Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 53

CUNG YẾN

Thái tử đại hôn, là sự kiện trọng đại của quốc gia. Các sứ thần từ các nước đã đến dịch quán, tiệc chiêu đãi diễn ra vào buổi tối.

Vừa đến giờ Thân, trong viện đã bắt đầu bận rộn.

“Tiểu thư, nô tỳ nhất định sẽ trang điểm cho người thật xinh đẹp, để áp đảo hết các tiểu thư quan gia khác.” Chi Thư hào hứng chuẩn bị ra tay.

Tô Ly nói: “Không cần, chỉ búi kiểu tóc bình thường là được rồi.”

Hôm nay không phải là ngày của nàng, nàng không muốn tranh giành nổi bật.

Mặc Họa bước lên khuyên: “Tiểu thư, giờ đây sẹo trên mặt đã lành, người nên trang điểm thật đẹp để xua tan hết những lời đồn đại.”

“Không sao, hôm nay chúng ta sẽ làm sao cho khiêm tốn nhất.”

Thiên Kỳ tuy không phải là một nước yếu, nhưng so với Bắc Yến và Đông Húc thì vẫn có chút thua kém. Thiên Kỳ trọng văn, quân sự lại có phần yếu hơn.

Kiếp trước, nàng từng nghe nói cũng trong một buổi cung yến, sứ thần Bắc Yến đã để mắt tới một tiểu thư quan gia, chỉ bằng một lời của hoàng thượng mà quyết định cả đời cô nương ấy.

Dù các nha hoàn rất muốn trang điểm cho tiểu thư thật xinh đẹp, nhưng tiểu thư lại kiên quyết.

Đợi đến khi trang điểm, thay đồ xong, Tô Ly xoay người. Mấy nha hoàn nhìn đến ngẩn ngơ, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc.

Bộ váy dài màu xanh nhạt, trên cổ tay áo thêu mẫu đơn màu xanh lam, đường chỉ bạc khắc họa vài áng mây, tà váy viền một hàng dày đặc hình ảnh biển cả và mây xanh, trước ngực là một dải lụa vàng nhạt quấn quanh. Khi cơ thể nhẹ nhàng chuyển động, chiếc váy xòe ra, từng động tác như gió lay nhành liễu, uyển chuyển duyên dáng.

Lông mày khẽ vẽ, đôi mắt ẩn chứa xuân sắc, làn da mịn màng như ngọc ấm, môi nhỏ màu anh đào không cần tô điểm mà tự nhiên hồng hào, vẻ đẹp rực rỡ như giọt nước sắp rơi. Điểm đặc biệt nhất là đôi mắt hơi tròn hình quả hạnh, đen trắng rõ ràng, khiến người đối diện cảm thấy nàng vô cùng thuần khiết và vô hại.

Kiểu tóc đơn giản lúc này lại đẹp đẽ vô cùng, đẹp đến mức thanh tao, không vướng bụi trần.

Tô Ly thấy mấy nha hoàn không có phản ứng, cười nói: “Sao vậy?”

“Tiểu thư đẹp quá.”

“Phu nhân và lão gia đã xuất sắc như vậy, tiểu thư tự nhiên cũng không thua kém.”

“Nô tỳ chưa từng thấy cô nương nào đẹp hơn tiểu thư, vốn tưởng nhị tiểu thư đã rất xinh đẹp rồi, nhưng so với tiểu thư thì quá bình thường.”

Tô Ly nói: “Được rồi, Mặc Họa, lấy khăn che mặt cho ta.”

Mặc Họa hỏi: “Tiểu thư, người đã hết sẹo mà còn cần khăn che mặt làm gì?”

“Đưa đây.”

Gương mặt này quá gây chú ý, dù nàng không làm gì, không nói gì, ngồi yên trong góc vẫn sẽ thu hút ánh nhìn.

Tô Ly đeo khăn che mặt rồi nói: “Đi thôi, mẫu thân chắc đang chờ sốt ruột rồi.”

Đến chính viện, Tô mẫu thấy con gái vẫn đeo khăn che mặt.

“Tại sao còn mang khăn che mặt? Con đã hết sẹo rồi mà?”

Tô Ly tiến lên dìu Tô mẫu nói: “Trong trường hợp này, con thế này là được rồi, trời không còn sớm, mẫu thân, chúng ta đi thôi.”

Tô mẫu nghĩ một lúc, cũng hiểu được lo lắng của con, không nói thêm nữa. Hai người đến trước cổng phủ, phát hiện Tô Duyệt đang đợi trước xe ngựa.

Vốn là thứ nữ, nàng ta không có tư cách tham dự cung yến, nhưng lại có chút tài hoa. Nghe nói lần này sứ thần Bắc Yến đến có bảy công chúa nổi danh tài giỏi của Bắc Yến là Oa Nhạn Tuyết. Để phòng trường hợp không hay xảy ra, không làm mất danh tiếng của Thiên Kỳ – đất nước lễ nghĩa, đặc biệt cho phép những tiểu thư quan gia có tài năng tham dự cung yến.

