CÓ THAI
Trên xe ngựa trên đường về, Mặc Họa không nhịn được hỏi: “Tiểu thư, người đó là ai vậy? Tại sao chúng ta lại cứu hắn?”
Tô Ly nhắm mắt dưỡng thần, nghe nàng hỏi vậy, trả lời: “Hắn ấy à, là một cái túi tiền.”
Mặc Họa và Tư Cầm nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự khó hiểu.
Tô Ly vẫn nhắm mắt nói: “Hắn có thể còn cần phải dưỡng thêm vài ngày nữa, Mặc Họa, thỉnh thoảng qua đó trông coi hắn.”
“Vâng, tiểu thư.”
Tô Ly trở về viện, tắm rửa sạch sẽ rồi đi đến chính viện.
“Con bé này, cả ngày không thấy bóng dáng, con đi đâu thế?” Tô phu nhân vừa sai người dọn bữa tối vừa nói.
Tô Ly bước lên đỡ Tô phu nhân đi về phía bàn ăn.
“Nương, nữ nhi trong phủ có chút buồn chán, ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa.”
Tô phu nhân sai nha hoàn đi thư phòng mời Tô thượng thư đến dùng bữa, nắm tay con gái nói: “Dạo gần đây con nên hạn chế ra ngoài, thái tử sắp thành hôn, các quốc gia đều phái sứ thần đến, long xà hỗn tạp, dễ xảy ra chuyện.”
Tô Ly gật đầu nói: “Nữ nhi biết rồi, mẫu thân yên tâm.”
Lúc này Tô thượng thư bước vào, nói: “Nó muốn đi dạo thì cứ để nó đi, mang theo nhiều người hầu là được.”
Con gái khó khăn lắm mới chịu ra ngoài, tính tình cũng ngày càng lạc quan, ông trong lòng rất vui. Vả lại, Thiên Kỳ tuy không mạnh nhất, nhưng cũng có thực lực, các sứ thần đến cũng không dám quá ngang ngược.
Tô phu nhân liếc Tô thượng thư một cái nói: “Ông cứ chiều chuộng con bé.”
Tô Ly cười, tự tay múc canh cho cha mẹ, cười nói: “Nữ nhi biết rồi, mấy ngày tới sẽ không ra ngoài nữa.”
Nhìn vết sẹo trên mặt con gái ngày một nhạt đi, Tô phu nhân trong lòng rất vui.
“Ly nhi, vết sẹo của con hình như lại nhạt đi rồi.”
Tô Ly sờ mặt nói: “Vâng, vài ngày nữa sẽ gần như không thấy nữa.”
Bây giờ nếu trang điểm lên, không nhìn kỹ sẽ không thấy gì cả. Tô thượng thư nhìn con gái ngày càng xinh đẹp, lại nhìn vợ hiền thục, trên mặt cười đến nếp nhăn nơi khóe mắt sâu hơn vài phần.
“Ăn cơm thôi, lát nữa nguội mất.”
Cả nhà vui vẻ nói về những chuyện thú vị trong ngày, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười, các nha hoàn và ma ma đứng bên cạnh phục vụ, Tô Ly nhìn cảnh tượng trước mắt, lặng lẽ đỏ mắt.
Đột nhiên, Tô phu nhân nhíu mày, che miệng quay sang một bên, trông có vẻ khó chịu, Tô thượng thư hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy Tô phu nhân.
“Phu nhân, nàng sao vậy? Có phải bị cảm lạnh không?”
“Nương, uống ngụm nước đi.”
Thấy hai cha con đều lo lắng nhìn mình, Tô phu nhân yếu ớt vẫy tay, nói: “Không biết mấy ngày nay làm sao, cứ buồn nôn, chắc là bị cảm lạnh thôi.”
Vừa dứt lời, mắt Tô Ly sáng lên.
“Nương, để con bắt mạch cho người.”
Tô phu nhân lúc này mới nhớ ra con gái mình biết y thuật, Tô Ly bắt mạch cho mẫu thân.
Tô thượng thư vội hỏi: “Sao rồi? Không được, ta phải sai người vào cung mời Khâu thái y.”
Tô Ly cười nói: “Không cần phiền Khâu thái y, nương không sao.”
Tô thượng thư sốt ruột nói: “Mẫu thân con mặt mày tái nhợt như vậy, sao có thể không sao?”
Tô Ly khuôn mặt đầy vẻ vui mừng, mắt sáng lấp lánh.
“Thật sự không sao, chỉ là chúc mừng phụ thân và mẫu thân thôi.”
Tô thượng thư và Tô phu nhân nghi hoặc nhìn con gái.
Tô Ly nhìn Tô phu nhân cười nói: “Nương, kỳ kinh của người bao lâu rồi chưa tới?”
Tô phu nhân bị con gái hỏi chuyện riêng tư như vậy, có chút khó mở lời, nhưng kết hợp với nụ cười của con gái, lập tức mắt sáng lên.
“Ly nhi, con muốn nói là…”
“Vâng, mẫu thân.”
Tô thượng thư trong lòng lo lắng, nói: “Hai người đang nói chuyện bí ẩn gì vậy?”
Tô Ly cười nói: “Chúc mừng phụ thân, người sắp làm cha một lần nữa rồi!”
“Cái gì mà làm cha một lần nữa… Con… Con nói mẫu thân con mang thai?” Tô thượng thư phản ứng lại, khuôn mặt nhã nhặn lộ ra vẻ vui mừng không hợp với khí chất của mình.
Tô Ly gật đầu: “Vâng, nữ nhi chắc chắn, chỉ là thai còn nhỏ, chưa đầy hai tháng.”
