Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 40

BẢN VƯƠNG CÓ TÍNH ƯA SẠCH SẼ

Tô Ly bước lên đài, tay vuốt qua ‘Lục Khê’, cảm giác quen thuộc đột nhiên ùa đến, khẽ cúi người, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Ngón tay ngọc nhẹ nhàng giơ lên, lộ ra những ngón tay mảnh mai trắng trẻo, vuốt lên dây đàn, tập trung khí, sâu lắng suy nghĩ, tiếng đàn bỗng vang lên, âm thanh uyển chuyển nhưng kiên cường, từng lớp âm điệu ùa về, tựa như dòng nước cao vời, lấp lánh nhịp điệu…

Sắc mặt Tô Duyệt lập tức thay đổi.

Điều này… sao có thể!

Điều này không thể!!

Quân Hồi nhìn người trên đài, nheo mắt lại, có thể thu hút sự chú ý của lão Thất, quả nhiên không phải người tầm thường. Vệ Nguyên Lăng và Vệ Nguyên Dao cũng trừng mắt, trong mắt vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Cô cô đã xuất sắc như vậy, quả nhiên biểu muội cũng không thể tầm thường.

Quân Mặc nhìn thiếu nữ trên đài. Quả nhiên, nàng luôn mang đến những bất ngờ không ngừng.

Đột nhiên, tiếng đàn thay đổi, trở nên vô cùng nhẹ nhàng, tựa như núi cao, như dòng nước, róc rách, vang vọng, khiến người nghe như đang ngắm nhìn cảnh đẹp nhất, khiến tâm hồn thư thái, dễ chịu. Một lát sau, chỉ thấy ngón tay ngọc kia nhanh chóng lướt trên dây đàn, tiếng đàn sắc bén, cao vút, nhưng không chói tai. Như vô số ngựa chiến đang phi nước đại, khí thế hào hùng…

Thiếu nữ trên đài đưa mọi người vào từng thế giới khác nhau. Khúc nhạc kết thúc, con đường vốn tấp nập bỗng yên lặng lạ thường.

Tô Ly mỉm cười nhẹ nhàng, đứng dậy bình tĩnh nói: “Đã khiến mọi người chê cười.”

Mọi người bừng tỉnh, tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.

“Tô đại tiểu thư thật là sâu không lường được!”

“Ai nói Tô đại tiểu thư là phế vật? Rõ ràng là thi thư lễ nhạc đều tinh thông, còn hơn hẳn Nhị tiểu thư nữa!”

“Tuy ta không biết đàn, nhưng ta cũng nghe ra tiếng đàn của Tô đại tiểu thư có sức truyền cảm hơn.”

“Ôi, tiếc thật, nếu Tô đại tiểu thư không bị hủy dung, chỉ sợ cửa phủ Thượng thư sẽ bị đạp nát vì người đến cầu hôn.”

“Tô Thượng thư quả không hổ là văn thần đứng đầu, hai nữ nhi đều xuất sắc như vậy.”

Tô Duyệt nghe những lời bàn tán xung quanh, tức giận đến méo mặt. Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Quân Hồi, sắc mặt càng thêm trầm xuống.

Quân Hồi nhìn Tô Ly trên đài, trong mắt tràn đầy sự hứng thú. Tô đại tiểu thư này thật thú vị.

Tin đồn nàng tệ hại thế nào, là đệ nhất xấu xí, thiên kim phế vật, không tài không sắc hắn sớm đã nghe qua. Hôm nay gặp mặt, mới biết tin đồn hoàn toàn sai lệch. Rõ ràng khí chất xuất chúng, dù không nhìn thấy dung mạo, cũng có thể thu hút ánh nhìn của người khác.

Ai có thể ngờ được, người bị đồn là ngu ngốc và xấu xí, lại có thể làm người ta kinh ngạc như vậy, kỹ nghệ đàn này, chỉ sợ cả Thiên Kỳ không tìm ra người thứ hai.

Quân Hồi bật cười lớn và vỗ tay, nói: “Thật khiến người ta bất ngờ, cây đàn này thuộc về Tô đại tiểu thư thật xứng đáng.”

