Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 39

TIN ĐỒN KHÔNG ĐÁNG TIN

Quân Hồi nhìn quả cầu hoa trên đỉnh, nhìn sang Quân Mặc: “Thất đệ, võ công tiến bộ rồi.”

Quân Mặc mỉm cười: “Không nhận ra, bình thường lục ca không lên tiếng, võ công cũng lợi hại như vậy.”

Hai người đều mỉm cười, nếu bỏ qua cảnh hai chân họ đang đánh vào nhau, thật sự có thể nghĩ họ là huynh đệ tốt.

Kỷ Tam Lang nhìn thấy cảnh đó, nhân cơ hội từ bên cạnh nhảy lên, nhưng chưa kịp vui mừng, hai chân đã bị kéo lại.

“Á! Lục điện hạ, Thất điện hạ, tha mạng tha mạng!”

Quân Mặc và Quân Hồi cùng dùng sức, Kỷ Tam Lang bị kéo xuống. Vừa chạm đất liền bị loại, Kỷ Tam Lang quay đầu nhìn Vệ Nguyên Dao đang đứng ở mép hoa đài, rồi lại quay đầu nhìn lên những người phía trên với ánh mắt căm phẫn. Khốn kiếp, hai người này không biết xấu hổ, hai tay đối phó hắn!

Nếu không phải thân phận hai người họ cao hơn hắn, hắn… Thê thảm thay, hắn nhận ra dù đơn đấu, hắn cũng không phải là đối thủ của hai người kia. Cúi đầu thất vọng đi đến bên hoa đài, Vệ Nguyên Dao bước đến, “phì” một tiếng cười. Kỷ Tam Lang ngẩng đầu liền thấy gương mặt tươi cười như hoa trước mặt.

Kỷ Tam Lang ngẩn người, nói: “Cô cười gì?”

Vệ Nguyên Dao cười nói: “Thua thì thua thôi, kia là Cảnh Vương anh dũng vô địch, thua hắn không mất mặt.”

Đa tạ cô nương, an ủi mà như không hề được an ủi.

Hai người trên kia đánh nhau khó phân thắng bại, khung gỗ theo động tác của họ ngày càng lắc lư mạnh.

“Điện hạ cẩn thận! Khung gỗ sắp đổ rồi!”

“Á! Trời ơi!”

“Mau rời khỏi hoa đài!”

Mọi người dưới khung gỗ đều tránh xa, mấy nha hoàn cũng hộ tống Tô Ly và Vệ Nguyên Dao đến nơi an toàn. Hai người trên khung gỗ phớt lờ lời nhắc nhở của mọi người, trong mắt họ chỉ có quả cầu hoa trên đỉnh khung. Quân Mặc nhảy lên, hướng về quả cầu hoa, Quân Hồi cũng không chịu thua.

Hai bàn tay lớn đồng thời nắm lấy quả cầu hoa, không ai nhường ai, trong khoảnh khắc, khung gỗ ầm ầm đổ xuống. Hai người nhẹ nhàng đáp xuống đất. May mắn không ai bị thương, lão giả nhìn hai người trên tay mỗi người cầm một nửa quả cầu hoa, trầm ngâm.

Đây phải quyết định thắng thua thế nào?

“Xin mọi người chờ chút, tôi vào hỏi ý kiến Đông gia.” Lão giả nói xong liền vén rèm phía sau đài đi vào.

Lúc này mọi người đều vây quanh, ồn ào bàn tán về chuyện chưa từng xảy ra này.

Tô Duyệt tiến lên nhìn Tô Ly nói: “Tỷ tỷ, tỷ nhường cây đàn đó cho muội đi, dù sao tỷ cũng không biết chơi.”

Tô Ly thản nhiên đáp: “Muội làm sao biết ta không biết đàn?”

Trong lòng Tô Duyệt cười thầm, nói: “Muội chưa từng thấy tỷ đàn.”

Tô Ly không trả lời. Kiếp trước, trước khi gặp Triệu Hoài An, nàng quả thực không quan tâm đến cầm kỳ thư họa, chỉ nghĩ đó là thú vui của kẻ giả dối. Nhưng Triệu Hoài An là tài tử, muốn vào mắt hắn, nàng ép bản thân học những thứ này. May mắn nàng thông minh và chịu khó, cuối cùng cũng học thành tài.

Thấy Tô Ly không trả lời, Tô Duyệt càng đắc ý. Vệ Nguyên Dao định lên tiếng thì bị người khác cướp lời.

“Cây đàn này thuộc về ai, dựa vào bản lĩnh. Nếu cuối cùng Tô đại tiểu thư giành được đàn, dù không thông thạo âm luật, để nó phủ bụi trong phòng cũng là lựa chọn của nàng.” Quân Mặc thản nhiên nói.

Quân Hồi kinh ngạc nhìn Tô Ly một cái, vị Tô đại tiểu thư bị hủy dung trong lời đồn này lại khiến thất đệ của hắn mở miệng bênh vực, thật không đơn giản.

Quân Hồi cười nói: “Thất đệ nói vậy là sai rồi, đây là cây đàn quý hiếm, để nó phủ bụi chẳng phải uổng phí, chi bằng tặng cho Tô nhị tiểu thư, nàng là người biết thưởng thức, nhất định sẽ trân trọng cây đàn này.”

Tô Duyệt cảm kích nhìn Quân Hồi mỉm cười, cằm hơi nhếch lên, nhìn Tô Ly.

