khẩn: “Tỷ tỷ, bây giờ tay chân của Văn Tài đều đã bị gãy hết, đến giờ hắn vẫn chưa tỉnh lại. Có thể đợi thêm một thời gian được không? Lúc này mà di chuyển hắn, e rằng sẽ lấy đi mạng hắn mất! Thiếp thân chỉ có mỗi một đứa cháu này, xin tỷ tỷ nể mặt thiếp thân, cho hắn ở lại trong phủ thêm vài ngày nữa.”
Hiện tại, Hạ Văn Tài chỉ còn chút hơi thở, nếu đưa hắn về nhà họ Hạ trong tình trạng này, ca ca của bà thấy con mình như thế chắc chắn sẽ phát điên, không chừng sẽ nói ra những lời điên loạn.
Chuyện của Văn Tài rõ ràng có liên quan đến Tô Ly, chỉ cần hắn tỉnh lại, chắc chắn sẽ nói ra sự thật, lúc đó ca ca dù có trách móc bà, nhưng chắc chắn sẽ đứng về phía bà để cùng đối phó với kẻ thù chung.
Nếu là trước đây, Tô mẫu có lẽ sẽ nể mặt mà nhường nhịn vài phần nhưng giờ, bà không lao vào mà xé xác Hạ thị ra là đã coi như kiềm chế lắm rồi, còn đòi bà nể mặt? Đúng là nằm mơ!
“Đại phu đã nói rồi, cháu trai ngươi không biết khi nào mới tỉnh lại, nếu hắn cứ nằm như vậy, chẳng lẽ phải để hắn mãi trong phủ chúng ta? Ngươi yên tâm, hạ nhân sẽ cẩn thận, lão gia cũng không phải là người vô tình.”
Tô mẫu liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn đứng sau lưng, Vong Hạ liền đưa cho Hạ di nương một chiếc hộp gỗ, Tô mẫu tiếp tục nói: “Đây là một vạn lượng, coi như chút tâm ý dành cho nhà họ Hạ.”
Nói xong, bà ra hiệu cho đám gia đinh bước tới.
“Ây… ây, không được! Phu nhân, phu nhân làm thế này thật vô tình, không sợ người ngoài đàm tiếu sao? Dừng tay lại…”
Nhưng bất kể Hạ di nương nói gì, Tô mẫu đã quyết tâm đưa người đi.
“Tô phủ đã làm hết sức có thể rồi. Người đâu phải chúng ta đánh, đại phu trong thành cũng đã mời, thuốc men quý giá cũng đã cho dùng không tiếc tiền, còn phải làm gì nữa? Chẳng lẽ chúng ta phải nuôi hắn cả đời? Lẽ nào lại có lý đó sao?” Tô mẫu lạnh lùng cắt ngang những lời phản kháng của Hạ di nương.
Thấy tình thế không thể thay đổi, Hạ di nương sợ ca ca nhìn thấy con trai mình trong tình trạng này sẽ chịu không nổi cú sốc mà nói những lời bậy bạ, bèn nói: “Nếu vậy, xin phu nhân cho thiếp được theo về nhà họ Hạ, thiếp sẽ khuyên nhủ huynh trưởng.”
Tô mẫu nghĩ ngợi một lát, rồi gật đầu: “Tùy ngươi.”
“Đa tạ phu nhân!”
Hạ Giang đang ngồi lo lắng chờ đợi ở nhà, hôm nay chính là hạn chót mà sòng bạc đã định, nếu không trả nợ, đôi tay của con trai hắn sẽ không giữ được. Đang ngồi bất an thì đột nhiên ngoài cửa có tiếng ồn ào, cứ tưởng là người của sòng bạc tới, hắn liền chạy ra xem nhưng thấy không giống.
“Các ngươi là ai?” Hạ Giang lớn tiếng hỏi.
Lúc này, Hạ thị bước ra từ kiệu, vẻ mặt đau buồn, nước mắt chưa nói đã tuôn.
“Ca, Văn Tài… Văn Tài không ổn rồi!”
Lúc này Hạ Giang mới nhìn rõ người trên cáng chính là con trai mình.
Hạ Giang lùi lại một bước, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ nhìn Hạ thị, khó khăn lắm mới thốt ra lời: “Đây… là chuyện gì?”
Hạ thị bước tới đỡ lấy hắn, nói: “Ca, Văn Tài vẫn còn sống, chỉ là… chúng ta vào nhà nói chuyện đi.”
Nghe thấy con trai còn sống, Hạ Giang mới thở phào một hơi, đẩy Hạ thị ra. Hắn bước loạng choạng tới gần, thấy ngực con trai vẫn còn phập phồng, trên mặt không có vết thương gì, nghĩ rằng có lẽ chỉ đang hôn mê.
“Mau đưa vào trong.”
Sau đó, hắn quay lại nhìn Hạ thị, lạnh giọng: “Ngươi vào nói cho rõ ràng!”
