CHẶT ĐỨT CON ĐƯỜNG TÀI LỘC CỦA NÀNG TA
Nhìn hai tiểu nha hoàn không chớp mắt dõi theo mình, Tô Ly khẽ mỉm cười.
“Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.”
Tư Cầm muốn nói nhưng lại ngập ngừng, còn Mặc Họa thì không nén nổi tò mò, bèn hỏi: “Tiểu thư, người học y thuật từ bao giờ vậy?”
Các nàng từ nhỏ đã theo hầu tiểu thư, chưa từng biết tiểu thư còn biết y thuật, hơn nữa còn rất giỏi, ngay cả độc của hoàng kim thảo cũng có thể giải được.
Tô Ly tựa vào vách xe ngựa, lười biếng đáp: “Tiểu thư nhà các ngươi được thần tiên ưu ái, trong mơ có một vị lão thần tiên truyền thụ cho.”
Hai tiểu nha hoàn tròn mắt nhìn nàng.
“Tiểu thư, người xem chúng nô tì là trẻ ba tuổi sao!”
Tô Ly nhìn hai tiểu nha hoàn, quả thực nàng được thần tiên ưu ái mới có thể trùng sinh.
“Ta tự học đấy, trong thư phòng của phụ thân có rất nhiều sách, trong đó không ít sách y thuật.”
Lời này thì đúng thật, từ khi mặt nàng bị lưu lại vết sẹo, nàng rất ít khi ra ngoài. Mỗi ngày làm nhiều nhất chính là vào thư phòng của phụ thân đọc sách.
Nhìn hai tiểu nha hoàn với vẻ mặt đầy thương cảm nhìn mình, Tô Ly cười nói: “Không sao, mất ở chỗ này lại được bù đắp ở chỗ khác, ngươi xem, chẳng phải ta đã đổi lấy được một thân y thuật sao?”
Tư Cầm nghĩ tới chuyện trong phủ, nói: “Tiểu thư, mặc dù người không thích ra khỏi phủ, nhưng cũng không cần đem toàn bộ y phục và trang sức của mình tặng cho Nhị tiểu thư, hơn nữa, mười hai món ngọc phỉ thúy đó là do Quốc công phu nhân tặng cho người mà.”
Tô Ly mỉm cười đáp: “Mười hai món đó đâu dễ đeo, nàng ta chỉ là một thứ nữ, đeo những món đắt giá như thế để tham dự yến hội Huyền Hoa, hừm…”
Mắt Mặc Họa sáng lên, nói: “Tiểu thư! Nô tỳ hiểu rồi! Nếu Nhị tiểu thư thật sự đeo mười hai món phỉ thúy đó đi, nàng ta chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu cho mọi người công kích, thủ đoạn của những quý nữ đó chúng ta không còn lạ gì, đến lúc đó…”
Tô Ly lạnh lùng cười, đúng vậy, không ai hiểu rõ thủ đoạn của những quý nữ đó hơn nàng. Sau khi bị hủy dung, lúc đầu nàng cũng không phải lúc nào cũng co rúm trong phủ. Nhưng mỗi lần tham dự yến hội đều xảy ra đủ loại “tai nạn”, dù nàng có thân phận cao quý nhưng những quý nữ đó vẫn âm thầm giở trò, nàng không cách nào phòng bị. Nàng còn như thế, huống chi là Tô Duyệt.
Yến hội Huyền Hoa lần này, người khác không biết, nhưng nàng thì biết rõ đây là buổi tuyển phi để làm lễ xung hỷ cho Thái tử.
Thái tử đã bệnh liệt giường mấy tháng nay, thái y trong cung đều bó tay không chữa được. Bệnh tình ngày càng trầm trọng, Khâm Thiên Giám đã đưa ra đề nghị chọn phi để làm lễ xung hỷ. Tô Duyệt muốn nổi bật thì cứ để nàng ta nổi đi, dù sao nàng ta cũng chỉ là thứ nữ, Hoàng hậu không bao giờ để mắt tới.
“Tiểu thư, đã đến Tụ Tiên Lâu.” Giọng của xa phu vang lên.
