THẮNG THÊM MỘT TRẬN
Sau khi Tô Ly ngồi xuống, Oa Nhạn Tuyết tiếp tục nói: “Thiên Kỳ hoàng thượng, hoàng hậu nương nương, trận đầu tiên các ngươi đã thắng, giờ chúng ta sẽ tiếp tục trận thứ hai. Trận thứ hai thi cờ, quy tắc không cần nói thêm, các ngươi chọn một người và cùng ta đối cờ.”
Trận này Thiên Kỳ rất tự tin sẽ thắng, người Thiên Triều yêu thích cờ, từ người già cho đến trẻ nhỏ, ai cũng biết đánh cờ. Trong điện có nhiều văn thần như vậy, không tin lại không thể thắng được. Vì vậy, vừa nghe Oa Nhạn Tuyết nói xong, có gần mười người xung phong tự tiến cử. Đây là cơ hội để thể hiện trước mặt hoàng đế và hoàng hậu.
Trận đầu không ai có thể chọn, trận này lại quá nhiều người, khó mà quyết định.
Oa Nhạn Tuyết nói: “Nếu tất cả các ngươi đều cho rằng mình giỏi cờ, vậy thì ta sẽ đặt ra một ván cờ, ai phá được cục trong thời gian ngắn nhất sẽ cùng ta đấu, thế nào?”
Như vậy là công bằng, hoàng đế và hoàng hậu gật đầu đồng ý. Oa Nhạn Tuyết tiến lên bố trí ván cờ, sau đó lùi lại một bước.
“Mời các vị.”
Có cung nhân đứng phía sau, sao chép ván cờ của Oa Nhạn Tuyết lên bàn cờ lớn để mọi người quan sát.
Mọi người nhìn ván cờ, cúi đầu suy nghĩ. Những tiếng xì xào vang lên từ phía dưới.
“Công chúa Bắc Yến đang đùa sao? Bố trí một thế cờ chết để chúng ta giải!”
“Dù đặt ở đâu cũng đều thua.”
“Ta không tin có ai có thể phá được cục này.”
…
Sắc mặt của hoàng đế và hoàng hậu ban đầu đầy tự tin, giờ đã thay bằng sự bối rối. Tô Ly mỉm cười, Oa Nhạn Tuyết quả không hổ danh là Oa Nhạn Tuyết, bày bố cục rất rắc rối.
Thời gian trôi qua gần một khắc, nhưng không có ai phá được cục.
Oa Nhạn Tuyết nói: “Cho các ngươi thêm hai khắc nữa, nếu vẫn không phá được cục thì các ngươi không có tư cách đấu với ta. Ta phá ván cờ này chỉ mất một khắc thôi.”
Hoàng hậu trên cao sốt ruột.
“Vừa rồi các ngươi không phải còn mạnh miệng lắm sao? Giờ tại sao không nói nữa? Mau lên phá cục đi!”
Những người vừa lên tiếng giờ lại cúi đầu không nói gì, giống như đà điểu trốn tránh. Hoàng hậu giận đến nghiến răng, Vân phi thì âm thầm vui mừng.
“Chỉ còn lại một khắc cuối cùng!”
Giọng của Oa Nhạn Tuyết vang lên như tiếng chuông thúc giục với hoàng hậu. Thấy thời gian quy định sắp hết, mọi người trong đại điện đều bó tay. Ngay khi hoàng hậu đầy thất vọng, một bóng áo xanh bước ra từ đám đông.
Nhiều năm sau, hoàng hậu vẫn có thể nhớ rõ cảnh tượng khi đó, bộ y phục màu xanh ấy như tỏa sáng cả khắp nơi.
“Thần nữ có thể thử một lần.”
Oa Nhạn Tuyết quay lại, ánh mắt đầy phấn khích.
“Lại là ngươi?”
Tô Ly mỉm cười: “Mong công chúa chỉ giáo.”
Nói xong, nàng đi về phía bàn cờ dưới ánh nhìn của văn võ bá quan. Thực ra ván cờ này nàng đã gặp ở kiếp trước, trong một tập cờ thế. Hôm nay nếu nàng không phá cục, thì vài năm sau cũng sẽ có người phá giải và cùng với các cục cờ khác được biên soạn thành sách, thiên hạ ai cũng biết.
Tô Ly cầm quân cờ, không chút do dự đặt xuống bàn. Khi mọi người còn chưa hiểu ra, Oa Nhạn Tuyết đã vỗ tay khen ngợi.
“Thật lợi hại! Ngươi tên là Tô gì?”
“Tô Ly, bái kiến Bắc Yến thất công chúa.” Tô Ly mỉm cười đáp.
“Tô Ly? Tô tiểu thư, ngươi có tư cách cùng ta đối cờ.”
