KHÔNG KIẾN PHƯƠNG TRƯỢNG
“Cha, cha tìm con?”
Tô thượng thư định nói chuyện, Vô Tích đạo trưởng đột nhiên hét lớn: “Yêu nghiệt! Gặp bản đạo còn không chịu thúc thủ chịu trói!”
Tô Ly cười lạnh nhìn đạo sĩ râu dê trước mặt, Vô Tích bị ánh mắt của nàng làm cho rùng mình. Cô nương này thật tà môn, còn nhỏ tuổi mà người lại mang khí thế kinh người như vậy.
Hạ thị thấy đạo sĩ ngẩn ra, khẽ ho một tiếng. Trong lòng thầm mắng, vô dụng, bị ánh mắt của Tô Ly làm cho sợ. Nhưng bà ta vẫn nhẹ giọng nhắc nhở: “Đạo trưởng?”
Vô Tích lập tức tỉnh táo lại.
“Tô đại nhân, xin mời đứng ra xa một chút, bản đạo sẽ làm phép trục xuất yêu nghiệt khỏi thân thể của đại tiểu thư.”
Tô thượng thư nhìn con gái một cái, quay đầu nói với Vô Tích: “Không được làm tổn thương con gái ta.”
Hạ thị kéo Tô thượng thư nói: “Lão gia yên tâm, đạo trưởng chỉ trục xuất yêu nghiệt thôi, như vậy đại tiểu thư mới có thể trở lại bình thường.”
Tô thượng thư quay lại nhìn Tô Ly nói: “Ly nhi, đừng sợ, sắp xong rồi.”
Tô Ly nhìn Tô thượng thư: “Cha, thật sự cha nghĩ con bị tà ma nhập thân sao?”
Tô thượng thư do dự một chút, cắn răng nói: “Đạo trưởng sẽ không làm hại con.”
Tô Ly không nhìn Tô thượng thư nữa. Cha nàng, nàng rất hiểu, làm quan thì không ai nói được gì, nhưng với người thân, ông luôn ôm lòng tốt nhất, là một người hiền lành. Không vạch trần bộ mặt thật của bọn họ, không bày ra sự thật đầy máu trước mặt ông, ông sẽ không tin rằng những người này lại ác độc như vậy.
Tô Ly lạnh lùng nhìn đạo sĩ nhảy nhót xung quanh nàng, lẩm bẩm đọc một đống chú ngữ. Đột nhiên đạo sĩ hét lớn, dùng kiếm đồng tiền đâm tới, làm ra vẻ đang giao chiến đến nỗi mồ hôi chảy đầy đầu. Từ đầu đến cuối, Tô Ly chỉ lạnh lùng nhìn.
Hai nén hương sau, đạo sĩ cuối cùng cũng dừng lại.
“Tô đại nhân, yêu nghiệt đã bị trừ, chỉ là…”
Tô thượng thư kích động hỏi: “Chỉ là cái gì?”
“Chỉ là đại tiểu thư bị yêu nghiệt chiếm thân thể quá lâu, vận khí có chút tổn hại, sau này những người bên cạnh đại tiểu thư hoặc tiếp cận đại tiểu thư đều sẽ gặp vận xui.”
Tô thượng thư trầm giọng hỏi: “Đạo trưởng, có cách giải không?”
Vô Tích vuốt râu dê chậm rãi nói: “Có, đưa đại tiểu thư đến am, thanh tu năm năm trước Bồ Tát, tích phúc, tự nhiên vận khí sẽ hồi phục.”
Tô Ly cười lạnh trong lòng, hóa ra là muốn làm như vậy. Nàng bị yêu nghiệt nhập thân, trở thành sao chổi, phải đi thanh tu mới hồi phục.
Nàng năm nay mười bốn, nếu rời đi năm năm, thì thành bà cô rồi. Hơn nữa, năm năm đó có biết bao biến số, chỉ sợ khi trở lại, cảnh còn người mất.
Tô thượng thư vội hỏi: “Đạo trưởng, còn cách nào khác không? Ta có thể quyên nửa tài sản làm công đức, như vậy có được không?”