Sau khi người hầu đưa Hạ Văn Tài vào phòng và đặt lên giường, Hạ thị liền bảo mọi người lui ra hết. Lúc này Hạ Giang mới lên tiếng: “Ngươi nói rõ ràng cho ta, tại sao con trai ta, vừa mới hôm qua còn khỏe mạnh, hôm nay lại ra nông nỗi này?”
Hạ thị khóc lóc: “Ca, tất cả là do mẫu tử Tô Ly gây ra! Muội đã sắp xếp mọi chuyện rất tốt, không hiểu tại sao lại xảy ra sơ suất, đến khi gặp lại Văn Tài thì đã thành ra thế này rồi.”
Hạ thị còn thêm mắm dặm muối, nói rằng Hạ Văn Tài đã phải lòng Tô Ly từ cái nhìn đầu tiên, bà làm vậy là để giúp cháu trai nhưng Hạ Giang chẳng tin những lời dối trá đó, hắn hiểu rõ con trai mình hơn ai hết. Tô Ly đã bị hủy dung, mà con trai hắn luôn thích mỹ nhân, làm sao có chuyện lại yêu một người bị hủy dung ngay từ lần đầu gặp mặt? Nhưng dù lý do là gì, chuyện này rõ ràng có liên quan đến Tô Ly.
Hạ Giang lạnh lùng nhìn Hạ thị, hỏi: “Đại phu nói sao?”
Hạ thị không ngờ hắn vẫn còn giữ được bình tĩnh đến vậy.
“Đại phu nói, Văn Tài có thể sẽ sớm tỉnh lại, nhưng cũng có thể… sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.”
Sắc mặt Hạ Giang liền thay đổi, hắn lớn tiếng: “Sao có thể? Rõ ràng không có vết thương nào rõ ràng mà!”
Lúc này Hạ thị mới hiểu ra lý do tại sao hắn bình tĩnh như vậy, vẻ mặt bà càng thêm sầu thảm.
“Ca ca, Tô Ly thật độc ác! Nàng ta đã cho người đánh gãy toàn bộ xương tứ chi của Văn Tài!”
Đại phu chẳng còn cách nào để nối xương, nên chỉ có thể kê thuốc giảm đau và bổ dưỡng.
Hạ Giang cảm thấy ngực mình như bị đè nén, cuối cùng phun ra một ngụm máu.
Hạ thị sợ hãi hét lên, chỉ nghe thấy Hạ Giang gầm lên: “Tô! Ly!”
Sau khi kinh hãi qua đi, trong lòng Hạ thị lại dâng lên một sự thoả mãn. Người huynh trưởng này luôn nắm thóp của bà, thường xuyên sai bảo bà, giờ hắn ta gặp kết cục này, cũng đáng đời!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trên mặt bà vẫn tràn đầy vẻ hoảng loạn.
Bà bước tới đỡ Hạ Giang, lo lắng nói: “Ca ca! Đừng đau buồn nữa! Muội nhất định sẽ tìm mọi loại linh dược để chữa trị cho Văn Tài! Muội cũng sẽ khiến Tô Ly sống không bằng chết!”
Hạ Giang đẩy mạnh Hạ thị ra, nghiến răng nói: “Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì! Văn Tài thành ra như thế này, ngươi cũng có phần trách nhiệm! Nếu ngươi không chữa khỏi cho nó, thì chẳng ai trong chúng ta được yên!”
Hạ thị cắn răng đáp: “Phải, phải, muội nhất định sẽ nghĩ mọi cách để chữa cho Văn Tài.”
“Ta còn muốn mạng của Tô Ly!”
Hạ thị cũng liền gật đầu đáp ứng: “Được! Hãy cho muội chút thời gian, dù gì thân phận của Tô Ly cũng không phải tầm thường.”
Hạ Giang đang định nói gì đó thì bên ngoài lại vang lên một trận ồn ào.
“Hạ Văn Tài! Hạ Văn Tài ra đây! Mẹ nó, mau trả nợ cho bọn ta! Nếu không thì…”
Vừa dứt lời, lại nghe thêm tiếng đập phá vang lên, Hạ Giang tức đến run cả người, con trai đã thành ra như vậy, mấy tên này còn chưa chịu buông tha!
Hạ thị vội rút ra một xấp ngân phiếu đưa cho Hạ Giang, bà ta lấy lòng nói: “Ca ca, đây là số tiền muội vất vả lắm mới gom được. Huynh hãy dùng để trả nợ trước, số còn lại thì dùng để chữa trị cho Văn Tài, nếu không đủ, muội sẽ nghĩ cách.”
Lúc này Hạ Giang mới nguôi giận, lạnh lùng hừ một tiếng: “Xem ra ngươi còn chút lương tâm!”
Thấy Hạ Giang ra ngoài, sắc mặt Hạ thị lập tức trầm xuống.
Nếu không phải sợ hắn ta nói lung tung, bà cần gì phải hạ mình đến thế!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
