Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 47

KHÔNG AI TRỐN THOÁT ĐƯỢC

Hạ thị trở về Tây Viện, đập mạnh một cái lên bàn.

“Tô Ly!!”

Ánh mắt bà đầy độc ác không thể xóa nhòa. Lúc này, một nha hoàn vội vàng chạy vào, Hạ thị lạnh giọng hỏi: “Chuyện gì?”

“Di nương, đây là thứ nhà lão Trương đưa cho nô tỳ lúc ra khỏi phủ, lợi dụng lúc hỗn loạn.” Nói xong, nàng đưa cho bà một mẩu giấy.

Hạ thị nhận lấy mẩu giấy, mở ra xem, sắc mặt vốn đã u ám càng thêm lạnh lẽo.

Ngụy ma ma đứng bên cạnh Hạ thị tiến tới, nhẹ giọng nói: “Di nương?”

Hạ thị đưa mẩu giấy cho Ngụy ma ma, nói: “Nhũ mẫu, ngươi biết phải làm gì chứ?”

Bà lão nhận lấy mẩu giấy, nhìn qua một lượt rồi tức giận nói: “Lão Trương này thật không phải người! Nếu không nhờ di nương ra tay, con trai bà ta giờ chắc chẳng biết ra sao, vậy mà nay lại dám lấy chút việc vặt đã làm cho di nương mà uy hiếp người! Thật là không biết sống chết! Yên tâm, lão nô sẽ xử lý ổn thỏa.”

Sắc mặt Hạ thị mới đỡ hơn một chút, bà quay lại nhìn Ngụy ma ma, nhẹ giọng nói: “Nhũ mẫu, may mà có bà.”

Khi Hạ thị vào phủ, bà chỉ mang theo người nhũ mẫu này và một nha hoàn. Ngụy ma ma là người thân thiết hơn cả cha mẹ của bà, đương nhiên mọi chuyện của Hạ thị bà ta đều nắm rõ. Rất nhiều việc của Hạ thị cũng đều do Ngụy ma ma lo liệu.

Ngụy ma ma âu yếm nhìn Hạ thị, nói: “Lão nô không có con cái, xin mạn phép nói, lão nô coi người như con gái của mình mà yêu thương.”

Hạ thị xúc động nói: “Vậy chuyện này nhũ mẫu mau chóng sắp xếp, ai có thể giữ bí mật, bà biết rõ mà.”

“Lão nô hiểu.”

Lão Trương thật không ngờ rằng sự tham lam nhất thời của mình lại phải trả giá bằng cả tính mạng.

Bên chính viện cũng biết được chuyện xảy ra ở tiền viện. Các nha hoàn đang hào hứng kể lại uy phong của đại tiểu thư khi đối đầu với bọn nô tài gian xảo. Tô mẫu nghe lúc thì nhíu mày lo lắng, lúc thì lo sợ, cuối cùng lại vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Kinh ngạc vì những người hầu trước mắt mình mỗi ngày, có quá nhiều kẻ mang lòng dạ hiểm độc. Vui mừng là vì con gái mình thật sự xuất sắc.

Tô mẫu nhìn về phía Tây Viện, ánh mắt đầy sự chán ghét. Hóa ra bao nhiêu năm qua bà ta luôn âm mưu, là mình quá ngu muội. Bà làm mẫu thân mà quá thất trách, còn để con gái phải đứng ra che chở trước mặt mình.

“Từ hôm nay, mọi thứ ở Tây Viện đều phải đơn giản, qua loa là được, mọi việc theo quy cách của di nương mà làm.”

“Vâng, phu nhân.”

Người hầu trong phủ đều hiểu rằng, Tô phủ sắp đổi chủ. Tô Ly dọn dẹp Tô phủ một lượt, ai đáng bị đuổi thì đuổi, ai đáng được thăng chức thì thăng chức. Thưởng phạt phân minh để mọi người hiểu rằng chỉ cần không có những mưu toan, làm tốt bổn phận, Tô phủ sẽ không bạc đãi ai.

