NGƯỜI KHÁC
Không Kiến hỏi: “Vị đạo trưởng này là?”
Vô Tích định nói, nhưng Tô Ly lập tức lên tiếng: “Là đại đệ tử của Thiên Thiềm Tử đạo trưởng ở Thái Thanh Quán, Vô Tích đạo trưởng.”
Không Kiến cau mày.
“Vô Tích đạo trưởng?”
Tô thượng thư tiến lên hỏi: “Có gì không ổn sao?”
Không Kiến ôn hòa nói: “Ta và Thiên Thiềm Tử cũng coi như là bằng hữu.”
Nghe vậy, Vô Tích đã bắt đầu cúi đầu lau mồ hôi.
Tô thượng thư không hiểu nói: “Hai vị đều là nhà tiên tri của trời, là bằng hữu cũng là điều đương nhiên.”
Không Kiến nhìn Vô Tích nói: “Thí chủ, ngươi tự nói hay để lão nạp nói giúp?”
Tô thượng thư nghi hoặc nhìn Không Kiến rồi lại nhìn Vô Tích, Vô Tích không dám nhìn thẳng vào Không Kiến.
Không Kiến thấy vậy, liền tiếp tục nói: “Vô Tích đạo trưởng của Thái Thanh Quán, lão nạp tình cờ quen biết, không phải là người trước mặt này.”
Tô Duyệt dùng ánh mắt hỏi Hạ thị, Hạ thị cũng lộ vẻ kinh ngạc nhìn Vô Tích. Tô Ly nhìn thấy sự kinh ngạc của bà ta và sự lo lắng của Vô Tích, xem ra Hạ thị cũng không biết thân phận thật của Vô Tích.
Tô thượng thư lập tức nhìn Vô Tích lạnh giọng nói: “Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại giả mạo Vô Tích đạo trưởng đến phủ ta lừa đảo?”
Vô Tích liếc nhìn Hạ thị, nhưng bà ta cũng không dám nhìn lại.
Tô thượng thư thấy hắn không nói lời nào, lớn tiếng nói: “Người đâu! Bắt tên lừa đảo to gan này lại cho ta, đưa vào đại lao!”
Vô Tích lập tức hoảng sợ, hắn thực sự không nên vì chút bạc mà đến đây. Người trước mặt là thượng thư, không phải người mà hắn có thể động vào. Thấy gia đinh tiến lên, Vô Tích lập tức quỳ xuống cầu xin.
“Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân thật sự tên là Vô Tích, kiếm sống bằng việc xem bói, là trong phủ có người tìm ta, bảo ta đến đây giúp diễn…”
Vừa định nói hết sự thật, lại bị Hạ thị đột ngột cắt ngang.
“Lão gia, thiếp cho rằng hắn chính là Vô Tích đạo trưởng của Thái Thanh Quán, thiếp cũng bị hắn lừa! Xin lão gia minh xét!”
Tô thượng thư thấy thị thiếp của mình cũng bị lôi vào, Không Kiến phương trượng lại đang đứng đó, vội nói: “Xin phương trượng thứ lỗi, mời vào tiền sảnh dùng trà.”
Không Kiến nói: “Không cần, lão nạp còn việc phải làm, không tiện nán lại.”
“Vậy được, hôm khác tại hạ nhất định đến chùa Hộ Quốc cúng dường dầu đèn.” Tô thượng thư nói.
Không Kiến đang định xoay người rời đi, chợt nhớ ra gì đó liền quay lại nói: “Đúng rồi, trong phủ quý ngài thực sự có người vận khí rất kém, còn liên lụy đến phụ mẫu sinh thành. Nhưng không phải là đại tiểu thư, mà là người khác.”
Tô thượng thư hỏi: “Là ai?”
“Chính là nhị tiểu thư của quý phủ.”
Sắc mặt Tô Duyệt lập tức đen lại, định chửi mắng vị hòa thượng này, nhưng nghĩ đến thân phận của ông ta nên đành nén lại.
Không Kiến nhìn Tô Duyệt nói: “Nhị tiểu thư, lão nạp khuyên cô nên tích đức nhiều hơn, hóa giải oan nghiệt của mình, nếu không ắt gặp đại họa.”
