NÀNG LÀ NGƯỜI CỦA MUỘI RỒI
Tô Ly nghe nói chuyện của Tây Viện, nhưng cũng không nhiều lời. Sau khi dùng bữa trưa, nàng ngồi dưới giàn hoa trong vườn luyện chữ.
“Muội thật nhàn nhã quá.” Một giọng nói trong trẻo vang lên.
Tô Ly quay đầu cười, nói: “Biểu tỷ, sao tỷ lại tới đây?”
Vệ Nguyên Dao nói: “Sao? Ta không thể tới sao?”
Tô Ly đặt bút xuống, bước tới kéo nàng vào trong phòng.
“Được chứ, biểu tỷ muốn đến lúc nào cũng được.”
Vệ Nguyên Dao ngồi xuống, Mặc Họa mang trà và điểm tâm lên, Vệ Nguyên Dao cầm tách trà uống một ngụm, rồi nói: “Các ngươi lui ra đi, ta muốn nói chuyện với Ly nhi một lát.”
“Vâng, biểu tiểu thư.”
Khi trong phòng chỉ còn hai người, Vệ Nguyên Dao nắm tay Tô Ly và hỏi: “Muội có phải gặp chuyện gì không?”
Tô Ly ngạc nhiên: “Sao biểu tỷ lại nói vậy?”
Vệ Nguyên Dao đáp: “Hôm nay ca ca đến tìm ta, đưa cho ta một người, bảo ta đưa lại cho muội.”
Tô Ly nghi ngờ nhìn Vệ Nguyên Dao.
Vệ Nguyên Dao gọi lớn vào khoảng không: “Mặc Vân.”
Chớp mắt một cái, một bóng đen lướt qua, quỳ xuống trước mặt hai người.
“Mặc Vân có mặt!”
Tô Ly nhướn mày, người quỳ trên đất là một nữ tử có vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo. Tô Ly nhìn Vệ Nguyên Dao, Vệ Nguyên Dao nói: “Đây là Mặc Vân, từ nay nàng là người của muội.”
Tô Ly chưa kịp nói gì, Mặc Vân đã chắp tay hành lễ với Tô Ly, rồi nói: “Mặc Vân bái kiến tiểu thư.”
Mặc Vân?
Tô Ly hỏi: “Ngươi là ám vệ?”
“Vâng.”
Tô Ly nói: “Ngươi đứng dậy đi.”
“Vâng!”
Vệ Nguyên Dao nói: “Mặc Vân rất giỏi, bình thường thì ẩn thân không ai phát hiện ra, chỉ khi cần thiết nàng mới xuất hiện.”
Tô Ly nhìn Mặc Vân, nói: “Ngươi lui xuống trước đi.”
“Vâng!”
Vừa dứt lời, Mặc Vân đã biến mất không dấu vết, Tô Ly ngạc nhiên, thật là bản lĩnh!
Tô Ly nhìn Vệ Nguyên Dao, hỏi: “Biểu ca vì sao lại đưa ám vệ cho muội?”
Vệ Nguyên Dao lắc đầu, đáp: “Ta cũng không biết, ta còn tưởng là muội đã yêu cầu huynh ấy từ hôm ở thư phòng.”
Tô Ly cũng không suy nghĩ nhiều thêm, dù sao biểu ca cũng sẽ không hại nàng. Có một cao thủ bên cạnh, làm việc sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Vệ Nguyên Dao chơi đùa với Tô Ly một lúc trong viện, rồi hai người đứng dậy đi đến chính viện, Tô mẫu thấy hai người bước vào, liền vui vẻ chào đón.
“Dao nhi, nghe mẫu thân con nói gần đây người ta đến xem mặt cho con, là công tử nhà Vũ Dương hầu, nghe nói cũng không tệ, phong thái xuất chúng, lại rất có tài. Con thấy thế nào?”
Vệ Nguyên Dao làm bộ ngạc nhiên, la lên: “Cô mẫu, người tha cho con đi! Ở nhà con đã bị mẫu thân nhắc suốt ngày rồi, khó khăn lắm mới ra ngoài, mà người lại còn nhắc đến.”
Tô mẫu thấy bộ dạng phóng đại của nàng, bật cười: “Không phải ta nhắc nhở, mà là con cũng đã lớn rồi.”
Vệ Nguyên Dao vốn không muốn một mình chịu khổ, nên liền kéo Tô Ly đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt xuống nước.