“Từ bá, nhanh chóng tìm một mụ bà mua mấy người hầu có lai lịch rõ ràng.”

Lúc này, quản gia với vị tiểu thư nhà mình chỉ còn biết nghe theo, chỉ dưới lệnh của Tô thượng thư.

“Tiểu thư yên tâm, lão nô sẽ lập tức sắp xếp.”

Tô Ly lại nói: “Chuyện này mai hẵng làm, bây giờ còn một việc gấp hơn, muốn Từ bá tự đi làm.”

“Tiểu thư cứ dặn dò.”

Tô Ly nói: “Từ bá còn nhớ lời gã hoa công nói rằng hôm nay ở chợ hoa chỉ có một loại hoa là hoa Lăng Tuyết, ông không thấy kỳ lạ sao?”

“Đúng là rất kỳ lạ, chợ hoa lớn như vậy làm sao chỉ có một loại hoa? Nếu Vương Thông không nói dối, thì vấn đề nằm ở chủ chợ hoa.”

Tô Ly gật đầu nói: “Đúng vậy, nên Từ bá, ta cần ông phái người âm thầm điều tra, xem hôm nay chủ chợ hoa đã gặp ai.”

Chuyện mẫu thân có thai tối qua mới truyền ra, bên đó cho dù hành động nhanh, cũng chỉ có thể bày mưu từ hôm nay.

“Lão nô đi ngay.”

Làm quản gia của phủ Thượng thư, đương nhiên không phải hạng người tầm thường.

Tô Ly dẫn các nha hoàn trở lại chính viện, Tô mẫu thấy con gái tới, liền kéo tay con lại, cẩn thận nhìn ngắm nàng.

Tô Ly cười hỏi: “Mẫu thân, sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là thấy ta vô dụng, để con phải làm những việc này.”

Tuy rằng nhiều nhà giàu cũng sẽ cho con gái chưa xuất giá học quản lý gia sự, nhưng những việc dễ sinh điều tiếng như thế này vẫn nên do chủ mẫu đảm đương thì hơn, như vậy mới không bị người ngoài dèm pha.

“Mẫu thân, người giờ đang mang thai, việc quan trọng nhất của người bây giờ là giữ gìn sức khỏe, bình an sinh hạ đệ đệ. Đây là điều mà con và cha đã mong chờ từ lâu.”

Thấy con gái hiểu chuyện như vậy, Tô mẫu vừa vui mừng vừa xót xa.

Sau khi ăn trưa cùng mẹ, đợi mẹ tiêu thực rồi đi ngủ, Tô Ly mới trở về viện của mình. Vừa về không lâu, quản gia đã tới.

“Tiểu thư, điều tra ra rồi, quả nhiên có uẩn khúc!” Lúc này quản gia với tiểu thư nhà mình chỉ còn lại sự thán phục.

“Chuyện gì vậy?” Tô Ly hỏi.

“Sáng nay trời còn chưa sáng rõ, đã có người thấy huynh trưởng của Hạ di nương tới tìm chủ chợ hoa. Người của chúng ta lại hỏi qua hạ nhân của chủ chợ, biết được chủ chợ nhận năm vạn lượng bạc, sau đó chỉ thị chỉ bán hoa Lăng Tuyết, còn lại toàn bộ đều thu vào.”

“Hạ Giang?”

Quản gia gật đầu: “Đúng, chính là Hạ Giang!”

Tô Ly gật đầu nói: “Hiểu rồi, vậy thì tha cho gã hoa công một mạng, đuổi ra khỏi phủ là được.”

Dù hắn không cố ý, nhưng suýt nữa gây ra sai lầm lớn.

“Vâng, tiểu thư.”

