Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 45

LẬP UY

Phòng trước ồn ào náo nhiệt, quản gia nghe tin liền đến.

“Đại tiểu thư, người đang làm gì vậy?”

Tô Ly ngồi trên ghế, Chi Thư dâng trà bánh.

Uống một ngụm trà, Tô Ly mới mở miệng nói: “Từ bá, cứ đứng một bên quan sát trước đã.”

Quản gia cũng đã nghe người làm kể về chuyện ở chính viện, đại tiểu thư trước tiên bảo dọn sạch một số hoa, bây giờ lại tìm hoa công, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.

Rất nhanh, Tư Cầm bước vào nói: “Tiểu thư, hoa công đến rồi.”

Vương Thông chào đại tiểu thư: “Không biết đại tiểu thư tìm tiểu nhân có gì dặn dò?”

Tô Ly ngồi trên cao, nhìn Vương Thông, lạnh giọng hỏi: “Ngươi đã làm việc ở phủ Thượng thư được bao nhiêu năm rồi?”

Vương Thông thẳng thắn đáp: “Bẩm đại tiểu thư, tiểu nhân đã làm hoa công ở phủ Thượng thư được gần bảy, tám năm rồi.”

Tô Ly nhướn mày: “Là người cũ rồi, trong nhà còn có ai?”

“Chỉ có một lão mẫu thân.”

Tô Ly hỏi vài câu thường nhật, Vương Thông ban đầu còn run sợ nhưng dần dần thả lỏng hơn.

Bất chợt, ánh mắt Tô Ly trở nên sắc bén, lạnh giọng hỏi: “Những chậu hoa Linh Tuyết trong chính viện là do ngươi bày phải không?”

Vương Thông ngạc nhiên nói: “Là do tiểu nhân bày, phu nhân yêu thích hoa tươi rực rỡ, đây cũng là bày theo sở thích của phu nhân.”

Tô Ly nói: “Vậy ngươi có biết, hoa Linh Tuyết có hại cho người vừa có thai không?”

Vương Thông thất sắc, kêu oan: “Đại tiểu thư, tiểu nhân không biết! Sáng nay tiểu nhân đi chợ hoa, thấy chỉ có hoa Linh Tuyết nở đẹp nhất, không có hoa nào khác nên…”

Nhìn vẻ mặt của hắn, Tô Ly không biết là hắn giỏi che giấu hay thật sự oan uổng, thần sắc của hắn trông không giống như đang giả vờ.

“Ngươi nói sáng nay ở chợ hoa chỉ có mỗi loại hoa này? Thật kỳ lạ.”

Vương Thông vội đáp: “Tiểu nhân cũng thấy kỳ lạ, chủ chợ hoa nói các loài hoa khác có thể đến muộn, tiểu nhân không nghĩ nhiều, nghĩ rằng hoa Linh Tuyết này phẩm chất tốt nên mua rất nhiều.”

Tô Ly hỏi thêm vài câu nhưng không tìm ra được điều gì hữu ích, Tô Ly vẫy tay, mấy gia đinh bước tới.

“Đưa hắn giam lại, đợi điều tra rõ rồi xử lý sau.”

“Vâng, đại tiểu thư.”

Vương Thông kêu lớn: “Đại tiểu thư, tiểu nhân thật sự oan uổng! Đại tiểu thư…”

Vương Thông bị kéo đi, quản gia mới tiến lên nói: “Đại tiểu thư, có người làm gì đó với hoa trong viện của phu nhân? Đây là sơ suất của lão nô, lão nô sẽ đi điều tra ngay, nhất định cho phu nhân một lời giải thích!”

Tô Ly nhìn quản gia, ông đã làm việc ở phủ Thượng thư mấy chục năm, hết lòng trung thành với phụ thân nàng.

Kiếp trước Từ quản gia chết trước phụ thân nàng, ông trung thành như vậy, chắc chắn không phản bội. Tây Uyển đối với những hạ nhân như vậy làm sao tha cho được.

“Từ bá, ông hãy tập hợp tất cả hạ nhân lại ở tiền sảnh, ta có chuyện muốn nói.” Tây Uyển giỏi lôi kéo lòng người, trong phủ có một phần lớn người là tai mắt của họ. Nhân cơ hội này, hãy thanh lọc đám người đó.

“Vâng, tiểu thư chờ một chút.” Từ quản gia lập tức đi triệu tập hạ nhân.

Rất nhanh, hạ nhân lần lượt kéo đến tiền sảnh. Thấy là đại tiểu thư, ai nấy đều không để trong mắt, cười đùa ồn ào, thái độ nhởn nhơ. Tư Cầm đứng sau Tô Ly, tức giận muốn tiến lên, nhưng bị ánh mắt của Tô Ly ngăn lại.

Tô Ly ngẩng đầu nhìn đám hạ nhân trong sân. Có những khuôn mặt quen thuộc, cũng có những khuôn mặt xa lạ. Trong đó có mấy gương mặt nàng nhớ rất kỹ, kiếp trước sau khi mẫu thân qua đời, những người này được điều đến bên cạnh Hạ di nương.

Ánh mắt Tô Ly trở nên lạnh lùng.

“Yên lặng.”

Giọng của Tô Ly quá nhỏ, hoàn toàn bị chìm trong tiếng ồn ào. Có vài người nghe thấy cũng coi như không nghe, ánh mắt đầy khinh thường, vẻ mặt tràn đầy giễu cợt.

Tô Ly ném chén trà xuống đất, lạnh giọng nói: “Ta nói yên lặng.”

Trong sân lập tức yên lặng.