Tô thượng thư kích động nói: “Thật sao? Con sẽ không nhìn nhầm chứ?”
Tô phu nhân cũng có chút băn khoăn, mặc dù mấy ngày nay triệu chứng rõ ràng, nhưng bà vẫn không dám tin, nhiều năm như vậy rồi không có tin tức, bà không dám nghĩ đến chuyện đó nữa.
Tô Ly một lần nữa khẳng định: “Thật mà! Nếu phụ thân không tin, có thể tìm đại phu khác đến kiểm tra.”
Tô thượng thư lập tức nói với tiểu đồng phía sau: “Mau, đi mời một đại phu đến.”
Tiểu đồng lập tức xoay người ra ngoài. Nụ cười trên mặt Tô thượng thư không cách nào kìm nén được.
“Tốt quá! Phu nhân, bà mau ngồi yên, Vong Hạ, ngươi đi dặn nhà bếp làm mấy món ăn thanh đạm.”
Tô phu nhân thấy ông kích động như vậy, cười mắng: “Nhìn ông kìa, trước mặt con gái mà không đứng đắn, trông thế nào đây.”
Tô Ly cười nói: “Nương, đây là chuyện vui lớn, phụ thân vì quá vui mừng mà.”
Tô thượng thư lập tức đáp: “Đúng đúng!”
Rất nhanh, đại phu được mời đến, đại phu vừa định hành lễ, liền bị Tô thượng thư ngắt lời.
“Không cần đa lễ, mau đến xem cho phu nhân ta.”
Đại phu bước lên bắt mạch cho Tô phu nhân, chốc lát sau liền nói:
“Chúc mừng Thượng thư đại nhân, phu nhân có hỷ rồi, đã gần hai tháng.”
Lúc này Tô thượng thư không thể kìm nén niềm vui trong lòng, cười lớn nói: “Ha ha ha, thưởng! Tất cả đều có thưởng!”
Trong mắt Tô phu nhân có lệ. Bao nhiêu năm rồi! Cuối cùng cũng chờ được!
Tô Ly bước lên an ủi: “Mẫu thân, người sao vậy? Đây là chuyện vui, sao lại khóc?”
“Mẫu thân là vui quá thôi!”
Tô Ly cười nói: “Ly nhi cũng vui, Ly nhi sắp làm tỷ tỷ rồi, đợi đệ đệ sinh ra, Ly nhi sẽ dạy nó đọc sách viết chữ, giám sát nó cưỡi ngựa tập võ, mua cho nó nhiều món đồ chơi hay…”
Bị bầu không khí vui vẻ lan tỏa, Tô Ly trong lòng rất vui.
Lại nhớ đến kiếp trước đệ đệ bị người ở Tây Uyển hại chết ngay sau khi sinh ra, lần này, nàng nhất định phải để đứa bé này bình an ra đời, nàng nhất định sẽ bù đắp cho sự tiếc nuối của kiếp trước!
Tô thượng thư cười nói: “Sao con biết là đệ đệ mà không phải muội muội?”
Tô Ly nói: “Con chỉ biết vậy thôi, thần tiên đã nói cho con.”
Tô thượng thư cười lớn, trong phòng tràn ngập niềm vui.
—
Tại Tây Uyển của Tô phủ.
“Nương, phụ thân đã lâu không cùng chúng ta dùng bữa, vừa về liền đến chính viện, thế này không được.”
Hạ thị đang ăn, không mảy may động lòng.
“Nương, người có nghe con nói không!” Tô Duyệt có chút nóng nảy.
Nàng ra ngoài tìm danh tiếng, nhưng khổ nỗi thân phận là thứ nữ, mẫu thân lại không có chí tiến thủ.
Hạ thị ngẩng đầu, thản nhiên nói: “Duyệt nhi đừng vội, Tô Ly đắc ý không được bao lâu đâu.”
Tô Duyệt tò mò hỏi: “Nương có cách gì?”
Hạ thị đang định nói thì Liễu Nhi vội vã bước vào.
“Di nương, Nhị tiểu thư, chính viện…”
“Hỗn xược! Không có quy củ như vậy, lại muốn bị phạt sao!” Tô Duyệt ngắt lời nàng.
Liễu Nhi quỳ xuống cầu xin.
Hạ thị hỏi: “Có chuyện gì?”
Liễu Nhi đáp: “Bên chính viện có tin, nói phu nhân có rồi!”
Hạ thị cau mày: “Có rồi? Có cái gì?”
“Phu nhân có thai rồi.”
Hạ thị lập tức đứng dậy, giọng chói tai: “Cái gì! Sao có thể? Có phải ngươi nghe nhầm không?”
Liễu Nhi vội nói: “Không thể sai được, lão gia vui mừng, trong phủ ai ai cũng được thưởng một lượng bạc.”
Hạ thị tức giận, quay người hất hết chén đĩa trên bàn xuống đất.
“Tiện nhân!”
Tô Duyệt sắc mặt lạnh lùng nhìn Liễu Nhi quát: “Cút ra ngoài!”
Liễu Nhi vội vàng đứng dậy rời khỏi phòng.
“Nương, chúng ta phải hành động nhanh, nếu đợi nàng sinh con trai, còn có phần chúng ta nữa không?”
Hạ thị nắm chặt lòng bàn tay.
“Ai có thể ngờ được con tiện nhân đó còn có thể ‘lão bạng sinh châu’? Mười mấy năm rồi không có thai, sao đúng lúc này lại mang thai?”
Tô Duyệt nham hiểm nói: “Bà ta mới chỉ hơn ba mươi tuổi, có thai cũng là bình thường, nhưng có thai không có nghĩa là sẽ sinh ra được!”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