Quản gia định lui xuống, đột nhiên quay lại nói: “Tiểu thư, Hạ Giang kia, có cần lão nô…”

Tô Ly đáp: “Không cần, chuyện này ta tự có tính toán, tạm thời cũng không cần nói với cha. Ông lui xuống đi.”

Quản gia ngẩn ra.

“Từ bá, chuyện nhỏ này ta sẽ xử lý tốt, cha đã đủ vất vả rồi, chúng ta đừng làm phiền người thêm nữa.”

“Vâng, lão nô cáo lui.”

Hạ Giang?

Tốt lắm, xem ra Hạ Giang đã sẵn sàng liên thủ với Hạ thị để trả thù cho con trai hắn.

Tư Cầm tiến lên nói: “Tiểu thư, chuyện này sao không nói cho lão gia? Hạ di nương dám ra tay với phu nhân, lão gia chắc chắn sẽ không tha cho bà ta.”

“Không cần, cha biết thì cùng lắm Hạ thị gặp xui xẻo, nhưng thứ ta muốn không chỉ là Hạ thị xui xẻo.”

Tô Duyệt, nhà họ Hạ không ai thoát khỏi!

Chiều tối, Tô thượng thư tan triều về nghe nói người hầu trong phủ gần một nửa đã rời đi, sau khi hỏi rõ lý do liền tập trung lại số còn lại để răn đe một phen. Để bọn hạ nhân đều biết rằng, trong phủ này chỉ có Tô mẫu và đại tiểu thư mới có thể làm chủ.

Lúc này ở Tây Viện, Tô Duyệt như thường lệ về Tây Viện dùng bữa tối.

“Nương, sao hôm nay cơm nước vẫn chưa chuẩn bị xong vậy? Con đói lắm rồi!”

Tô Duyệt đi dạo bên ngoài cả buổi chiều, bụng đã đói cồn cào, nghĩ về phủ là có thể ăn cơm ngay, nhưng đợi mãi vẫn không thấy hạ nhân dọn lên.

Hạ thị nói với nha hoàn: “Đi xem thử nhà bếp đang làm gì? Sao lâu thế?”

“Vâng.”

Nha hoàn rất nhanh đã trở lại, đáp: “Di nương, nhị tiểu thư, bọn đầu bếp ở tiểu phòng bếp đều đã bị đuổi, nô tỳ hỏi quản gia, ông ấy nói nếu di nương muốn nấu ăn riêng ở Tây Viện thì phải tự bỏ tiền thuê đầu bếp, mua nguyên liệu, nếu không muốn phiền thì đến đại phòng bếp mà lấy.”

Tô Duyệt lập tức mặt mày sa sầm, bất mãn nói: “Đồ ăn ở đại phòng bếp làm sao nuốt nổi? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Đồ ăn ở đại phòng bếp là làm theo tiêu chuẩn của di nương và thứ nữ, chắc chắn không bằng tự mình mở tiểu phòng bếp mà nấu, có thể tùy ý dùng những thứ tốt nhất, không khác gì với chủ mẫu và đích nữ.

Nha hoàn cúi đầu trả lời: “Nói là phu nhân hạ lệnh, từ nay… tất cả đặc quyền đều hủy bỏ, nên thế nào thì thế ấy.”

Người đầu tiên bất mãn đương nhiên là Tô Duyệt. Phải biết rằng, địa vị giữa đích và thứ khác nhau một trời một vực, trước đây Tô Ly có gì, nàng ta cũng có. Quần áo, trang sức, tiền tiêu đều giống nhau, bây giờ nếu theo quy tắc mà làm thì chắc chắn không được!

Có câu nói “Từ tiết kiệm sang xa xỉ dễ, từ xa xỉ sang tiết kiệm khó”.

Tô Duyệt lập tức đứng dậy nói: “Ta đi tìm cha!”

Hạ thị lập tức ngăn lại: “Đừng đi.”

“Tại sao? Họ đối xử quá đáng với con như vậy, con không tin cha lại để mặc con bị bắt nạt!”

