THÁI TỬ ĐẠI HÔN
Về đến phủ đã là giờ Hợi ba khắc, an trí xong Tô mẫu, Tô phụ đang định đi ra ngoài.
Tô mẫu hỏi: “Chàng không nghỉ ngơi, định đi đâu vậy?”
Tô phụ dịu dàng nói: “Nàng cứ ngủ trước đi, ta còn một số việc cần xử lý.”
Tô mẫu nói: “Nhớ về sớm nhé.”
Tô phụ đáp: “Ngủ đi.”
Tô phụ đi đến cửa, Từ Cẩm khoác thêm áo choàng cho ông, cùng nhau đi về phía thư phòng.
Trên đường gặp quản gia, Tô phụ dừng lại.
“Lão Từ, ngươi bảo đứa bất hiếu đó ra sau đường quỳ!”
Quản gia nghi hoặc nhìn Tô phụ, rồi nhìn thoáng qua con trai mình đang đứng phía sau ông.
Từ Cẩm nhỏ giọng nói: “Nhị tiểu thư.”
Quản gia tuy không biết rõ chuyện đã xảy ra, nhưng một canh giờ trước, nhị tiểu thư bị đưa về phủ sớm, ông đã biết chắc nhị tiểu thư gây ra chuyện sai trái.
“Lão gia, đêm khuya sương lạnh, nhị tiểu thư thân thể yếu ớt…”
Tô phụ tức giận nói: “Bắt nó quỳ một đêm là còn nhẹ cho nó!”
Quản gia còn định nói thêm, Từ Cẩm lắc đầu với ông. Nhìn tình hình này, nhị tiểu thư lần này phạm phải lỗi lớn rồi.
“Vâng, lão nô sẽ cho người đến viện của nhị tiểu thư truyền lời.” Nói xong quay người rời đi.
Tô phụ nghĩ một lúc rồi bổ sung: “Nếu nó kêu la đòi gặp ta, thì nói ta không muốn gặp, bảo nó phải tự ngẫm nghĩ cho kỹ! Nếu không nghe, sau này ta coi như không có đứa con này, nó sống chết thế nào cũng không liên quan đến ta!”
“Vâng, lão gia!” Xem ra lần này lão gia thực sự giận rồi.
Tô phụ cùng Từ Cẩm đến thư phòng.
“Nói đi, ngươi đã điều tra được những gì?”
Từ Cẩm chắp tay nói: “Chủ nhân, chuyện đại tiểu thư bị hủy dung xảy ra đã lâu, nên việc điều tra cần thêm thời gian, nhưng những tin đồn về đại tiểu thư trong hai năm qua, điều tra đến cuối đều thấy bóng dáng nhũ mẫu già bên cạnh Hạ di nương.”
Tô phụ nhíu mày nói: “Đúng là to gan lớn mật! Tăng cường điều tra, ta muốn biết mấy năm nay bà ta đã làm gì sau lưng ta!”
“Vâng, chủ nhân!”
Tô phụ xoa trán, nói: “Ngày mai thái tử đại hôn, lễ vật trong phủ đã chuẩn bị xong chưa?”
Từ Cẩm đáp: “Phụ thân của thuộc hạ đã sớm chuẩn bị, phu nhân cũng đã xem qua.”
Tô phụ gật đầu, lại căn dặn Từ Cẩm vài việc rồi cho lui, tự mình cúi đầu xử lý công văn.
Không biết từ lúc nào đêm đã khuya, ông khoác áo rồi đứng dậy về phòng.
…
Sáng sớm Tô Ly vừa dậy đã nghe nói Tô Duyệt bị phạt quỳ suốt đêm. Hạ thị muốn xin xỏ nhưng cũng bị Từ Cẩm ngăn lại. Tư Cầm tỏ ra rất vui, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Tiểu thư, lần này lão gia đã thực sự thất vọng với nhị tiểu thư rồi, hôm qua nàng ấy mất hết thể diện, làm xấu mặt đến cả Thiên Kỳ.”
Mặc Họa bê quần áo đã xông hương vào, cười nói: “Tư Cầm tỷ tỷ, nhị tiểu thư gặp nạn, sao tỷ lại vui hơn cả tiểu thư vậy.”
Tư Cầm suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta cũng không biết, có lẽ kiếp trước là kẻ thù.”
Tô Ly khẽ mỉm cười, chẳng phải là kẻ thù sao?
Sau khi trêu đùa xong, mấy tỳ nữ chỉnh trang quần áo cho Tô Ly.
Tô Ly đứng lên nói: “Đi thôi, chúng ta đi xem mẫu thân đã chuẩn bị xong chưa.”
Đến chính viện, Tô mẫu đang tranh cãi với Tô phụ điều gì đó.
“Ly nhi đi một mình, ta không yên tâm, ta sẽ cẩn thận là được.”
Tô phụ nhíu mày nói: “Phu nhân, ta sẽ chăm sóc cho Ly nhi, hơn nữa bây giờ Ly nhi đã là huyện chủ, ai có thể ức hiếp con bé?”
Tô mẫu định nói thêm, Tô phụ lại nói: “Nàng xem hôm qua nếu không phải Ly nhi phản ứng nhanh, nàng đã gặp chuyện rồi, đến giờ ta vẫn còn sợ hãi.”
Tô Ly đứng ngoài nghe một lúc, cuối cùng cũng hiểu ra.
Tô Ly bước vào phòng, nói: “Mẫu thân, nếu người không muốn đi thì không cần đi, con có thể tự đi, bên cạnh con có Tư Cầm và Chi Thư, hơn nữa cữu cữu, cữu mẫu và biểu tỷ cũng sẽ đi, không có chuyện gì đâu.”
