Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 60

KINH HỒNG NHẤT THOÁNG

Sau cuộc thi, đại điện lại khôi phục không khí ca múa tưng bừng.

Trở về chỗ ngồi của mình, xung quanh đều là các phu nhân tiểu thư đến chúc mừng, nhưng ai thật lòng, ai giả ý, khó mà nói cho rõ được.

Tô Ly được phong làm huyện chủ, hơn nữa lại là huyện chủ có phong hiệu, điều này khiến Mạnh Chỉ Nhu ghen ghét đến nỗi khuôn mặt méo mó. Nhìn Tô Ly được mọi người vây quanh, trên khuôn mặt Mạnh Chỉ Nhu hiện lên một bóng đen.

Cuối cùng cũng tiễn được những phu nhân tiểu thư đến chúc mừng, Tô Ly thở phào một hơi.

Vệ Nguyên Dao vui vẻ nói: “Ly nhi, không ngờ muội lợi hại như vậy, cái gì Tô Duyệt với muội quả thực là chẳng đáng gì, bây giờ muội đã là huyện chủ rồi, sau này ta gặp muội có phải còn phải hành lễ không đây?”

Tô Ly mỉm cười: “Biểu tỷ nói đùa rồi, biểu tỷ, tỷ có thấy trong góc kia có ai không?”

Vệ Nguyên Dao nghi hoặc nhìn sang, chỉ lướt qua một cái rồi nói: “Không có ai cả.”

“Biểu tỷ nhìn kỹ lại xem.”

Vệ Nguyên Dao nhìn chăm chú, lập tức mở to mắt.

Tô Ly nhìn biểu cảm của tỷ ấy, trong lòng cảm thấy buồn cười, nàng đã nhìn ra từ lần ở Hội Hoa Đăng rồi, biểu tỷ và Kỷ Tam công tử giữa hai người có gì đó.

“Nhìn thấy rồi chứ?”

Nàng cũng vô tình phát hiện Quân Mặc cùng hai người kia lại ngồi ở góc đó.

Với thân phận của ba người bọn họ, đáng lẽ phải ngồi ở những vị trí rất gần phía trước, e rằng ba người này sợ phiền phức, nên đơn giản tìm góc mà trốn.

“Ca ca không phải nói không đến sao? Huynh ấy trốn góc làm gì?”

Tô Ly ghé vào tai Vệ Nguyên Dao nhỏ giọng cười nói: “Vị hôn phu tương lai của biểu tỷ cũng ở đó.”

Vệ Nguyên Dao đỏ mặt, nhéo vào eo Tô Ly một cái, nói: “Muốn bị đánh đúng không?”

Tô Ly vội vàng cầu xin tha thứ.

Trong góc, Kỷ Hoài Châu đang uống rượu, chỗ này thật không tồi, có thể nhìn bao quát toàn cảnh mà không bị ai làm phiền, thật thoải mái. Khi hắn đang uống rượu vui vẻ, liền cảm thấy có ánh nhìn phảng phất rơi trên người mình. Hắn nhìn kỹ, phát hiện là ai, liền ngồi thẳng dậy.

Vệ Nguyên Lăng phát hiện hắn có gì đó khác thường, nói: “Sao lại ngồi nghiêm chỉnh như vậy, lại có tiểu thư nào để ý ngươi rồi sao?”

Kỷ Hoài Châu cười nho nhã nói: “Không nhất thiết là không có.”

Vệ Nguyên Lăng nhìn hắn cười tự phụ đến nỗi nổi da gà.

“Con công hoa.”

Sau buổi tiệc cung đình, đế hậu rời đi trước. Quân Hồi cũng đỡ Vân phi rời đi. Tô Ly đứng dậy dìu Tô mẫu, Vệ Nguyên Dao cũng dìu Vương thị cùng đi ra ngoài.

Tô phụ đã đứng đợi sẵn bên xe ngựa ở cổng cung. Tô phụ hôm nay cảm xúc thăng trầm, làm ông mất mặt là con gái mình, nhưng làm ông rạng rỡ cũng là con gái mình.

Từ xa Tô Ly đã nhìn thấy bóng dáng Tô phụ.

“Nương, chắc phụ thân đợi lâu rồi.”

Mẫu tử hai người cùng tiến lên phía trước, bỗng một bóng người nhanh chóng lao tới. Tô Ly nhanh mắt tay lẹ, đỡ Tô mẫu xoay sang một bên.

“A! Chân của ta!” Một giọng nói the thé kêu đau.

Vương thị và Vệ Nguyên Dao đi phía trước quay đầu lại, liền thấy cảnh tượng kinh hãi này.

“Mẫu thân, người không sao chứ?”

Tô Ly vội hỏi, Tô mẫu kinh hồn chưa định, hoàn hồn lại lắc đầu nói: “Ta không sao.”

“Mẫu thân không sao, nhưng ta có sao! Tô Ly, ngươi giẫm chân ta đau quá! Mau xin lỗi bổn tiểu thư!”

Ban đầu muốn nhân cơ hội giật mặt nạ của Tô Ly xuống, nhưng lại bị nàng né qua, còn bị nàng giẫm một chân.