Tư Cầm và Mặc Họa đỡ Tô Ly xuống xe ngựa.
Tư Cầm hỏi: “Tiểu thư, chúng ta đến Tụ Tiên Lâu làm gì?”
Tụ Tiên Lâu dù là sản nghiệp của phu nhân nhưng tiểu thư từ trước đến giờ chưa bao giờ quan tâm đến những chuyện lặt vặt này.
“Kiểm sổ sách.” Tô Ly khẽ thốt ra hai chữ.
“Kiểm sổ sách?”
Thấy tiểu thư không muốn nói nhiều, Tư Cầm và Mặc Họa cũng không hỏi thêm, chỉ theo sau Tô Ly bước vào Tụ Tiên Lâu.
Tụ Tiên Lâu là một trong những tửu lâu nổi tiếng nhất kinh thành, mỗi ngày khách khứa đều đông đúc, nói rằng ngày kiếm vạn lượng bạc cũng không phải là quá, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Vừa bước vào Tụ Tiên Lâu, đã có một lão nhân tầm bốn mươi tuổi bước ra đón.
“Tiểu thư, người sao lại đến đây?”
Tô Ly nói: “Lâm bá, mẫu thân ta đi xa, tháng này sổ sách ta sẽ kiểm.”
Lâm chưởng quầy cười nói: “Tiểu thư đúng là đã trưởng thành, biết chia sẻ gánh nặng với phu nhân rồi, hôm qua Hạ tiên sinh đã nói là đã chuẩn bị sẵn sổ sách rồi, mời người qua đó.”
Tô Ly gật đầu đi trước.
“Lâm bá, Hạ tiên sinh này là ai giới thiệu đến?”
Lâm chưởng quầy nghĩ ngợi rồi đáp: “Là lão gia sắp xếp, nói là rất có năng lực.”
Tô Ly trong lòng cười lạnh, đúng là có tài, nếu không sao có thể làm sổ sách trở nên “sạch sẽ” như vậy, khiến mẫu thân lâu nay không hề phát hiện ra!
Đáng tiếc, lại gặp phải nàng!
Vị tiên sinh trông coi sổ sách này thực ra là ca ca của Hạ di nương, cữu cữu ruột của Tô Duyệt! Số bạc hắn rút ra, một nửa đều chảy vào túi người ở Tây Viện! Những tấm gấm vóc sang quý và trang sức đắt tiền mà Tô Duyệt mang trên người, tất cả đều đến từ đây.
Khi đến phòng sổ sách, liền thấy Hạ Giang đang ở trong phòng.
“Tiểu thư đến kiểm tra sổ sách rồi, mau mang sổ sách ra đây,” Lâm chưởng quỹ nói với Hạ Giang.
Hạ Giang cười nói: “Vâng, tiểu thư xin mời ngồi, đợi tiểu nhân một lát.”
Tô Ly ngồi xuống ghế, Tư Cầm và Mặc Họa đứng phía sau nàng. Tô Ly quan sát Hạ Giang, vẻ ngoài nhìn thì thật thà ổn trọng, ai ngờ bên trong lại là một kẻ lòng đen tâm hiểm.
Đời trước, người này đã ôm lấy số bạc của Tụ Tiên Lâu mà bỏ trốn, còn người ở Tây Viện thì lại nước mắt ròng ròng xin cha mẹ nàng tha thứ, nói rằng bị chính ca ca mình lừa gạt. Lúc đó, nàng mới biết người này chính là cữu cữu ruột của Tô Duyệt.
“Tiểu thư, đây là sổ sách tháng này, xin người xem qua.”
Hạ Giang một mặt tỏ ra cung kính, nhưng trong mắt lại hiện rõ sự khinh miệt, điều này không qua khỏi mắt Tô Ly. Hắn nghĩ rằng những lỗ hổng mà mẫu thân nàng không phát hiện ra, nàng cũng sẽ không phát hiện ra sao?
Hừ!
Tô Ly cười nói: “Hạ tiên sinh, phiền ngài mang cả sổ sách tháng trước ra đây cho ta xem.”