Tô Ly qua lớp vải mỏng của mũ che, lạnh lùng nhìn hắn, giọng nói không gợn sóng: “Lục hoàng tử quá lời.”

Quân Hồi gật đầu, tò mò với gương mặt dưới lớp mũ che của thiếu nữ. Thiếu nữ này hoàn toàn khác xa tin đồn, không biết việc nàng bị hủy dung có phải cũng là tin đồn sai sự thật không.

Lúc này, lão giả mỉm cười bước ra trước đài, lớn tiếng nói: “Tin rằng không cần lão phu phải nói thêm, mọi người đều đã biết chủ nhân của ‘Lục Khê’ là ai, xin chúc mừng Tô đại tiểu thư và Cảnh Vương điện hạ, cây đàn này thuộc về hai vị.”

Tô Ly khẽ gật đầu, nói: “Cảm ơn lão trượng.”

Có người hầu bước lên cẩn thận đóng đàn vào hộp, người hầu của Tô phủ nhận lấy chiếc hộp gỗ. Tô Duyệt hừ lạnh một tiếng, quay người định rời đi, nhưng nhìn thấy những nam tử phong độ xuất sắc này, lại dừng bước. Dù Tô Ly có giành được cây đàn thì thế nào? Một người nữ nhân xấu xí như nàng có thể so sánh với nàng sao?

Tô Duyệt tiến lên, dịu dàng nói: “Chúc mừng tỷ tỷ đã giành được ‘Lục Khê’, xin tỷ cho phép muội thi thoảng có thể đến viện của tỷ để xem cây đàn này, tỷ cũng biết, từ nhỏ muội đã yêu thích đàn.”

Tô Ly nói: “Cây đàn này không phải chỉ của mình ta, nó còn thuộc về Cảnh Vương điện hạ.”

Tô Duyệt nhìn về phía Cảnh Vương, chớp mắt, thường thì nam tử chắc chắn sẽ đồng ý trước yêu cầu của mỹ nhân.

Quân Mặc nói: “Bản vương có tính ưa sạch sẽ, không thích người ngoài chạm vào đồ của bản vương.”

Tô Duyệt phản bác: “Vậy tỷ tỷ…”

“Người có kỹ nghệ đàn xuất sắc có thể ngoại lệ, ví dụ như Tô đại tiểu thư.”

Một câu chặn lại khiến Tô Duyệt mặt đỏ bừng, cái gọi là tính ưa sạch sẽ chỉ là từ chối nàng mà thôi.

Quân Hồi cười nói: “Tô nhị tiểu thư yêu đàn, bản vương ngày mai tặng cho cô một cây, cũng không kém Lục Khê là bao.”

Tô Duyệt nghe vậy liền nở nụ cười tươi: “Thật không?”

Vẻ vui mừng trong sáng đó khiến nụ cười của Quân Hồi thêm vài phần chân thành.

“Chỉ cần Nhị tiểu thư thích.”

Tô Ly cười lạnh, Quân Hồi này đúng là có tính cách nịnh bợ, bất kể là ai, chỉ cần có khả năng giúp ích cho hắn, hắn đều có thể hạ mình để lấy lòng.

Vệ Nguyên Dao khoác tay Tô Ly, vui vẻ nói: “Biểu muội, chúng ta đến Tụ Tiên Lâu dùng bữa đi, chơi lâu như vậy, ta đói lắm rồi.”

Tô Ly khó xử liếc nhìn mấy vị công tử. Ban đầu ra ngoài là để cho biểu tỷ từ xa nhìn Kỷ Tam Lang một chút, giờ nàng lại vì muốn giành ‘Lục Khê’ mà khiến biểu tỷ và Kỷ Tam Lang lại gần như vậy, nếu mẫu thân và cửu mẫu biết, không tránh khỏi một trận trách mắng. May mà chuyện giữa Kỷ Tam Lang và biểu tỷ không ai biết, chỉ coi là bằng hữu bình thường.

Quân Hồi muốn tiếp cận Vệ Nguyên Dao, lời này vừa khéo trúng ý.

