TỰ MÌNH ĐI ĐIỀU TRA
Vì là việc do thượng thư đại nhân đích thân giao phó, nên quan phủ làm việc rất nhanh chóng. Đến giờ Thân thì đã có người đến báo cáo.
Tô Ly nhận được tin, không lâu sau thì có nha hoàn vào thông báo rằng Tô thượng thư mời nàng đến thư phòng. Tô Ly đến thư phòng, đi thẳng vào.
“Cha, cha tìm con?”
Tô thượng thư gật đầu nói: “Kết quả điều tra của quan phủ đã có rồi. Nha hoàn kia ban đầu còn cứng đầu không chịu khai, nhưng sau khi chịu hình phạt thì đã nhận tội. Lần này mọi chuyện quả thật là do Hạ thị làm, bà ta nói do thấy gần đây con thay đổi quá nhiều nên mới bày ra trò này.”
Tô Ly gật đầu nói: “Không ngoài dự đoán.”
Tô thượng thư ngạc nhiên nói: “Con không ngạc nhiên à? Con chẳng phải rất thân thiết với Hạ thị và Tô Duyệt sao? Bà ta làm những chuyện này sau lưng, con lại không kinh ngạc chút nào?”
Phải biết rằng dù trong lòng ông có nghi ngờ, nhưng khi nghe kết quả này ông vẫn không khỏi bất ngờ.
Tô Ly nhìn ông nghiêm túc nói: “Cha, ban đầu con đúng là thân thiết với Hạ di nương và Tô Duyệt, nhưng sau khi biết một số việc, con đã không còn gần gũi nữa.”
Tô thượng thư vội hỏi: “Con biết những chuyện gì?”
Tô Ly đi tới ngồi xuống, nói: “Chuyện không chỉ có một, phải kể từ việc Hạ di nương chia rẽ tình cảm giữa con với cha và mẫu thân, từ việc nhị muội cố ý tung tin đồn rằng con là kẻ vô dụng và xấu xí, từ chuyện vết sẹo trên mặt con, từ chuyện ở chùa Hộ Quốc có người vu oan cho con, từ vô số chuyện cha không biết đến!”
Tô thượng thư lập tức đứng dậy.
“Con… con nói thật sao? Sao có thể như vậy!”
Tô thượng thư vốn nghĩ rằng chuyện lần này đã đủ khiến ông kinh ngạc, không ngờ con gái lại nói ra nhiều chuyện như vậy.
Tô Ly gật đầu, đã đến lúc để cha biết một số chuyện, nếu không ông sẽ mãi bị che mắt, làm giấc mộng gia đình hòa thuận.
“Nếu cha không tin, hãy tự mình điều tra, con tin rằng, dù bà ta có làm kín đáo thế nào, chỉ cần bỏ thời gian ra điều tra, sẽ tìm thấy manh mối!”
Tô thượng thư ngồi trở lại ghế.
Một lúc lâu sau mới nói: “Ta sẽ điều tra!”
Tô Ly đứng dậy nói: “Vậy nếu cha đã có quyết định, con xin cáo lui.”
Nàng nói cho ông biết, không bằng để ông tự mình đi điều tra.
Sau khi Tô Ly rời khỏi, Tô thượng thư gọi tay sai đến dặn dò: “Đi điều tra kỹ càng ngày đại tiểu thư bị hủy dung, Hạ thị đã làm những gì, không được bỏ sót điều gì. Ngoài ra, điều tra những năm qua lời đồn nhảm về đại tiểu thư từ đâu mà ra.”
“Dạ!”
Tô thượng thư ngồi trong thư phòng rất lâu, ông luôn muốn cả đời chỉ cưới một thê tử, vì sợ cảnh hậu viện tranh giành. Bao nhiêu năm nay, Hạ thị trong lòng ông luôn là người biết điều, đối với chính thê thì kính trọng, đối với Tô Ly thì coi như con ruột. Cũng chính vì điều này, ông mới cho phép bà ta có những đặc quyền. Không ngờ rằng…
Sau khi rời khỏi thư phòng, Tô Ly không về viện của mình mà đến chính viện tìm mẫu thân.
Vừa đến cửa chính viện, nàng gặp ngay Vong Hạ đang bưng một đĩa điểm tâm.
Tô Ly hỏi: “Vong Hạ tỷ, mẫu thân ta đang làm gì vậy?”
Vong Hạ cười đáp: “Đại tiểu thư đến đúng lúc, mau khuyên phu nhân đi. Từ khi có Miêu Ngôn Miêu Ngữ, phu nhân giờ ít nôn nghén, đó vốn là chuyện tốt, nhưng gần đây phu nhân ăn uống quá đà, mỗi ngày ăn rất nhiều, ngay cả Miêu Ngôn Miêu Ngữ cũng không khuyên được.”
Tô Ly ngạc nhiên hỏi: “Mẫu thân ăn uống tốt vậy sao?”