Hạ Giang sững người một chút, chẳng lẽ nàng thật sự có thể phát hiện ra điều gì? Nhưng rồi lại nghĩ rằng, một tiểu thư con quan không bước ra khỏi cửa lớn, cũng chẳng bước qua cửa nhỏ, đối với những việc này chắc cũng không hiểu biết gì mấy.
“Vâng, tiểu thư xin đợi một chút.”
Hai quyển sổ sách được đặt trên bàn, Tô Ly cầm lên và từ từ lật từng trang.
“Hạ tiên sinh đến Tụ Tiên Lâu bao lâu rồi?” Tô Ly như trò chuyện bâng quơ hỏi.
“Thưa tiểu thư, gần hai năm rồi ạ.”
Hai năm? Vậy số bạc hắn chiếm đoạt cũng đã nhiều rồi!
Tô Ly đập mạnh quyển sổ xuống bàn.
‘Cạch’ một tiếng, khiến Hạ Giang giật mình.
“Tiểu thư, có phải sổ sách này có chỗ nào không đúng không?” Hạ Giang cẩn thận hỏi.
Tô Ly lạnh lùng nhìn hắn, nói: “Hạ tiên sinh thật sự nghĩ rằng không ai có thể nhận ra những sơ hở trong sổ sách này sao?”
Sắc mặt Hạ Giang lập tức tái nhợt, lau mồ hôi trên trán, nói: “Tiểu thư, tiểu nhân đã cống hiến tận tâm tận lực suốt hai năm trời cho Tụ Tiên Lâu, tiểu thư nói vậy là có ý gì?”
“Ý gì? Vậy ngài thử nói xem, đầu tháng đã mua một lô lương thực, đủ để Tụ Tiên Lâu dùng trong một tháng, cuối tháng ngài lại mua thêm một lô nữa, tạm chấp nhận là để dành cho tháng sau, nhưng giữa tháng hai ngài lại mua thêm, đầu tháng ba lại mua tiếp, có thể giải thích được không?”
Thực ra, mỗi tháng mua một lô đã đủ rồi, tính ra thì hai tháng đã mua ba lô, nhưng kiểm tra sổ sách chỉ kiểm tra tháng đó, nên mẫu thân mới không phát hiện ra lỗ hổng này.
Sắc mặt Hạ Giang lập tức tái xanh, lau mồ hôi trên trán, nói: “Tiểu thư, vào mùa hè lương thực rẻ, cần mua nhiều để dự trữ cho mùa đông.”
Tô Ly cười nói: “Ồ? Vậy lương thực dự trữ đâu rồi?”
Hạ Giang lau mồ hôi, nói: “Tiểu nhân đã cho người đưa đến kho ngoài.”
Tô Ly cười nhạt: “Mang tất cả sổ sách của hai năm qua ra đây cho ta.”
“Điều này…”
“Sao? Chủ nhân muốn kiểm tra sổ sách, cũng không được? Hay là Hạ tiên sinh trong lòng có điều gì khuất tất? Cần ta phải báo quan không?”
Tư Cầm và Mặc Họa kinh ngạc mở to mắt, đây vẫn là tiểu thư trầm mặc u uất của các nàng sao?
Lâm chưởng quỹ cũng nhìn Hạ Giang, nói: “Còn không mau mang ra! Tiểu thư muốn kiểm tra sổ sách, ngươi đùn đẩy cái gì? Hay là trong lòng ngươi thực sự có điều gì khuất tất.”
Hạ Giang trong lòng khổ sở không thôi. Tưởng rằng đây chỉ là một tiểu thư ngốc nghếch, ai ngờ lại là một cái gai sắc nhọn. Không mang sổ sách, nàng sẽ báo quan. Mang sổ sách ra thì cũng sẽ là một rắc rối lớn. Không còn cách nào khác, đành phải qua mắt nàng trước, rồi sau đó tìm muội muội tính kế tiếp.
Hạ Giang quay người mang ra một chồng sổ sách.