“Không ngại thêm một người chứ?” Quân Hồi nhìn Vệ Nguyên Dao cười nói.

Vệ Nguyên Dao ngẩn người, muốn nói là có, nhưng người ta là hoàng tử, bèn nhìn anh trai mình. Vệ Nguyên Lăng trừng mắt nhìn nàng, tổ phụ và phụ thân thường dặn, bảo hắn đề phòng Lục hoàng tử.

Vệ Nguyên Lăng nhìn Quân Hồi cười nói: “Vậy thì chúng ta cùng đi.”

Nhìn một đoàn người đông đúc, Vệ Nguyên Dao ngẩn ra. Nàng chỉ muốn cùng biểu muội đi thôi, sao lại thành một đoàn người thế này.

Đến Tụ Tiên Lâu, Tô Ly trở thành chủ nhà.

“Lâm bá, đem các món ăn nổi tiếng của Tụ Tiên Lâu chúng ta lên một phần.” Tô Ly dặn dò.

“Vâng, tiểu thư xin chờ một lát.”

Thiên Kỳ phong tục cởi mở, như những buổi tụ họp nhỏ thế này, nam nữ có thể ngồi cùng bàn, chỉ đến những dịp trọng đại mới phân nam nữ riêng. Vệ Nguyên Dao ngồi bên trái Tô Ly, vừa ngồi xuống liền ghé tai Tô Ly thì thầm.

“Ly nhi, Thất hoàng tử và Kỷ Hoài Châu đến thì thôi, vì họ có quan hệ tốt với ca ca ta, sao Tô Duyệt và Lục hoàng tử cũng tới?”

Tô Ly mỉm cười, vỗ vỗ tay nàng. Ngồi chung bàn với kẻ thù, chỉ có trời mới biết nỗi giằng xé trong lòng nàng. Nghĩ đến những việc Quân Hồi đã làm với Tô gia và phủ Vệ Quốc công kiếp trước, nàng sợ một lúc không kiềm chế được sẽ bỏ thuốc độc vào cốc của hắn!

Nhưng đây là Tụ Tiên Lâu, hoàng tử ở đây xảy ra chuyện, hoàng thượng nhất định sẽ truy cứu đến cùng. Tô Ly tự nhủ phải từ từ, một ngày nào đó, nàng sẽ khiến Quân Hồi chết không có chỗ chôn!

Tô Ly tháo mũ che, Quân Hồi nhìn thấy nàng vẫn còn đeo khăn che mặt, trong lòng có vài phần thất vọng. Nhưng nhìn hàng mi cong mềm mại và đôi mắt phượng của nàng, đôi mắt sáng rõ sạch sẽ, vừa nhìn liền biết là thiếu nữ quý tộc trong sạch chưa trải đời.

Món ăn đầy đủ sắc hương vị kèm với rượu trái cây đặc biệt của Tụ Tiên Lâu, Vệ Nguyên Dao không nhịn được uống một ly.

“Biểu muội, rượu trái cây này thật ngon, muội cũng uống chút đi.”

Tô Ly vội vàng giật lấy ly rượu của nàng, nói: “Rượu trái cây tuy không mạnh, nhưng vẫn có dư vị, tỷ không được uống.”

Nếu cửu mẫu biết biểu tỷ không những gặp mặt Kỷ Tam Lang, còn cùng bàn uống rượu, không phải tức chết sao?

Không cẩn thận, để nàng uống một ly rồi.

Vệ Nguyên Dao bất mãn lẩm bẩm: “Keo kiệt.”

Vệ Nguyên Lăng gõ đầu nàng một cái: “Biểu muội nói đúng! Ai cho muội uống rượu!”

Vệ Nguyên Dao ấm ức xoa đầu, không nói gì, Kỷ Hoài Châu nhìn cô nương đối diện với vẻ mặt ấm ức, âm thầm buồn cười. Thật sự chẳng thay đổi chút nào, nàng giống hệt dáng vẻ hồi nhỏ đòi kẹo hồ lô từ hắn.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này