THIÊN KIM PHẾ VẬT
Tô Ly đang luyện chữ thì Chi Thư cầm một phong thư bước vào.
“Tiểu thư, thư của người.”
Tô Ly đặt bút xuống, nhận lấy thư, là thư của Vương Uy gửi đến. Trong thư nói rằng hắn đã đến miền Nam, bắt đầu thu mua lương thực. Tô Ly đặt thư xuống, cầm bút viết thư hồi đáp.
“Đem đi giao cho Lâm chưởng quỹ.”
Chi Thư cầm lấy thư, nói: “Vâng, tiểu thư.”
Chờ Chi Thư ra ngoài, Tô Ly không chắc chắn gọi một tiếng: “Mặc Vân?”
Mặc Vân liền xuất hiện.
“Tiểu thư.”
Tô Ly nhìn nàng nói: “Ngươi có thể giúp ta tìm một người được không?”
“Tiểu thư muốn tìm ai?”
“Hắn tên là Hứa Mộ Bạch, khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, quê quán ở Lương Châu.”
Mặc Vân chắp tay nói: “Trong ba ngày, thuộc hạ nhất định sẽ tìm được người này.”
Tô Ly ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao?”
Mặc Vân nói: “Chúng thuộc hạ của Mặc gia ám vệ, chỉ cần hắn còn ở thế gian này, trong ba ngày chắc chắn sẽ có tin tức.”
Nói xong liền biến mất trong phòng.
Tô Ly nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Mặc gia ám vệ…”
Trong thư phòng của phủ Cảnh Vương, Vệ Nguyên Lăng nhìn nam tử mặc thanh sam ngồi đối diện nói: “Kỷ Tam, để trống tối mai ra.”
Kỷ Hoài Châu uống một ngụm trà thanh, nói: “Làm gì? Tối mai là lễ hội Bách Hoa, ngươi không hẹn mỹ nhân, lại hẹn ta làm gì?”
Vệ Nguyên Lăng phì một tiếng, nói: “Ngươi cứ để trống ra, lắm lời làm gì.”
Kỷ Hoài Châu nói: “Nếu ngươi là mỹ nhân, có lẽ ta còn đồng ý, chứ một nam nhân như ngươi, ta không có hứng thú.”
“Ai thèm hứng thú với ngươi! Chẳng qua là nhờ người khác nhờ vả.”
Ánh mắt Kỷ Hoài Châu lóe lên, đổi giọng nói: “Thôi được, nếu ngươi thành tâm mời, thì ta sẽ cùng ngươi dạo chơi.”
Vệ Nguyên Lăng mắng: “Cút đi!”
Vì muội muội của mình, hắn nhịn!
Quân Mặc đặt sách xuống, nói: “Dạo này bận rộn như vậy, ngày mai nên thư giãn một chút, tính cả ta nữa.”
Kỷ Hoài Châu nhìn sang: “Chân của người ổn rồi sao?”
Quân Mặc mỉm cười: “Khá hơn nhiều rồi.”
Kỷ Hoài Châu phấn khích đứng bật dậy, nói: “Khá hơn nhiều rồi? Đới lão quả nhiên lợi hại!”
Quân Mặc nói: “Nhờ vào Tô đại tiểu thư.”
Kỷ Hoài Châu nghi hoặc hỏi: “Tô đại tiểu thư? Ai vậy? Liên quan gì đến nàng ấy?”
Vệ Nguyên Lăng ngẩng đầu tự hào nói: “Chân của Tử Nhan là nhờ thuốc mà biểu muội ta, Tô Ly, đưa mới có tiến triển!”
Kỷ Hoài Châu há hốc miệng, ngạc nhiên nói: “Tô Ly? Cô nương xấu xí nhất kinh thành sao?”
Vệ Nguyên Lăng lập tức trừng mắt hung dữ, giơ nắm đấm nói: “Ngươi nói lại xem!”
Kỷ Hoài Châu sợ hãi, vội nói: “Rốt cuộc là chuyện gì đây? Nàng còn biết y thuật? Không phải mọi người đều nói nàng là thiên kim phế vật sao?”