Hạ thị biết, những đặc quyền này vốn là do Tô mẫu rộng lượng nên mới có, giờ bị bắt thóp, bà ta thu hồi những ân huệ này, bà cũng không thể nói gì.

“Duyệt nhi, con tin ta đi, những thứ này rồi sẽ có ngày chúng ta có, hơn nữa là có mà không cần ai bố thí!”

Tô Duyệt không nghe vào, đứng dậy xông ra ngoài.

Hạ thị vội nói: “Chặn nhị tiểu thư lại!”

Đám người hầu lập tức ngăn nàng ta lại.

Tô Duyệt tức giận quay lại quát: “Người làm gì vậy? Người không dám đi, con đi! Con chẳng sợ mẫu tử họ!”

“Con đi cũng vô ích, con tưởng cha sẽ đứng về phía con sao? Không đâu! Trong lòng ông ta chỉ có mẫu tử họ thôi!” Tô mẫu nhìn con gái cứng đầu, lòng mệt mỏi không thôi.

“Không thể nào! Cha thương con mà! Tô Ly đã bị hủy dung, cha sau này có thể dựa vào được ai, chỉ có con thôi!” Tô Duyệt hét lớn.

Hạ thị cười lạnh nói: “Cha con hôm nay vừa về đã đứng về phía mẫu tử họ, nói rằng chỉ có họ mới là chủ nhân của phủ này! Con là gì? Ta lại là gì?”

Tô Duyệt không thể tin, nhìn về phía Ngụy ma ma: “Bà?”

Ngụy ma ma tiến lên nói: “Nhị tiểu thư, là thật đó, người đi chỉ chuốc lấy một trận mắng thôi, hãy nghe lời di nương, chúng ta nên tính toán lâu dài.”

Tô Duyệt ngồi sụp xuống, lẩm bẩm nói: “Sao lại như vậy? Cha sao tự nhiên lại trở nên thiên vị như thế.”

Hạ thị thấy con gái như vậy, cũng không nỡ nói lời nặng nữa, sai người đi đại phòng bếp lấy cơm.

Rồi bà ngồi xuống bên cạnh con gái, nói: “Từ khi Tô Ly tỉnh lại sau trận ốm, nàng ta cứ như biến thành một người khác, trước kia chưa bao giờ gần gũi với cha con, nhưng bây giờ con xem, nàng ta dỗ cha con xoay mòng mòng.”

“Đột nhiên cũng thân thiết với phủ Vệ quốc công, chỉ riêng với chúng ta là vạn phần chán ghét, một người sao có thể thay đổi đến mức này?”

Tô Duyệt nghĩ nghĩ cũng thấy khó tin, nói: “Người nói vậy, con cũng thấy khó hiểu, không chỉ là thái độ với người khác thay đổi, nàng ta còn biết kiểm sổ sách, làm thơ, đánh đàn, chẳng khác nào thay đổi thành người khác!”

“Nếu không phải con quen thuộc với nàng ta, con đã nghĩ rằng có người giả mạo rồi.”

Lúc này mắt Ngụy ma ma sáng lên, bước lên nói: “Di nương, người nói có khi nào đại tiểu thư dính phải thứ tà ma gì không?”

Hạ thị nhìn Ngụy ma ma, hỏi: “Nhũ mẫu, bà nói vậy là có ý gì?”

Tô Duyệt nói: “Một người cho dù thay đổi thế nào, cũng không thể những gì trước đây không biết giờ lại biết hết, vậy chỉ có thể là đổi hồn rồi!”

Ngụy ma ma gật đầu: “Nhị tiểu thư thông minh, chúng ta có thể mời đạo sĩ tới xem thử.”

Hạ thị nghĩ một lúc, thấy kế này khả thi.

Bà lạnh lùng nói: “Đúng vậy, dù không phải tà ma, ta cũng muốn khiến nàng ta biến thành tà ma!”

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này