Nhưng ngay sau đó, có người không bằng lòng nói: “Đại tiểu thư, người rốt cuộc có chuyện gì? Có gì nói nhanh đi, chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

“Đúng đó, chúng ta đâu có rảnh như vậy.”

Tô Ly nhìn những kẻ đang nói, chính là những kẻ kiếp trước sống vô cùng phong lưu.

Tô Ly cười nói: “Làm lỡ công việc của mọi người, là lỗi của ta.”

Thấy nàng nhanh chóng nhận lỗi, không ít người khinh thường cười nhạt. Quả nhiên vẫn là tính cách nhút nhát đó, cứ tưởng đại tiểu thư đã thay đổi, xem ra là họ nghĩ quá nhiều rồi.

“Đại tiểu thư biết vậy thì tốt, bớt nói lời vô ích đi.”

Lời của mụ ta vừa dứt, giọng Từ quản gia đầy phẫn nộ vang lên.

“Ngươi, đồ nô tài càn rỡ, dám nói chuyện với đại tiểu thư như vậy, ta thấy ngươi không muốn làm việc ở phủ Thượng thư nữa rồi!”

Ông đến trễ một bước, khiến đại tiểu thư chịu ấm ức, trước mặt mọi người mà dám như vậy, không biết sau lưng thế nào rồi!

Khí thế hung hăng của mụ ta lập tức biến mất, cười nói: “Quản gia tha lỗi, thật sự là ta lo lắng cho công việc trong tay, sợ chậm trễ sẽ bị lão gia và phu nhân trách phạt nên mới buột miệng.”

Từ quản gia hừ lạnh, đi tới trước mặt Tô Ly chắp tay nói: “Đại tiểu thư, người cứ việc ra lệnh, nếu còn ai dám như vậy, không cần tiểu thư ra lệnh, lão nô sẽ xử lý!”

Câu cuối là nói với toàn bộ hạ nhân trong sân, ai bị ánh mắt ông quét qua đều thu lại nụ cười trên mặt, cúi đầu xuống.

Tô Ly mỉm cười nói: “Đa tạ Từ bá.”

Tô Ly đứng dậy tiến lên, phía sau có Tư Cầm đi theo.

“Các người có tò mò vì sao hôm nay ta triệu tập mọi người lại không?” 

“Hôm nay trong phủ xảy ra một việc lớn, nên ta thấy người trong phủ cũng nên thanh lọc một chút, nếu không có người không tìm được vị trí của mình, thật sự tưởng có thể che trời.”

“Có người vì chút ân huệ nhỏ, vì vài lời hứa hẹn viển vông, mà quên mất chủ nhân thật sự của phủ này là ai, nhận tiền công của ai, khế ước bán thân đang ở tay ai!”

Nghe vậy, những người có tật giật mình cúi đầu. Có vài người thì nghi ngờ nhìn nàng, vị đại tiểu thư bình thường im hơi lặng tiếng, giờ lại toát ra uy nghiêm áp chế khiến người ta nghẹt thở.

Từ quản gia nhìn Tô Ly, trong mắt đầy vẻ hài lòng. Không hổ là con gái của lão gia và phu nhân, khí phái này thật không đơn giản.

Tô Ly tiếp tục nói: “Những việc các người làm trước đây, bản tiểu thư không truy cứu nữa, bây giờ ai bị ta gọi tên thì hãy tự mình thu dọn hành lý rời khỏi phủ Thượng thư.”

Những người cúi đầu lập tức ngẩng lên phản đối.

“Đại tiểu thư, dù người là chủ, chúng ta là tớ, nhưng chúng ta không có lỗi, người không thể làm như vậy!”

“Đúng đó, đại tiểu thư, người làm vậy sẽ bị nói là keo kiệt vô tình đó!”

“Chúng ta là hạ nhân, lâu nhất cũng đã làm việc cho phủ Thượng thư mấy chục năm rồi, bây giờ già rồi lại bị đuổi, như vậy là vô tình, dù có tố lên quan phủ, chúng ta cũng có lý.”

Đối diện với sự ép buộc của hạ nhân, Tô Ly tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Không vội vã nói: “Các ngươi vội cái gì? Ta đâu đã gọi tên ai? Chẳng lẽ các ngươi tự biết mình làm những chuyện đủ để ta đuổi đi nên mới vội vàng như vậy?”

Mọi người lập tức im lặng, kích động như vậy, quả thật giống như tự nhận tội. Tô Ly cười, đưa tay ngọc lên. Khi ngón tay nàng chỉ về phía vị trí của mình, mọi người liền cúi đầu.

“Ngươi, ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, đừng nhìn nữa, chính là các ngươi, đứng sang bên trái.”

Những người bị điểm tên lần lượt quỳ xuống dập đầu kêu oan.

“Đại tiểu thư, tiểu nhân không phản bội! Đại tiểu thư minh xét!”

“Đại tiểu thư, người chắc chắn nhầm rồi, nô tỳ luôn làm việc đàng hoàng.”

Tô Ly cười nói: “Hãy làm theo lời ta.”

Từ quản gia cho người kéo những người bị điểm tên sang một bên. Tô Ly lại chỉ thêm vài người nữa. Trong sân, hạ nhân chia thành hai nhóm.

Những người không bị điểm tên nhếch miệng cười, xem ra đại tiểu thư vẫn nể mặt Hạ di nương, lập uy mà không động đến người của Hạ di nương.

Tô Ly nhìn hai nhóm người, xác nhận lại vài lần.

“Được rồi, những người còn lại, tự mình thu dọn đồ đạc rời khỏi đây.”

Những người không bị điểm tên, nụ cười lập tức đông cứng trên khuôn mặt.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này