“Mẫu thân, tỷ tỷ, con đợi hai người lâu rồi.”

Nhìn bộ đồ trên người Tô Ly và chiếc trâm cài tóc nhìn có vẻ đơn giản nhưng lại quý giá, trong mắt nàng thoáng hiện sự ghen tị, nhưng rất nhanh liền giấu đi.

Từ khi Tây Viện không còn đặc quyền, tiền hàng tháng của nàng cũng bị giảm nhiều, quần áo trang sức mang đến cũng kém đi rất nhiều.

Tô Ly nhìn Tô Duyệt, không thể không thừa nhận, nữ nhân này rất biết làm nổi bật ưu điểm của mình, trang điểm một cách trông như yếu đuối cần được bảo vệ. Nhưng không có những trang sức quý giá tô điểm, nàng ta trông có phần nhỏ bé, đâu còn vẻ phong thái của con gái nhà quyền quý.

Thấy Tô Ly và Tô mẫu không để ý đến mình, nàng ta có chút khó chịu.

“Tỷ tỷ, muội cứ tưởng lần này muội không có cơ hội tham dự cung yến, không ngờ lại được đặc cách. Tỷ tỷ đã lâu không tham gia cung yến, đến lúc đó ta sẽ chăm sóc cho tỷ.”

Trong giọng nói lộ ra sự khoe khoang ngầm, từ “chăm sóc” được nhấn mạnh.

Tô Ly mỉm cười nói: “Muội thật lợi hại, có thể được đặc cách, không như ta, không cần đặc cách cũng được tham dự.”

Nói xong liền dìu Tô mẫu lên xe ngựa. Tô Duyệt nghiến răng.

Đồ tiện nhân! Có gì mà đắc ý! Chờ kế hoạch của nương thành công, nàng ta cũng sẽ có thân phận đích nữ!

“Nhị tiểu thư, lên xe thôi.” Liễu Nhi cẩn thận nhắc nhở.

Tô Duyệt nhìn xe ngựa sang trọng mà mẹ con Tô Ly ngồi, rồi nhìn xe ngựa bình thường đằng sau, hừ lạnh một tiếng rồi lên chiếc phía sau.

Trong chiếc xe ngựa rộng rãi, thoải mái, Tô mẫu lạnh lùng nói: “Đồ không ra gì, làm bộ làm tịch cho ai xem chứ!”

Tô Ly cười thầm, Tô Duyệt ăn mặc giản dị hết mức, so với đồ tang không khác là mấy, nhưng mẫu thân vẫn cảm thấy nàng ta điệu đà. Cũng không thể trách bà, thật sự là khi nhìn ai đó không thuận mắt, làm gì cũng thấy sai. Hơn nữa, Tô Duyệt có ăn mặc đơn giản thế nào, thứ bản chất bên trong cũng không thay đổi được.

“Mẫu thân, cần gì phải tức giận, không đáng đâu. Nào, uống chút canh đi, đây là món Miêu Ngôn đặc biệt chuẩn bị cho người, sợ người đói, lót bụng một chút, hoàng cung không phải nơi để ăn uống.”

Tô mẫu nhận lấy uống một ngụm canh, sắc mặt dịu lại một chút.

Khi Tô Ly và mọi người đến nơi, đã có nhiều người tới từ trước. Nam nữ được phân ngồi ở hai bên, các tiểu thư đều ngồi đoan trang, giữ lễ, nhỏ giọng trò chuyện với bạn bè. Các công tử thì phong lưu phóng khoáng, nói chuyện thơ ca hoặc thời sự với người bên cạnh. Chỉ là thỉnh thoảng liếc nhìn sang phía bên kia, ánh mắt chuyển động.

Tô Duyệt vừa vào điện đã ngồi cùng các tiểu thư quan gia quen biết cười nói.

Từ xa đã thấy Vệ Nguyên Dao kéo Mạnh Chỉ Nhu đi tới.

“Cô mẫu, Ly nhi, hai người đến rồi?”

Tô mẫu mỉm cười gật đầu.

Tô Ly cười nói: “Biểu tỷ, Mạnh tiểu thư.”

Mạnh Chỉ Nhu nói: “Đừng gọi ta là Mạnh tiểu thư nữa, ta lớn hơn muội, muội gọi ta là tỷ tỷ được rồi.”

Tô Ly thuận theo, dịu dàng gọi: “Mạnh tỷ tỷ.”

Mạnh Chỉ Nhu cười đến nheo mắt, trông rất vui vẻ. Nàng ta cũng có một người muội muội thứ xuất, nhưng hai người đều ghét nhau. Đâu có ai đáng yêu như vị muội muội này trước mặt. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của Tô Ly ánh lên sự vui vẻ, nàng không biết đối phương lại thấy nàng mềm mại, đáng yêu.

Vệ Nguyên Dao nói: “Cô mẫu, mẫu thân con ở bên kia, chúng ta qua đó thôi.”

Tô mẫu gật đầu, đi vào bên trong, Vương thị thấy bà tới, liền kéo ngồi xuống.