Tô Ly vẫn giữ thái độ điềm nhiên: “Nguyện xin công chúa chỉ giáo.”
Oa Nhạn Tuyết đưa tay làm động tác mời.
“Tô tiểu thư, mời.”
“Thất công chúa, mời.”
Hai người đã ngồi xuống trước bàn cờ, mọi người vẫn chưa hết bất ngờ vì thế cờ chết bị phá.
“Đây thật sự là con gái của ta sao?” Tô mẫu lẩm bẩm.
Vương thị bên cạnh vui mừng nói: “Nếu không phải con gái muội thì còn là ai? Ly Nhi của chúng ta thực sự xuất sắc, bao nhiêu năm qua thật sự là ngọc bị bụi che lấp.”
Cùng lúc đó ở góc phòng, Kỷ Hoài Châu thán phục: “Biểu muội của ngươi thật là ẩn mình mà!”
Vệ Nguyên Lăng kinh ngạc nói: “Không giấu ngươi, ta cũng mới biết biểu muội ta lợi hại như vậy, chẳng trách mẫu thân ta nói muốn kết thân.”
Quân Mặc nhướng mày, không nói gì.
Mặc kệ mọi người xung quanh nhìn và nghĩ thế nào, hai người đấu cờ trong điện đúng là kẻ tám lạng người nửa cân, đang giằng co kịch liệt.
Nửa canh giờ trôi qua, Tô Ly gật đầu: “Thừa nhận thua.”
Oa Nhạn Tuyết mắt sáng rực hỏi: “Tô tiểu thư, dám hỏi ngươi học từ đâu?”
Tô Ly trả lời: “Ta không có sư phụ, công chúa cũng nghe rồi, mặt ta đã bị hủy, mỗi ngày không ra khỏi nhà, chỉ lấy những thứ này làm tiêu khiển, ngày dài tháng rộng, tự nhiên tích lũy được một chút.”
Oa Nhạn Tuyết thấy nàng thẳng thắn nhắc đến việc hủy dung, trong lòng thầm khâm phục.
“Tô tiểu thư không cần tự ti, đây không phải chỉ là ‘tích lũy chút ít’. Bản công chúa từ nhỏ học cờ với danh sư, ở Bắc Yến không có đối thủ, ngươi có thể thắng ta trong nửa canh giờ, ngươi thật sự rất xuất sắc. Hoàng hậu nương nương gọi ngươi là ‘tài nữ đệ nhất Thiên Kỳ’, bản công chúa tâm phục khẩu phục.”
Tô Ly mỉm cười đứng lên, nhìn hoàng hậu trên cao: “Nương nương, may mắn không làm nhục mệnh.”
Hoàng hậu càng nhìn càng hài lòng, chỉ tiếc hoàng nhi của mình lại thích Lam Ngọc, nếu không…
“Tô tiểu thư có thể khiến văn võ bá quan trong điện đều không sánh bằng.”
Các đại thần nghe vậy, có người cảm thấy hổ thẹn, có người lại không phục.
Tô Ly nhẹ nhàng đáp: “Nương nương quá khen thần nữ rồi, thần nữ chỉ là người nhàn rỗi, có chút nghiên cứu đối với những thứ tiêu khiển này. Các vị đại nhân thì khác, họ lo quốc lo dân, nghĩ đến đại kế sinh kế, thần nữ không thể so được một phần vạn của họ.”
Những vị đại thần không phục lập tức thấy bình tĩnh trở lại. Hãy nhìn cô nương nhà người ta, nói thật là khéo quá đi chứ.
Không ít gia đình có con cháu chưa thành thân đều bắt đầu tính toán trong lòng. Tô đại tiểu thư dù bị hủy dung nhưng môn đăng hộ đối, phẩm hạnh tốt, khiêm tốn lại có tài. Người ta nói cưới vợ cưới đức hạnh, Tô tiểu thư này không phải là một lựa chọn tồi cho vị trí chính thất.
Hoàng đế trên cao cũng rất vui mừng, bốn trận đấu đã thắng hai, chỉ cần thắng thêm một trận nữa là cây Sinh Cốt Hoa thuộc về Thiên Kỳ.
Không chỉ thái tử có thể bớt đau khổ mà còn giúp Thiên Kỳ giữ thể diện.
Ánh mắt nhìn Tô Ly càng thêm hài lòng.
Vân phi tuy không thích Tô Ly nhưng thấy đế hậu đều khen ngợi nàng như vậy, lại nghĩ Tô Ly là cháu ngoại của Vệ quốc công, còn có một người cha làm thượng thư, ngoại trừ dung mạo bị hủy, những mặt khác không thua kém Vệ Nguyên Dao, trong lòng cũng có chút tính toán.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