Tô thượng thư trong lòng kinh ngạc. Phải biết rằng lời của Không Kiến từ trước đến nay đều linh nghiệm.
Tô thượng thư vội hỏi: “Phương trượng, nếu ta cúng thêm dầu đèn, đúc tượng vàng cho Bồ Tát, liệu có thể tích đức cho con gái nhỏ của ta không?”
Không Kiến đáp: “Phụ mẫu sinh thành giúp đỡ cũng có thể được.”
Tô thượng thư thở phào nhẹ nhõm, vậy thì tốt rồi.
Không Kiến nói: “Lão nạp cáo từ!”
“Ta tiễn ngài ra khỏi phủ.” Tô Ly tiến lên nói.
Ra khỏi viện, thấy xung quanh không có ai, Tô Ly nói: “Lần này làm phiền phương trượng rồi, lại còn khiến phương trượng phá giới.”
Không Kiến nghi hoặc hỏi: “Phá giới?”
Tô Ly cười nói: “Làm phiền phương trượng nói dối, nói mệnh cách của tôi tốt như vậy.”
Không Kiến nghiêm nghị nói: “Người xuất gia không nói dối, lão nạp nói toàn là sự thật, tiểu thí chủ thực sự có mệnh cách rất tốt.”
Tô Ly sững người. Cả đời này nàng chỉ muốn báo thù, tay nhuốm máu là điều không thể tránh khỏi, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần sau khi báo thù xong mình sẽ xuống địa ngục.
Nhưng phương trượng lại nói nàng là mệnh tốt, cảm giác này thật lạ lùng.
Tô Ly nhẹ nhàng nói: “Dù sao hôm nay cũng cảm ơn phương trượng nhiều.”
“Nếu tiểu thí chủ thật sự muốn cảm ơn ta, thì hãy thực hiện điều đã hứa trong bức thư.”
Tô Ly nói: “Kinh Tâm Kinh, tôi sẽ sớm chép lại và gửi cho ngài.”
Không Kiến chắp tay nói: “Như vậy rất tốt, đây cũng coi như một đại công đức.”
Đến trước cổng phủ, Không Kiến nói: “Thí chủ lưu bước, lão nạp cáo từ.”
“Phương trượng đi thong thả.”
…
Thấy Tô Ly tiễn Không Kiến phương trượng rời đi, Tô thượng thư tiếp tục thẩm vấn Vô Tích. Nhưng Vô Tích nói là do Hạ thị tìm hắn đến, hắn không cố ý đến phủ lừa đảo. Còn Hạ thị thì một mực khẳng định bị lừa, cứ tưởng người này chính là Vô Tích của Thái Thanh Quán.
Tô Ly đứng ngoài viện nghe một lúc, rồi bước vào trong.
Tô Ly nhìn Vô Tích nói: “Ngươi suy nghĩ cho kỹ, tội chính và tòng phạm khác nhau một trời một vực! Nên những gì nói ra phải có chứng cứ.”
Vô Tích nhìn Tô thượng thư nói: “Thượng thư đại nhân, là…”
“Tên thần côn này! Ngươi dám lừa chúng ta, còn suýt nữa vu oan cho tỷ tỷ ta, xem ta không dạy dỗ ngươi cho tốt!” Tô Duyệt rút trâm cài định đâm vào Vô Tích.
Tô Ly vội nói: “Ngăn nhị tiểu thư lại!”
Gia đinh nhanh chóng ngăn cản Tô Duyệt.
“Thả ta ra! Ta muốn dạy dỗ tên thần côn này giúp tỷ tỷ!” Tô Duyệt vùng vẫy muốn tiến lên.
Gia đinh dù sao cũng là nam nhân, không dám đụng vào chủ nhân, Tô Duyệt tiến lên, gia đinh chỉ có thể lùi lại để bảo vệ Vô Tích.
Tô Ly lạnh giọng nói: “Muội muội, ý tốt của muội ta xin nhận, chỉ là không tra rõ chuyện này, ta sẽ khó yên lòng.”
Tô thượng thư lớn tiếng nói: “Đủ rồi! Duyệt nhi, lui xuống!”
Tô Duyệt không phục nói: “Cha!”