Vô Tích lắc đầu: “Không được, chuyện này chỉ có đại tiểu thư tự làm, không ai giúp được, Tô đại nhân, bây giờ đại tiểu thư nói trắng ra là sao chổi, người đầu tiên bị khắc là phụ mẫu, bản đạo khuyên ngài nên mau chóng đưa đại tiểu thư đi.”
Tô thượng thư vẫn muốn tranh đấu.
“Vậy ta lập một Phật đường trong phủ, mời một tượng Bồ Tát về thờ phụng có được không?”
“Không được, vận khí của đại tiểu thư đã mất, cần phải xa lánh trần thế để tu hành mới có thể hồi phục.”
Tô thượng thư còn muốn nói thêm, nhưng bị Tô Ly cắt ngang.
Tô Ly mỉm cười hỏi: “Ngươi nói nếu ta không rời phủ, sẽ là sao chổi, khắc những người thân cận với ta?”
Vô Tích đáp: “Đúng vậy!”
Lúc này, Tô Duyệt được nha hoàn dìu ra.
“Cha, nương, tỷ tỷ, con sao thế này?”
Hạ thị lập tức vui mừng nói: “Duyệt nhi, con khỏi rồi sao?! Đạo trưởng thật là thần kỳ!”
Tô thượng thư nhìn Tô Duyệt, thấy nàng ta tỉnh táo, lập tức tin thêm vài phần vào lời đạo trưởng. Hạ thị biết muốn để Tô thượng thư quyết tâm đưa Tô Ly ra khỏi phủ là không dễ, dù sao cũng là đích trưởng nữ.
Hạ thị trong mắt thoáng qua một tia độc ác, nói: “Lão gia, chúng ta nghe theo lời đạo trưởng đi, đạo trưởng nói đại tiểu thư đầu tiên khắc là ngài và phu nhân, phu nhân bây giờ đang mang thai, không thể sơ suất được.”
Tô Ly không ngờ, đứa bé trong bụng mẹ lại trở thành con bài ép nàng rời đi.
Tô thượng thư như đưa ra quyết định rất lớn, nói: “Ly nhi không cần rời phủ, nếu các ngươi sợ, có thể ra trang viên ở. Còn phu nhân, cứ đến phủ Vệ quốc công dưỡng thai, người đều có mệnh số, ta cả đời này không làm chuyện gì trái lương tâm, ta không sợ!”
Nói rồi nhìn Tô Ly nói: “Ly nhi đừng sợ, cha ở bên con.”
Mắt Tô Ly ứa lệ, nàng không ngờ cha lại quyết định như vậy. Sắc mặt Hạ thị lập tức tái nhợt, bà ta vẫn đánh giá thấp vị trí của Tô Ly trong lòng ông ấy.
Tô Duyệt lập tức lớn tiếng nói: “Cha, vì Tô Ly mà cha để gia đình ta chia năm xẻ bảy, cha thật hồ đồ!”
Lời này nói ra mạnh mẽ, đâu còn chút nào yếu ớt.
Tô thượng thư giận dữ nói: “Hỗn láo! Con nói năng kiểu gì vậy!”
“Con nói sai chỗ nào! Cha, cha quá thiên vị rồi! Cha tự hỏi lòng mình đi, nếu con là sao chổi, có phải cha sẽ không nói hai lời mà đưa con đi không? Từ nhỏ đến lớn, trong mắt cha chỉ có Tô Ly, lúc nhỏ, khi cha tan triều về, người cha bế lên luôn là Tô Ly. Cha vì nàng mà mời ngự y, còn con thì sao? Con bị thương đến không bò dậy nổi, cha cũng không thèm nhìn lấy một lần. Cho dù nàng ngu ngốc đến mức không chịu nổi, cha vẫn cẩn thận bảo hạ nhân chăm sóc cái tự tôn nực cười của nàng!”
Tô Duyệt hét lớn, như muốn hét ra tất cả những uất ức nhiều năm. Hạ thị hoàn hồn, vội kéo con gái.
“Con điên rồi sao? Sao có thể nói chuyện với cha con như vậy?”
Tô thượng thư giận dữ hét: “Ngươi đừng ngăn nó, để nó nói!”