Tô Ly quay đầu lạnh lùng nói: “Mạnh Chỉ Nhu? Ngươi đang yên đang lành, sao chân ngươi lại nằm dưới chân bổn tiểu thư thế? Còn nữa, ngươi có phải đã quên gì không?”

Những lời nàng nói trong yến tiệc, nàng có thể bỏ qua, nhưng chuyện này suýt đâm vào mẫu thân nàng, không thể tha thứ! Vừa rồi nàng cố ý dùng lực giẫm chân nàng ta, không què cũng phải bầm tím.

“Quên gì cơ? Tô Ly, ngươi đừng đánh trống lảng, mau xin lỗi ta!”

Tô phụ thấy cảnh này, tim suýt nhảy ra ngoài.

Vội bước nhanh đến, nhìn lên nhìn xuống Tô mẫu một lượt, nói: “Không sao chứ.”

Tô mẫu lắc đầu, sau này bà vẫn là ít ra ngoài thì hơn, nếu có chuyện gì xảy ra, hối hận không kịp. Vừa rồi nếu không phải Ly nhi, bà chắc chắn sẽ ngã.

Tô Ly thấy nàng ta không những không hối lỗi mà còn ngang ngược, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

“Ngươi có phải quên ta đã được phong làm Trường Ninh Huyện chủ rồi? Ngươi không hành lễ, còn dám vô lễ, phải chăng Tể tướng dạy con như vậy?”

Tô Ly vừa nói, các tiểu thư phu nhân xung quanh mới nhớ ra, vị Tô tiểu thư trước mắt đã khác xưa rồi.

Đúng lúc này, đại cung nữ Hương Hà bên cạnh Hoàng hậu đến, sau lưng còn có vài cung nữ bê khay.

“Tô tiểu thư, Hoàng hậu nương nương phái nô tỳ đến tiễn các vị xuất cung, những thứ này là Hoàng hậu nương nương ban thưởng cho Tô tiểu thư.”

Hương Hà vừa nói xong, sắc mặt Mạnh Chỉ Nhu liền thay đổi.

Đối với Hoàng hậu nương nương mà nói, phái một người tới không phải chuyện lớn gì, nhưng đối với các quan gia mà nói, đây là vinh dự to lớn. Hơn nữa lại là độc nhất trong bao người.

Tô Ly hướng về phía hoàng cung hành lễ nói: “Tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”

Thấy mọi người xung quanh đang đứng xem, Hương Hà nói: “Tô tiểu thư, ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?”

Tô Ly chưa kịp mở lời, Mạnh Chỉ Nhu liền nói: “Không có gì, chỉ là ta vô ý đụng trúng huyện chủ, Chỉ Nhu xin lỗi huyện chủ, mong huyện chủ rộng lượng bỏ qua cho ta.”

Tô Ly lạnh lùng nói: “Vừa rồi không phải ngươi còn đòi ta xin lỗi sao?”

Hương Hà kinh ngạc nói: “Người là huyện chủ chi tôn, đừng nói người không sai, dù có sai, cũng tuyệt không có chuyện bắt người xin lỗi một thứ nữ.”

Mấy lời này khiến Mạnh Chỉ Nhu đỏ mặt, trong lòng hận, nhưng đây không phải là cung nữ bình thường, mà là đại cung nữ bên cạnh Hoàng hậu. Nếu nàng ta nói một lời trước mặt Hoàng hậu, Hoàng hậu nương nương sẽ không có ấn tượng tốt với nàng. Nghĩ vậy, nàng ta cũng biết cúi mình biết ngẩng đầu, lập tức quỳ xuống trước Tô Ly.

“Huyện chủ, đều là lỗi của Chỉ Nhu, cầu xin huyện chủ tha thứ cho ta lần này.”

Tô Ly nghĩ rằng vừa mới được phong huyện chủ, không nên làm quá, sau này nếu còn phạm phải, nàng tuyệt đối sẽ không nương tay.

“Thôi đi, mẫu thân ta không khỏe, hôm nay bỏ qua.”

Hương Hà tiến lên nói: “Tô tiểu thư, nô tỳ tiễn người xuất cung.”

“Tạ ơn Hương Hà tỷ tỷ.” Tô Ly dịu dàng nói.

Hương Hà thấy nàng thái độ kính cẩn như vậy, trên mặt cũng nở nụ cười chân thành hơn.

Sau khi Tô Ly cùng mọi người lên xe ngựa rời đi, những người khác cũng dần tản đi. Chỉ còn lại Mạnh Chỉ Nhu nhìn chằm chằm theo bóng lưng Tô Ly với ánh mắt đầy căm hận.

“Ngây ra đó làm gì! Còn không mau đỡ bổn tiểu thư dậy! Tô Ly, đồ tiện nhân này, xuống chân thật tàn nhẫn!”

Không ai chú ý rằng, trong góc có một chiếc xe ngựa sang trọng đang đậu.

Lương Huyền Đình trong đầu hiện lên nhan sắc vừa thoáng qua kia.

Thiên Kỳ đệ nhất xấu nữ, dưới lớp mạng che mặt lại là dung nhan tuyệt sắc như vậy!

Thật thú vị!

“Thế tử, chúng ta nên trở về dịch quán rồi.”

Lương Huyền Đình lên xe ngựa.

“Đi thôi.”

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này