Nàng biết, nếu nàng không thể làm cho Vô Tích im miệng, hắn chắc chắn sẽ tố giác mẫu thân mình.
“Lui xuống!”
Tô Duyệt đành phải không cam lòng mà lùi xuống, ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm Vô Tích, âm thầm uy hiếp hắn.
Tô Ly nhìn Vô Tích nói: “Chỉ cần ngươi thành thật khai ra ai sai khiến, ta sẽ xin cha khoan hồng xử lý.”
Hạ thị cười gượng nói: “Nhìn đại tiểu thư nói kìa, làm gì có chuyện ai sai khiến ai, rõ ràng là tên thần côn này muốn lừa tiền trong phủ, ta nghĩ cứ tống hắn vào đại lao là xong.”
Tô Ly không để ý tới bà ta, chỉ nhìn chằm chằm Vô Tích nói: “Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Vô Tích nghi ngờ hỏi: “Ngươi nói thật chứ?”
“Tuyệt không nói dối.”
Vô Tích lập tức khai sạch sẽ.
“Là bà ta! Chính bà ta bảo ta đến phủ, bảo ta nói những lời đó, vu oan cho đại tiểu thư bị yêu nghiệt nhập thân, bà ta đưa ta một trăm lượng bạc, bạc ta không cần nữa, xin các người tha cho ta một lần!” Vô Tích chỉ vào Hạ thị, khai ra tất cả.
Ánh mắt của Tô thượng thư như dao rơi lên người Hạ thị.
Mặt Hạ thị tái nhợt, phản bác: “Lão gia, đừng nghe tên thần côn này nói bậy, hắn đang vu oan, thiếp đối xử với đại tiểu thư như con gái ruột, sao có thể hại nàng! Lão gia, mau tống tên này vào đại lao!”
Vô Tích nghe thấy bà ta không những không cầu xin cho mình, mà còn đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu hắn.
“Rõ ràng là nha hoàn bên cạnh bà ta tìm ta, nếu không sao ta biết đại tiểu thư gần đây thay đổi lớn, nói là bị yêu nghiệt nhập thân?” Vô Tích lập tức phản bác.
Tô Ly hỏi: “Ngươi có nhận ra người tìm ngươi là ai không?”
“Có nhận ra! Nha hoàn đó có một nốt ruồi đen lớn trên mặt bên phải.”
Nghe vậy, trong lòng Tô Ly đã rõ.
Nàng nhìn Hạ thị nói: “Hạ di nương, nha hoàn thân cận của bà, Đan Thanh đâu rồi?”
Đan Thanh chính là người Hạ thị mang vào phủ, là con gái nuôi của nhũ mẫu bà ta.
Ánh mắt Hạ thị lóe lên nói: “Đan Thanh bị ốm, ta cho nghỉ phép rồi, chắc là về nhà.”
Tô thượng thư hừ lạnh nói: “Người đâu, đem tên thần côn này giao cho quan phủ, rồi phái người bắt Đan Thanh về đây, tra hỏi thật kỹ hai người này, nhất định phải sớm có kết quả!”
“Dạ!”
Gia đinh tiến lên lôi Vô Tích đi.
“Thượng thư đại nhân tha mạng! Đại tiểu thư! Người nói sẽ xin khoan hồng xử lý mà! Đại tiểu thư…”
Tô Duyệt lén lút đến gần Hạ thị, Hạ thị nhìn nàng ta lắc đầu, ra hiệu không được hành động khinh suất.
Tô thượng thư nhìn Tô Ly nói: “Ly nhi, đi thôi, đi cùng mẫu thân con dùng bữa trưa, chắc mẫu thân con đợi lâu rồi.”
Tô Ly khẽ cười, cha nàng lúc này lại nghĩ đến việc mẫu thân chưa ăn trưa.
Đi được một đoạn, Tô thượng thư nói với quản gia: “Đi chùa Hộ Quốc cúng thêm tiền dầu đèn.”
Trong lòng Tô Ly cười lạnh, đây là tích đức cho Tô Duyệt sao.
Nhưng nàng nghe Không Kiến nói là phụ mẫu sinh thành giúp đỡ mới có tác dụng, không biết cha làm như vậy có vô ích hay không.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