“Ngươi mới là thiên kim phế vật! Biểu muội của ta không biết thông minh đến đâu! Y thuật của nàng ấy ngay cả Đới lão cũng phải cúi đầu thán phục!”
Thấy Vệ Nguyên Lăng nổi nóng, Kỷ Hoài Châu thức thời im lặng. Trong lòng hắn vẫn không khỏi tò mò, một người ưu tú như vậy, sao lại bị đồn đại thành ra thế kia?
Lúc dùng bữa tối, Tô Thượng Thư luôn nhìn chằm chằm vào con gái.
Tô Ly sờ mặt, hỏi: “Phụ thân, người nhìn con làm gì vậy?”
“Phu nhân, nàng nhìn thử xem, vết sẹo của Ly nhi có phải đã mờ đi chút không?” Tô Thượng Thư không chắc chắn hỏi phu nhân mình.
Tô mẫu nhìn sang, vui mừng nói: “Quả thật là vậy! Ly nhi, chuyện này là thế nào?”
Con gái gần đây vẫn luôn ở trước mặt bà, bà không để ý, giờ nhìn kỹ, quả thật đã mờ đi nhiều so với trước. Nhìn thần sắc vui mừng của cha mẹ, Tô Ly sờ lên vết sẹo trên mặt.
“Phụ thân, mẫu thân, hai người đã nhìn ra rồi à? Con không phải luôn ở thư phòng của phụ thân đọc sách sao, trước đây tìm được một quyển cổ thư, trong đó có ghi lại một vài phương thuốc chế cao dán trị sẹo, con thử xem, không ngờ lại có hiệu quả.”
Tô mẫu lập tức đứng dậy, hướng ra ngoài cửa khấn bái.
“Đây thật là ông trời phù hộ! Ta ngày ngày cầu nguyện, Phật Tổ đã nghe thấy rồi!”
Tô Thượng Thư cũng kích động đến mức mất đi dáng vẻ nho nhã thường ngày, vỗ bàn hô: “Tốt, tốt, tốt! Ly nhi là đứa có phúc khí!”
Tô Ly thấy phụ mẫu vui mừng, phấn khởi như vậy, cũng mỉm cười theo. Cả gia đình vui vẻ dùng bữa tối xong, Tô Ly liền chủ động trở về viện của mình.
“Cho Ngọc Kỳ vào.” Tô Ly tháo trang sức, thay y phục ngủ, ngồi bên bàn.
Rất nhanh Ngọc Kỳ đẩy cửa bước vào, cung kính nói: “Tiểu thư, người tìm nô tỳ?”
Tô Ly nói: “Ừm, bên đó ngươi xử lý xong rồi chứ?”
Ngọc Kỳ nói: “Vâng, Nhị tiểu thư đã tin rồi.”
Tô Ly đẩy hộp gấm trên bàn về phía Ngọc Kỳ nói: “Tốt lắm, bên trong là một cây nhân sâm trăm năm, ngươi hãy dùng danh nghĩa của Tô Duyệt tự tay đem đến Hạ gia.”
“Nếu Tô Duyệt hỏi tới, ngươi cứ nói là đã lén lấy từ trong khố phòng của ta, vì muốn bù đắp lỗi lầm nên mới mạo hiểm mang đến.”
Sau đó lại lấy ra một hộp gỗ nói: “Những thứ này cũng dùng danh nghĩa của Hạ di nương, chia ra từng đợt tự tay đem đến Hạ gia, nhất định phải khiến Hạ Giang tin rằng ngươi hiện tại là làm việc cho Hạ di nương.”
Ngọc Kỳ nghi hoặc nói: “Tiểu thư làm vậy là vì sao?”
Tô Ly lạnh giọng nói: “Ngươi không cần hỏi nhiều, cứ làm theo lời ta.”
Ngọc Kỳ cầm hộp, gật đầu nói: “Nô tỳ nhất định sẽ làm tốt.”
Tô Ly đứng dậy nói: “Xuống đi, ta muốn đi ngủ.”
“Vâng, nô tỳ cáo lui.”
Nhìn bóng lưng của Ngọc Kỳ, ánh mắt Tô Ly lạnh lẽo.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