“Đúng vậy, buổi chiều nay mà đã dùng hết ba đĩa điểm tâm rồi! Cứ thế này thì không tránh khỏi bị đầy bụng, dù là thức ăn dễ tiêu hóa, nhưng nếu ăn nhiều, đứa bé quá lớn, lúc sinh nở sẽ tăng rủi ro không ít.”
Tô Ly nói: “Để ta khuyên mẫu thân.”
Bình thường mẫu thân nàng là người biết kiềm chế, nhưng sau khi mang thai thì có phần buông thả, lo lắng của Vong Hạ cũng có lý.
Tô Ly và Vong Hạ đi vào phòng.
Tô mẫu cố ý tỏ vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Ta đã nghe Vong Hạ mách tội ta từ xa rồi, sao? Tô Ly cũng muốn quản ta à? Ăn chút điểm tâm cũng không được?”
Tô Ly nhìn mẫu thân mình hiếm khi bộc lộ vẻ trẻ con, cười nói: “Mẫu thân, Vong Hạ tỷ là vì tốt cho người, điểm tâm quả thực không nên ăn nhiều, hơn nữa dạo này người ăn nhiều nhưng lại ít vận động, như vậy không tốt chút nào.”
Tô mẫu cười nói: “Ta cũng biết không tốt, nhưng cứ thèm miệng, không biết đứa bé trong bụng yêu ăn đến nhường nào, mấy hôm nay cứ thèm hoài.”
Tô Ly tiến lên kéo tay Tô mẫu, như thường lệ tự mình bắt mạch cho bà.
“Thèm ăn trong thai kỳ là chuyện thường gặp, thế này đi, con sẽ làm ít mứt trái cây cho người để giảm bớt cơn thèm, vừa không bị đầy bụng lại vừa đỡ thèm.”
Tô mẫu cười nói: “Chuyện này mà đồn ra ngoài không sợ bị người ta cười sao?”
Tô Ly cười nói: “Sợ gì chứ, trong mắt cha và con, người chính là quý giá nhất.”
Trên mặt Tô mẫu nở nụ cười hạnh phúc. Tô Ly nhìn nụ cười trên mặt mẹ, thầm thề rằng. Đời này, nhất định nàng sẽ khiến mẫu thân mình trở thành người hạnh phúc nhất!
Hai người lại trò chuyện thêm một lát, Tô Ly nói: “Mẫu thân, con đã nói rõ mọi chuyện với cha, trong lòng cha có lẽ nhất thời chưa thể chấp nhận được, đang buồn bực, người hãy khuyên nhủ ông.”
Tô mẫu gật đầu nói: “Ta cũng muốn nói rồi, hôm nay con không nói, ta cũng không nhịn được nữa. Con không cần lo cho cha, chuyện của Tây Viện như thế, ông ấy cũng có phần trách nhiệm.”
“Nếu không phải do ông ấy coi trọng Tô Duyệt như con, dưỡng thành tham vọng của họ, Hạ Thanh Chi cũng không dám lộng hành đến vậy!”
Tô Ly khẽ cười nói: “Mẫu thân, cũng không thể hoàn toàn trách cha, người chẳng phải cũng giống vậy sao, người cho Tây Viện những đặc quyền có thể nói là đứng đầu trong các di nương của Thiên Kỳ. Cha và mẫu thân đều là người rộng lượng, nhưng có những người lại không biết cảm kích, còn được đà lấn tới.”
Thấy con gái nói giúp Tô thượng thư, Tô mẫu bĩu môi nhưng không phủ nhận. Đúng là họ đã quá rộng lượng nên mới dung túng kẻ tiểu nhân.
Tô Ly lại nói: “Mẫu thân, cha chắc chắn sẽ tự mình điều tra những gì Tây Viện đã làm, đến lúc đó họ sẽ phải trả giá.”
“Thôi, không nhắc tới cặp mẫu tử gây buồn nôn đó nữa. Ly nhi, ngày kia là thái tử đại hôn, tối mai sẽ có tiệc trong cung chiêu đãi sứ thần, y phục cho con mặc ta đã chuẩn bị xong rồi.”
Nói rồi bà bảo Vong Hạ đi lấy bộ y phục.
Tô mẫu nói tiếp: “Ta thấy vết sẹo trên mặt con gần như đã lành, lần này chúng ta sẽ trang điểm thật đẹp, để cho mấy phu nhân nhiều chuyện đó nhìn thấy, con gái của ta xinh đẹp và xuất sắc đến nhường nào!”
Tô Ly nhận bộ y phục mà Vong Hạ đưa tới, nhìn qua một chút, vải vóc quý giá, hoa văn mới mẻ.
“Mẫu thân, tối mai người nhất định phải cẩn thận, đồ ăn thức uống nên cẩn thận một chút.”
“Ta biết rồi, con yên tâm đi.”
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
