PHONG BA NỔI LÊN
Quản gia làm việc rất nhanh, sáng sớm đã dẫn một nhóm người hầu mới vào.
Tô Ly giúp Tô mẫu phân chia công việc cho họ, Tô Ly muốn sắp xếp hai nha hoàn bên cạnh Tô mẫu.
Tô mẫu từ chối nói: “Người bên cạnh ta đã đủ dùng rồi, không cần thêm người nữa.”
Tô Ly giải thích: “Mẫu thân, con hôm qua đã nhờ người mang tin tới phủ Vệ quốc công, hai nha hoàn này là do ngoại tổ mẫu chuẩn bị. Họ là một đôi tỷ muội, tỷ tỷ tên Miểu Ngôn, giỏi về ăn dưỡng. Muội muội tên Miểu Ngữ, giỏi y thuật. Cả hai đều biết chút võ công, có họ bên cạnh người, chuyện như hôm qua sẽ không xảy ra nữa, cha và con cũng yên tâm hơn.”
Nghe vậy, Tô mẫu mới không từ chối nữa.
“Ngoại tổ mẫu biết rồi sao?” Tô mẫu hỏi.
“Mẫu thân, người có thai là chuyện tốt, ngoại tổ mẫu biết được không biết vui mừng đến nhường nào.” Tô Ly nói.
“Chỉ là chưa đến ba tháng, còn chưa ổn định, biến số lớn.” Tô mẫu nhíu mày.
“Không sao đâu, mẫu thân yên tâm.”
Tô Ly lại cùng quản gia điều chỉnh lại bố trí trong phủ, biến chính viện của Tô mẫu thành nơi kiên cố nhất, trở thành nơi an toàn nhất trong Tô phủ. Sắp xếp ổn thỏa bên Tô mẫu, Tô Ly mới trở về viện của mình. Đọc sách, luyện chữ, một ngày cứ thế trôi qua.
Khi cả nhà đang dùng bữa tối, một nha hoàn vội vàng chạy vào.
“Lão gia, nhị tiểu thư xảy ra chuyện rồi!”
Đối với Tô Duyệt, dù không bằng Tô Ly, nhưng Tô thượng thư vẫn yêu thương.
“Duyệt nhi làm sao?”
“Lão gia, người mau đến xem đi!” Nha hoàn cũng không nói rõ nguyên nhân, chỉ thúc giục Tô thượng thư đi xem.
Tô Ly và Tô mẫu nhìn nhau, Tô mẫu nói: “Đi xem thử đi.” Xem thử lại có chuyện gì nữa.
Khi mọi người tới viện của Tô Duyệt, liền thấy người hầu đứng chật cả phòng. Trong phòng đang loạn cả lên, Tô thượng thư trầm giọng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?”
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng của Hạ thị trong đám đông.
“Duyệt nhi, con tỉnh lại đi, là nương đây!”
Tiếng của Tô Duyệt cũng truyền đến.
“Ma! Trong phủ có ma, nương ơi, con nhìn thấy rất nhiều ma! Con sợ lắm, cha, cha ơi! Duyệt nhi sợ!”
Mọi người tiến vào thêm chút nữa, cuối cùng cũng nhìn rõ cảnh tượng bên trong. Tô Duyệt điên cuồng, tóc tai rối bù, trông như mất hết lý trí, miệng lảm nhảm chuyện thần thần quỷ quỷ.
Hạ thị nước mắt giàn giụa, thấy Tô thượng thư đến, liền đứng dậy lớn tiếng kêu: “Lão gia, người mau xem Duyệt nhi, cứu nó với!”
Tô thượng thư nhíu mày nói: “Mau mời đại phu!”
“Không có tác dụng, thiếp đã mời mấy đại phu rồi, đều không có.” Hạ thị nói.
Tô Ly thầm cười lạnh, nói: “Con thấy muội muội bị trúng tà, nên đưa tới trang trại dưỡng bệnh một thời gian.”
Vừa dứt lời, Tô Ly thấy rõ động tác của Tô Duyệt khựng lại, Tô Ly đã hiểu, quả nhiên là giả vờ!
Hạ di nương khóc lóc: “Lão gia, thiếp chỉ có mỗi một đứa con gái này, xin người cứu lấy Duyệt nhi của thiếp.”
Tô thượng thư khó xử nhíu mày, con cái của ông không nhiều, tính cả đứa trong bụng phu nhân cũng chỉ có ba. Ông tất nhiên muốn cứu, nhưng cứu thế nào đây?
Đang định mở miệng bảo người lấy lệnh bài của mình vào cung mời Thái y, Hạ di nương lúc này lại lên tiếng: “Lão gia, nhị tiểu thư miệng lảm nhảm chuyện quỷ thần, thiếp nghĩ nhị tiểu thư có lẽ là đụng phải thứ gì đó, thiếp biết một đạo sĩ, muốn ngày mai mời ông ta tới xem thử.”
Tô thượng thư nhìn Tô Duyệt, đang định nói chuyện thì nghe Tô Duyệt hét lên.
“Ma nữ! Ta không sợ ngươi! Ta đánh chết ngươi!”
Nói xong liền lao về phía Tô mẫu. Mọi người bị biến cố bất ngờ này dọa cho tái mặt. May mà Miểu Ngôn và Miểu Ngữ bên cạnh Tô mẫu phản ứng nhanh, ngăn Tô Duyệt lại, Tô Duyệt ngã ngồi xuống đất. Trong mắt Hạ thị thoáng qua một tia thất vọng, nhưng nhanh chóng che giấu.
“Xin lão gia phu nhân thứ tội, Duyệt nhi bây giờ mất hết lý trí, nó không cố ý!” Hạ thị nói.
Ánh mắt Tô Ly lạnh đi, hai mẫu tử này quả thật vừa lộ vừa ngầm muốn đối phó với mẫu thân nàng.
Tô thượng thư vội sai người đỡ Tô mẫu vẫn còn sợ hãi trở về phòng, sau đó bảo người khống chế Tô Duyệt, đồng ý cho đạo sĩ vào phủ ngày mai.
Tô Ly trở về phòng, suy nghĩ xem hai mẫu tử kia rốt cuộc đang có âm mưu gì. Diễn màn kịch lớn như vậy, chắc chắn là nhằm vào nàng hoặc mẫu thân nàng. Nàng đã đuổi đi nhiều người của Hạ thị, Hạ thị chịu thiệt thòi lớn như vậy, bà ta đang muốn phản công.
Đạo sĩ, quỷ thần…
Mắt Tô Ly sáng lên. Chẳng lẽ là gần đây mình thay đổi quá lớn, đối phương đang nghi ngờ điều gì?
Dù có phải hay không, nàng đều phải phòng ngừa trước. Đi tới sau bàn, nàng cầm bút viết một phong thư.
“Mặc Vân.”
Mặc Vân lập tức hiện thân.
“Tiểu thư có gì căn dặn?”
Tô Ly đưa bức thư cho nàng nói: “Trong đêm mang đến chùa Hộ Quốc, giao cho phương trượng.”
“Vâng!”
Đợi Mặc Vân lấy thư đi, Tô Ly nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đêm lạnh như nước, gió đã nổi lên.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