Tô mẫu nhớ lại chuyện hôm qua cũng thấy sợ. Thấy phu quân và con gái đều nói vậy, bà căn dặn vài câu.
“Hôm nay con nhất định phải theo sát phụ thân con, ta thấy Hoàng hậu nương nương có ấn tượng tốt với con, gặp phải người không biết điều thì không cần nhịn, tìm phụ thân con hoặc Hoàng hậu nương nương đòi lại công bằng.”
“Con vừa mới được phong, có thể sẽ có những kẻ hẹp hòi ganh tị, sẽ lấy vết sẹo trên mặt con ra nói, không cần phải uất ức.”
“Tư Cầm, Chi Thư, hai ngươi phải chăm sóc tốt cho tiểu thư, biết chưa?”
Thấy Tô mẫu nói mãi không dứt, Tô Ly trong lòng chẳng hề thấy phiền.
“Mẫu thân, thật sự không cần lo cho con, ngược lại người ở trong phủ phải cẩn thận, tránh xa Tây viện.”
Mẫu tử hai người cứ dặn dò nhau mãi, khiến Tô phụ như người ngoài cuộc.
Một nén nhang sau, Tô Ly dẫn theo tỳ nữ lên xe ngựa, hướng về phía hoàng cung xuất phát.
Trên xe ngựa, Tô Ly nói: “Tư Cầm, đơn thuốc ta đưa tối qua, ngươi đã đưa cho Mặc Họa chưa?”
Tư Cầm đáp: “Rồi ạ, tiểu thư nói đó là đơn thuốc của Hứa Mộ Bạch, nên nô tỳ đưa luôn cho nàng, sáng nay nàng đã đi biệt viện, tiện đường sẽ mang thuốc theo.”
Tô Ly lại hỏi: “Hứa Mộ Bạch đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Rồi ạ, Mặc Họa nói khá hơn nhiều, đã có thể xuống giường đi lại, hắn ta nói muốn tự mình đến cảm tạ tiểu thư đã cứu mạng.”
Tô Ly nhắm mắt không nói gì thêm. Ngày mai vẫn nên đi biệt viện một chuyến, gặp gỡ thương nhân tài giỏi này.
Xe ngựa lắc lư gần nửa canh giờ, dừng lại trước cổng cung. Khi vào cung đều cần kiểm tra, nhưng Tô Ly là huyện chủ, không cần xuống xe ngựa, chỉ cần vén rèm lên cho lộ mặt là được. Tô Ly cảm thán, quyền lực quả nhiên là thứ tốt.
“Tiểu thư, đó là nữ quan bên cạnh Hoàng hậu nương nương.”
Tô Ly vén rèm lên, Hương Hà hướng nàng hành lễ.
“Tô tiểu thư, Hoàng hậu nương nương phái nô tỳ đến đón người vào cung.”
Tô Ly xuống xe ngựa, đáp lễ.
“Đa tạ Hương Hà tỷ tỷ.”
“Tô tiểu thư khách sáo rồi, mời lên kiệu đi.”
Tô Ly gật đầu, bước lên kiệu.
Đến cung Hoàng hậu, Hương Hà dẫn Tô Ly cùng tỳ nữ vào trong.
Vừa vào, liền thấy Hoàng hậu ngồi trên cao, Hiền phi và Triều Dương công chúa cũng ở đó, Tô Ly hành lễ, Hoàng hậu lập tức mỉm cười vẫy tay.
“Ly nhi, lại đây.”
Tô Ly ngẩn ra, hoàng hậu thấy nàng ngẩn ra, cười nói: “Bổn cung và con có duyên, có thể gọi con là Ly nhi không?”
Tô Ly lập tức nói: “Có thể được nương nương yêu mến, đây là vinh hạnh của thần nữ.”
Nói xong liền tiến lên, Hoàng hậu kéo tay nàng nói: “Bổn cung luôn thích con gái, nhưng lại chỉ sinh được thái tử, mẫu thân con có một đứa con gái hiểu chuyện như con, thật là có phúc.”
Những lời này khiến mẹ con Hiền phi có chút ngượng ngùng. Các công chúa trong cung đều phải gọi Hoàng hậu một tiếng “mẫu hậu”, nhưng Hoàng hậu tình nguyện yêu thương một tiểu thư của quan thần, không để ý đến họ, điều này khiến họ có chút khó chịu.
Nhưng Hiền phi tự biết mình có lỗi, hôm qua bà giả bệnh mang theo Triều Dương rời đi, không để nàng tham gia thi đấu với Oa Nhạn Tuyết, Hoàng hậu tuy không nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn không vui.
Hoàng hậu như không để ý đến bầu không khí vi diệu trong điện, tiếp tục kéo Tô Ly nói chuyện.
Hiền phi sau khi sinh ra tam hoàng tử Quân Sách và Triều Dương công chúa Quân Uyển, vẫn giữ được mối giao hảo với Hoàng hậu nhiều năm, đương nhiên là người khéo léo.
“Hoàng hậu nương nương nói phải, Tô tiểu thư quả thật đáng yêu, muội nhìn cũng rất thích, nếu Uyển nhi được một nửa hiểu chuyện như Tô tiểu thư, muội đã thắp hương cảm tạ Phật rồi.”
Một người một phi tâng bốc nhau, khen ngợi nàng đến tận trời, Tô Ly trong lòng có chút bất đắc dĩ.
May mắn lúc này có nữ quan bước vào nói: “Hoàng hậu nương nương, đã đến giờ, có thể tiến về Đông cung.”
Hoàng hậu gật đầu, Tô Ly lại ngồi kiệu, cùng ba vị quý nhân đến Đông cung.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