“Tiểu thư, đây là tất cả sổ sách của hai năm qua.”
Tô Ly cầm sổ sách lật qua một lượt, cười nói: “Hạ tiên sinh thật sự lo lắng cho Tụ Tiên Lâu, từ năm ngoái đã bắt đầu dự trữ lương thực, kho ngoài phải chứa đến mấy chục vạn cân lương thực rồi nhỉ? Vậy thì mùa đông năm nay không cần phải mua thêm nữa. Ba ngày nữa, ta sẽ đi kiểm tra kho lương thực này.”
Hạ Giang sững sờ.
“Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”
“Không… không có vấn đề gì.” Hạ Giang lau mồ hôi.
Tô Ly đứng dậy nói: “Vậy thì tốt, được rồi, ta cũng nên trở về, ba ngày sau ta sẽ quay lại.”
Xuống lầu, Lâm chưởng quỹ với vẻ mặt đầy hối lỗi nói: “Tiểu thư, thật xin lỗi, ta thật không ngờ rằng Hạ Giang lại có vấn đề.”
Cái gì mà tích trữ lương thực! Ngay cả ông cũng không hề hay biết. Nếu không phải tiểu thư kiểm tra sổ sách, thì mấy chục vạn cân lương thực đó chẳng phải đã rơi vào túi Hạ Giang rồi sao.
Tô Ly cười nói: “Lâm bá không cần tự trách, người này là do phụ thân ta tiến cử, đương nhiên bá sẽ yên tâm. Nhưng, Lâm bá, Hạ Giang này chính là ca ca ruột của người ở Tây Viện.”
“Cái gì!”
Tô Ly nói: “Lâm bá, mấy ngày này hãy tìm người trông chừng hắn, đừng để hắn trốn thoát!”
Lâm chưởng quỹ lập tức nói: “Tiểu thư yên tâm!”
Tô Ly tất nhiên yên tâm với Lâm chưởng quỹ, tửu lâu này là của hồi môn của mẫu thân nàng, Lâm bá cũng là người mà ngoại tổ mẫu giao cho mẫu thân.
“Đúng rồi, sáu bảy ngày nữa, sẽ có một người tên là Vương Uy đến tìm bá, bá hãy để hắn tạm giúp việc trong tửu lâu, sau đó ta sẽ có sắp xếp khác cho hắn.”
“Dạ, thưa tiểu thư.”
Lên xe ngựa, Tư Cầm không chờ được nữa liền hỏi: “Tiểu thư, tại sao người không báo quan?”
Tô Ly nói: “Báo quan? Người trong phủ đó có thể phủi sạch mọi chuyện, ta cho hắn ba ngày để đem toàn bộ số tiền đã biển thủ ra mà trả lại cho ta.”
Phải biết rằng phần lớn số tiền này đều chảy vào Tây Viện, nàng đương nhiên không muốn nơi đó sống yên ổn, trước hết phải chặt đứt đường tài lộc của họ! Đợi khi Hạ Giang làm cạn kiệt Tây Viện, nàng muốn xem cặp mẹ con đó còn có thể an nhàn được bao lâu!
“Nhưng tiểu thư, nếu Hạ di nương cứng đầu không chịu đưa ra thì sao?”
Tô Ly cười lạnh nói: “Bà ta sẽ đưa thôi!”
Những chuyện mà Hạ Giang đã giúp đỡ che giấu cho muội muội mình trong những năm qua đâu chỉ một hai chuyện, có điểm yếu này trong tay, Hạ di nương dám không đưa sao?
Nếu báo quan, ép buộc Hạ thị đến mức khiến ca ca ruột chết trong ngục, tin rằng Hạ di nương sẽ làm được điều đó.
Lúc đó, nàng còn hỏi đâu ra được bí mật của Hạ thị?
Nàng vẫn còn nhớ rõ lời Tô Duyệt nói trước khi chết ở kiếp trước, rằng bản thân nàng ấy vốn không phải là con gái của phụ thân!
Điều này có nghĩa là hơn mười năm trước, Hạ di nương đã có người khác ở bên ngoài!
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