Tô Ly cười nhạt, bình thản nói: “Giờ nói những lời này còn quá sớm, cứ mỗi người dựa vào bản lĩnh đi, nếu sợ cây đàn này bị chôn vùi, ngươi hãy thắng mà lấy.”

Vừa dứt lời, lão giả đã bước ra.

“Mọi người, Đông gia của ta nói, hai đội mỗi đội cử một người đàn một khúc, mọi người ở đây sẽ là giám khảo, ai được nhiều phiếu nhất, cây đàn này sẽ thuộc về người đó.”

Tô Ly khẽ gật đầu, điều này khá công bằng. Tô Duyệt từ nhỏ đã học đàn, trên mặt nở nụ cười tự tin: “Ta xin phép đàn trước!”

Lão giả nói: “Mời cô nương bước lên.”

Trước khi lên hoa đài, Tô Duyệt đi ngang qua Tô Ly, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, tỷ nhận thua đi, nếu không thua thì sẽ rất mất mặt!”

Nói xong liền bước lên hoa đài. Tô Ly cúi mắt, yên lặng đứng đó.

Vệ Nguyên Dao tức giận nói: “Tô Duyệt thật quá đáng! Lần tới ta đến Tô phủ, sẽ bảo cô cô dạy dỗ nàng ấy đàng hoàng!”

Quân Mặc nhìn Tô Ly không nói gì, hỏi: “Ván này, cần bản vương ra tay không?”

Nếu hắn lên sân khấu, tuy có thể thắng cây đàn, nhưng cũng sẽ làm chứng thực việc Tô Ly bất tài.

Tô Ly lắc đầu: “Hãy để ta làm.”

Nghe nàng nói vậy, Quân Mặc cũng không nói thêm gì.

Tô Duyệt bước lên hoa đài, đi quanh ‘Lục Khê’ một vòng, tay vuốt lên thân đàn, trong mắt đầy vẻ quyết tâm. 

Không hổ là ‘Lục Khê’, đúng là cây đàn tốt! Chất liệu gỗ trầm cao cấp, thân đàn chạm khắc hoa văn rồng phượng, dây đàn căng như chỉ mảnh.

Nàng từ từ ngồi xuống, đôi tay thon dài và thanh nhã khẽ lướt qua dây đàn… tạo nên âm thanh lấp lánh như sóng nước. Âm thanh như một dòng suối trong veo, vang vọng. Giống như cơn gió mát trên hồ vào đêm hè, khiến người ta thư giãn, tâm trí nhẹ nhàng. Khúc nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay và khen ngợi vang lên khắp nơi.

Nếu là người tinh thông âm luật sẽ nhận ra những chỗ thiếu sót trong khúc nhạc này. Nhạc cụ và người chơi cũng cần thời gian để hòa hợp, Tô Duyệt lần đầu đánh Lục Khê, có mấy chỗ âm sắc xử lý không tốt. Tuy vậy, đã có thể coi là rất tốt rồi, huống hồ so với những người xung quanh, điều này đúng là tuyệt diệu.

“Tốt! Không hổ danh tài nữ nổi tiếng kinh thành!”

“Quả nhiên danh bất hư truyền, tài nghệ đàn của Tô nhị tiểu thư xuất sắc, chỉ có Tô nhị tiểu thư mới xứng với cây đàn này!”

“Ta thấy đại tiểu thư lần này chắc chắn thua rồi, còn đánh đấm gì nữa, nhận thua đi thôi!”

“Ta nghe nói Tô nhị tiểu thư theo học danh sư, đã khổ luyện nhiều năm rồi, lần này chắc chắn thắng.”

“Nhìn kìa, Tô đại tiểu thư thật là kiên nhẫn.”

“Xì, ta thấy nàng ta chỉ đang giả vờ thôi.”

Những lời bàn tán xung quanh, Tô Ly không để tâm, nhưng lại khiến Vệ Nguyên Dao tức giận suýt nhảy dựng lên.

Kỷ Hoài Châu đứng bên cạnh nàng nói: “Gấp gì chứ? Ta thấy biểu muội của cô có vẻ đầy tự tin.”

Từ vòng đầu đoán đố đến vòng hai đấu thơ, hắn đã nhìn ra Tô đại tiểu thư trong truyền thuyết không đơn giản.

Tô Duyệt nghe thấy xung quanh khen ngợi, đứng dậy cúi chào: “Đã khiến mọi người chê cười.”

Sau đó nàng bước xuống hoa đài, nhìn Tô Ly nói: “Tỷ tỷ còn muốn đàn không?”

Tô Ly không trả lời, bước ngang qua nàng, đi lên đài.

Tô Duyệt trong lòng hừ lạnh: Cứ giả vờ đi, sẽ có lúc khóc thôi!

Tô Duyệt đi đến bên cạnh Quân Hồi: “Lục hoàng tử, ngài thấy tài nghệ đàn của Duyệt nhi thế nào?”

Quân Hồi cười nói: “Tài nghệ đàn của Tô nhị tiểu thư thuộc hàng hiếm có trong kinh thành, danh bất hư truyền!”

Tô Duyệt càng thêm dịu dàng tình tứ, ngượng ngùng liếc nhìn Quân Hồi một cái.

Quân Hồi mỉm cười, tiếc rằng Tô nhị tiểu thư là thứ nữ, nếu không cũng có thể cưới về làm trợ lực.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này