“Muội đến rồi? Ngồi bên cạnh ta, giờ muội phải cẩn thận đó.”

Tô mẫu mỉm cười nói: “Tẩu tử, không cần nghiêm trọng như vậy.”

Tô mẫu và Vương thị ngồi cùng nhau, nhỏ giọng nói chuyện. Tô Ly ngồi cạnh Tô mẫu, Vệ Nguyên Dao và Mạnh Chỉ Nhu ngồi cạnh nàng, cũng nhỏ giọng kể vài chuyện thú vị.

Tô Ly nhìn quanh một lượt, hỏi: “Sao không thấy Mạnh bá mẫu?”

Trong trường hợp như thế này, bà ấy lại không đến.

Mạnh Chỉ Nhu khẽ nói: “Mẫu thân ta suốt ngày lễ Phật, cũng không ra ngoài, gần đây còn nằm liệt giường, uống thuốc mãi mà không đỡ.”

Tô Ly nhíu mày, với việc Tả tướng sủng thiếp diệt thê, lòng của Mạnh mẫu chỉ sợ sớm đã tổn thương nghiêm trọng rồi.

“Khi nào có thời gian, muội đến thăm bá mẫu nhé.” Tô Ly nói.

Vệ Nguyên Dao mắt sáng lên, vui vẻ nói: “Đúng rồi, Chỉ Nhu, muội muội ta y thuật rất giỏi, bệnh đau chân của tổ mẫu ta là do muội muội chữa trị, đã đỡ được bảy tám phần rồi, muội để nàng ấy xem cho mẫu thân muội đi, chắc chắn sẽ thuốc đến bệnh trừ!”

Mạnh Chỉ Nhu vui mừng nói: “Thật sao?”

Vệ Nguyên Dao đáp: “Ta có lừa muội bao giờ chưa?”

Tô Ly cũng nói: “Muội có chút y thuật, nếu không chê, muội có thể xem cho bá mẫu.”

Mạnh Chỉ Nhu vội nói: “Không chê, không chê, Ly nhi, đa tạ muội!”

Đang nói chuyện thì đột nhiên có tiếng cười vang lên.

Mấy người nhìn sang, chỉ thấy Tô Duyệt và Mạnh Chỉ Vân cầm đầu nhóm tiểu thư nhà quyền quý, dường như nói đến chuyện gì vui, tất cả đều che miệng cười khúc khích.

Vệ Nguyên Dao lạnh lùng hừ một tiếng: “Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã!”

Tô Ly nói: “Quan tâm đến họ làm gì.”

Bên kia, Tô Duyệt liền che miệng nói: “Chúng ta nói nhỏ thôi, ánh mắt của tỷ tỷ thật đáng sợ.”

Mạnh Chỉ Vân nói: “Muội sợ nàng làm gì? Muội nên học ta ấy.”

Tô Duyệt nhìn Mạnh Chỉ Vân đầy ngưỡng mộ nói: “Muội làm sao mà tốt số như tỷ, Tả tướng đại nhân cưng chiều tỷ như vậy, còn muội…”

Liễu Kiều nhỏ giọng nói: “Duyệt tỷ tỷ, đích trưởng tỷ của tỷ thật sự là vừa bị hủy dung, lại còn chẳng có chút tài hoa nào sao?”

Tô Duyệt gật đầu nói: “Đúng vậy, đây không phải ai ở kinh thành cũng biết sao? Muội hỏi làm gì?”

Mặt hủy đúng là thật, còn về tài hoa, nghĩ đến biểu hiện của Tô Ly ngày lễ Bách Hoa, trong lòng nàng ta có chút chột dạ.

Liễu Kiều cười độc ác nói: “Muội nói xem, nếu lát nữa làm cho nàng ấy bẽ mặt trước mặt mọi người thì sao? Đó là trước mặt hoàng đế, hoàng hậu và văn võ bá quan, đích trưởng tỷ của tỷ chẳng phải sẽ xấu hổ chết đi được sao? Sau này còn làm sao tỏ ra kiêu ngạo trước mặt tỷ nữa?”

Tô Duyệt trong lòng vui vẻ, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ khó xử nói: “Chuyện này… không ổn lắm? Nếu cha ta biết, sẽ không bỏ qua cho ta.”

Mạnh Chỉ Vân điểm vào trán nàng ta, tức giận nói: “Muội đó, đúng là quá nhút nhát, muội không dám, để ta giúp muội! Không chỉ làm cho nàng ấy bẽ mặt, ta còn muốn cho gương mặt xấu xí đó của nàng ta phơi bày ra trước mắt mọi người!”

Tô Duyệt cúi đầu làm ra vẻ sợ hãi, trong lòng đã kích động vô cùng.

Liễu Kiều là một con rắn độc, trong bụng toàn là ý xấu, còn Mạnh Chỉ Vân được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ, kiêu căng ngang ngược lại không có đầu óc, cứ để nàng ta xông lên phía trước.

Đến lúc Tô Ly bẽ mặt, nàng ta lại có thể xuất hiện cứu nguy, thể hiện tình cảm tỷ muội sâu đậm.

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này