“Con chỉ hơn biểu muội có một tuổi thôi, biểu muội còn chưa xem mặt, thì con cũng không cần vội.”
Tô Ly không ngờ ngọn lửa này lại đốt đến mình, liền nói: “Biểu tỷ kéo muội xuống nước làm gì?”
Tô mẫu nhìn đứa con gái đang đeo khăn che mặt, mắt thoáng buồn nhưng bà nhanh chóng nói: “Ly nhi còn chưa tới tuổi cập kê, con thì khác.”
Tô Ly hỏi: “Công tử nhà Vũ Dương hầu? Có phải là Kỷ Tam lang, người nổi tiếng nhất ở kinh thành?”
Tô mẫu gật đầu: “Đúng vậy!”
Vũ Dương hầu Kỷ Quỳ có ba con trai, đều là những bậc anh tài ở kinh thành. Trưởng tử làm việc trong Đông cung, là cánh tay đắc lực của Thái tử. Thứ tử còn trẻ đã nhậm chức ở Quân cơ xứ. Kỷ Tam lang từ nhỏ đã được gọi là thần đồng giáng thế, đặc biệt tinh thông cơ quan toán học. Mười hai tuổi đã bái nhập Mặc gia, gia tộc nổi danh về cơ quan học, rất hiếm khi xuất hiện.
Tô Ly vui vẻ nói: “Biểu tỷ, nếu phu quân tương lai của tỷ là Kỷ Tam lang, thì thật sự rất tuyệt đấy. Tỷ thử suy nghĩ đi.”
“Thôi nào! Ta sống một mình tự do tự tại, cần gì phải lập gia thất? Thật không hiểu nổi, phủ của chúng ta đâu phải không nuôi nổi ta, tại sao nhất định phải bắt ta thành thân chứ!”
Tô Ly ngạc nhiên nhìn Vệ Nguyên Dao, không ngờ nàng lại kháng cự hôn nhân như vậy.
“Biểu tỷ, rốt cuộc tỷ đang sợ điều gì?”
Vệ Nguyên Dao ấp úng nói: “Ta… ta còn chưa gặp mặt người đó lần nào, mẫu thân ta nói lúc nhỏ ta có gặp Kỷ Hoài Châu, bảo rằng khi đó chúng ta chơi với nhau rất vui. Trời ơi! Đó là chuyện từ thời nào rồi! Ta chẳng nhớ chút gì cả, vậy mà giờ muốn ta gả cho một người xa lạ, ta không muốn!”
Tô Ly nghĩ cũng có lý, liền nói: “Thế này đi, vài ngày nữa là lễ hội Bách Hoa, tỷ bảo biểu ca hẹn công tử nhà Kỷ gia ra, chúng ta đứng từ xa nhìn một chút, xem thử phẩm tính của người đó ra sao.”
Tô mẫu liền nói: “Như vậy không hợp lễ nghi!”
Tô Ly lắc lắc tay bà, nói: “Mẫu thân, chẳng lẽ người muốn biểu tỷ gả cho một người xa lạ sao? Nhỡ đâu người đó ham tiền tài, đam mê sắc dục thì sao? Lỡ đâu là kẻ nghiện rượu thì sao? Lỡ đâu…”
Tô mẫu ngắt lời: “Làm gì có nhiều lỡ đâu như vậy? Cửu cửu và cửu mẫu của con không bao giờ hại Dao nhi, hơn nữa nhà họ Kỷ là gia tộc thanh liêm, phẩm cách của các con cháu trong nhà nhất định cao quý.”
Vệ Nguyên Dao cũng bước tới, lắc tay Tô mẫu, nũng nịu nói: “Cô mẫu, người ta vẫn nói biết người biết mặt nhưng khó biết lòng, có người rất giỏi ngụy trang mà. Cô mẫu~”
Nhìn hai người, một trái một phải nũng nịu van xin, Tô mẫu nhanh chóng đầu hàng.
“Được rồi, nhưng phải để biểu ca trông chừng các con cẩn thận, dẫn thêm nhiều người hầu đi cùng, lễ hội Bách Hoa* (*nguyên tác là “百花诞” – Bách Hoa Đản) đông người, đừng để lạc nhau, còn nữa…”
“Con biết rồi, biết rồi! Cô mẫu thật tuyệt vời! Đi nào, biểu muội, chúng ta đi chuẩn bị kế hoạch cho ngày hôm đó…”
Vệ Nguyên Dao kéo Tô Ly chạy biến đi.
Tô mẫu mỉm cười lắc đầu.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
