ẨN TÀNG MỐI HOẠ
Vừa về đến phủ, bước vào cửa đã thấy một mỹ phụ nhân chạy tới.
“Ly Nhi, nghe nói con bệnh rồi? Mau để mẫu thân xem nào!” Tô mẫu nắm tay con gái, từ trên xuống dưới nhìn ngắm. Bà không dám đến quá gần. Con gái vốn dĩ đã không quá thân thiết với bà, sau khi trên mặt để lại vết sẹo thì càng trở nên cô độc. Nhìn thấy mẫu thân sống sờ sờ trước mặt, khóe mắt Tô Ly cay cay, nàng lao đầu vào lòng Tô mẫu.
“Mẫu thân, nữ nhi nhớ người lắm!”
Tô mẫu cứng người, trong lòng không khỏi kinh ngạc vui mừng. Đây là lần đầu tiên con gái thân thiết với bà như vậy trong những năm qua!
Tô mẫu ôm lấy con gái, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng mà nói: “Ly Nhi ngoan, tất cả là lỗi của mẫu thân, khi con bệnh mẫu thân không ở bên cạnh, bây giờ đã khỏe hơn chưa?”
Tô Ly rời khỏi vòng tay của Tô mẫu, tiến tới khoác lấy tay mẫu thân rồi cùng đi về phía viện của mình.
“Mẫu thân, con đã khỏi cảm lạnh rồi. Mẫu thân cũng vì tổ mẫu, sao có thể trách mẫu thân được?”
Những ngày này là ngày giỗ của tổ mẫu, hàng năm phụ thân và mẫu thân đều phải đến chùa trai giới bảy ngày.
Tô mẫu cười mãn nguyện: “Ly Nhi của chúng ta thật sự đã lớn rồi, biết cảm thông cho phụ mẫu rồi.”
Đến phòng, Tô Ly cởi bỏ mũ che mặt, ánh nắng chiếu vào phòng, nhìn con gái dưới ánh mặt trời, Tô mẫu nhất thời ngẩn ngơ. Con gái bà còn đẹp hơn bà khi còn trẻ mấy phần.
“Mẫu thân, có chuyện gì vậy?” Tô Ly quay lại nhìn mẫu thân, khẽ hỏi.
Nhìn thấy vết sẹo trên nửa khuôn mặt của con gái, trong lòng bà thở dài một tiếng.
“Ly Nhi, dung mạo của nữ tử thật ra không quan trọng đến thế, điều quan trọng nhất vẫn là nội tâm, con không cần vì một vết sẹo nhỏ mà cứ mãi trốn trong phủ, con nên giống như hôm nay, ra ngoài nhiều hơn, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn.”
Tô Ly biết đây là lời an ủi của mẫu thân. Dung mạo làm sao có thể không quan trọng? Kiếp trước chỉ vì vết sẹo này, nàng đã phải trả giá biết bao nhiêu? Nhưng cũng chính vì vết sẹo này, nàng mới nhìn thấu được những người bên cạnh.
Tô Ly mỉm cười: “Mẫu thân, con biết rồi, người đừng lo lắng. Con đã nghĩ thông suốt rồi, cùng lắm con không xuất giá, cả đời ở bên cạnh người và phụ thân.”
Tô mẫu đầy lòng thương xót, nói: “Con bé ngốc, Ly Nhi của mẫu thân tốt như vậy, chắc chắn sẽ gặp được một người không để tâm đến dung mạo, thật lòng yêu thương con.”
Tô Ly không đáp lời. Kiếp này, nàng đã không còn mong cầu tình yêu. Sứ mệnh của nàng là báo thù trả ơn, bảo vệ gia đình!
Tô Ly chuyển chủ đề, cười nhẹ: “Mẫu thân, hôm nay con đã đi giúp người kiểm tra sổ sách của Tụ Tiên Lâu, người đoán xem con phát hiện được gì?”
Tô mẫu kinh ngạc mở to mắt.
“Ly Nhi, con đã đến Tụ Tiên Lâu, còn kiểm tra sổ sách?”
Đứa trẻ này trước giờ không muốn xuất hiện ở nơi đông người, cũng không muốn giao tiếp với ai. Lần này lại chủ động ra ngoài, còn giúp bà kiểm tra sổ sách, làm sao bà không vui mừng cho được.
Tô Ly dìu mẫu thân ngồi xuống, rót cho bà một chén trà.
“Mẫu thân, nửa năm qua, là con không hiểu chuyện, từ nay về sau, nữ nhi sẽ không để người và phụ thân phải lo lắng nữa.”
Trong lòng Tô mẫu đã cảm thấy xúc động và vui mừng không kể xiết, bà chỉ ra ngoài một chuyến, con gái đã đột nhiên hiểu chuyện như vậy. Tô mẫu kéo con gái lại, ôm nàng vào lòng lần nữa.
“Ly Nhi thật tốt, lúc nào cũng tốt!”
Hai mẹ con thân thiết một lúc, Tô Ly lại nhắc đến chuyện chính.
“Mẫu thân, con kiểm tra sổ sách và phát hiện ra một số việc.”
Tô mẫu mỉm cười hỏi: “Việc gì thế?”
Tô mẫu không nghĩ chuyện này là gì to tát, cho rằng con gái tính cách trẻ con, kiểm tra sổ sách chỉ để giết thời gian, nhưng nghĩ rằng con gái chịu ra ngoài đi lại, bà cũng để nàng làm.
Tô Ly nghiêm túc nói: “Mẫu thân, con phát hiện rằng kế toán của Túy Tiên Lâu mỗi hai tháng nhập lương thực ba lần, mẫu thân không thấy có gì bất thường sao?”
Nghe vậy, sắc mặt Tô mẫu trở nên nghiêm túc hơn vài phần. Bà cau mày suy nghĩ kỹ lại, dường như có lúc một tháng nhập lương thực một lần, có lúc lại hai lần. Trong lòng Tô mẫu cảm thấy lo lắng. Chưởng quầy Hạ này là người mà lão gia tiến cử, nên bà mới yên tâm như vậy. Tô Ly nhìn sắc mặt của mẫu thân liền biết bà đang nghĩ gì.
“Mẫu thân, phụ thân cũng không biết về con người của chưởng quầy Hạ, chỉ biết rằng ông ta thật sự có tài quản lý sổ sách. Con cũng tình cờ biết được rằng người đó là huynh trưởng của Hạ di nương.”
“Cái gì?!”
Di nương vào cửa là người hầu, gia đình bà ta cũng chưa từng đến Thượng Thư phủ, vì vậy, Tô mẫu chưa từng gặp Hạ Giang.
“Ly Nhi ngoan, con nghỉ ngơi trước đi, mẫu thân có việc phải lo.”
Tô Ly cũng không ngăn cản. Phải để mẫu thân tự mình đi xem xét, nếu không thì giống như kiếp trước của nàng, thật sự nghĩ rằng vị ở Tây Uyển kia là người thật thà chất phác!
Nào ngờ rằng hai mẹ con họ luôn ẩn chứa dã tâm, chính là ma quỷ đội lốt người!
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