Ông tự hỏi bản thân, dù đối với đứa con gái thứ này không bằng Ly nhi, nhưng cũng đã làm tròn bổn phận của một người cha. Ăn mặc sử dụng không hề thiếu thốn, có gì của Ly nhi thì nàng ta cũng có. Nàng ta, thân phận thứ nữ, so với đích nữ nhà khác cũng không hề thua kém. Không ngờ nàng ta vẫn không biết đủ.
Tô Duyệt giật tay khỏi Hạ thị nói: “Nói thì nói! Người nên bị đưa đi là Tô Ly cái sao chổi này, cha lại muốn đưa chúng con đi, cha không hồ đồ thì là gì?”
Tô thượng thư tức đến ngực phập phồng.
Tô Ly bước lên nói: “Cha, cha đừng tức giận, có người chính là không biết đủ.”
Tô Duyệt lập tức phản bác: “Ta không biết đủ chỗ nào? Tô Ly, nếu ta là ngươi, biết mình là sao chổi, ta đã tự rời phủ, tránh khắc cha mẹ mình!”
Tô Ly lạnh giọng nói: “Hừ! Các ngươi không biết từ đâu tìm được một đạo sĩ không ra gì, chỉ để ép ta rời phủ, ngày mai ta cũng sẽ tùy tiện tìm một đạo sĩ, nói ngươi là sao chổi, có phải ngươi cũng phải rời phủ không?”
Vô Tích lập tức tiến lên nói: “Đại tiểu thư, bần đạo Vô Tích, là đại đệ tử của đạo trưởng Thiên Thiềm Tử của Thái Thanh Quán, không phải là loại đạo sĩ lừa đảo như người nói.”
Tô Ly lạnh lùng nhìn Vô Tích nói: “Đạo trưởng Thiên Thiềm Tử ta đương nhiên tôn trọng, nhưng còn ngươi thì ta chưa từng nghe tới!”
Tô Ly nhìn Tô thượng thư: “Cha, cha có nên phái người đi đạo quán hỏi Thiên Thiềm Tử đạo trưởng, xác nhận thân phận của ông ta không?”
Tô thượng thư gật đầu, Vô Tích lại không sợ, đệ tử của Thiên Thiềm Tử đúng là có tên Vô Tích.
Đúng lúc mấy người đang tranh cãi không dứt, quản gia vội vã đi vào nói: “Lão gia, phương trượng Không Kiến của chùa Hộ Quốc đến thăm!”
Tô thượng thư sững sờ, phương trượng Không Kiến chính là thiên hạ đệ nhất, biết quá khứ rõ tương lai.
Tô thượng thư lập tức nói: “Mau mời vào!”
Hạ thị và Tô Duyệt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì, Vô Tích lại lặng lẽ tái mặt.
“A di đà phật, tiểu thí chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tô Ly hành lễ nói: “Không Kiến phương trượng.”
Mọi người lập tức hành lễ.
Tô thượng thư bước lên nói: “Phương trượng, xin hỏi ngài đến đây có việc gì?”
Phương trượng nói: “Hôm nay đi ngang qua đây, nghĩ tới mấy ngày trước đại tiểu thư đến chùa Hộ Quốc xin một quẻ, hôm đó lão nạp chưa nhìn thấu thiên cơ, hôm qua cơ duyên trùng hợp mới giải được quẻ này, vì vậy hôm nay thuận đường đến đưa quẻ.”
Tô Ly hành lễ cảm ơn: “Đa tạ phương trượng, phương trượng, quẻ đó có phải hạ hạ quẻ, nói con là sao chổi, tai tinh không?”
Không Kiến phương trượng kinh ngạc: “Tiểu thí chủ sao lại nói vậy? Đại tiểu thư là mệnh cách quý nhân trời sinh, cuộc đời thuận lợi, tôn quý vô song. Những người gần gũi với cô sẽ được cô ảnh hưởng, gặp dữ hóa lành.”
Tô thượng thư kinh ngạc: “Lời này thật chứ?”
“Người xuất gia không nói dối.”
Tô Ly nói: “Thật là kỳ lạ, vị đạo trưởng này nói rằng hiện tại con là sao chổi, trái ngược với lời phương trượng.”
Không Kiến phương trượng nhìn Vô Tích, trán Vô Tích toát mồ hôi lạnh.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
