BIẾT NGƯỜI BIẾT MẶT KHÔNG BIẾT LÒNG
Mọi người bước vào phòng, hoàng hậu vui mừng nói: “Hoàng thượng, người xem, thái tử thở đã đều hơn nhiều rồi, sắc mặt cũng có chút hồng hào trở lại!”
Mọi người nhìn về phía thái tử nằm trên giường, quả nhiên đúng như hoàng hậu nói.
Hoàng đế nở nụ cười, nhưng chợt nhớ đến lời Tô Ly nói ban nãy, liền quay lại hỏi: “Tô tiểu thư, thái tử đã trúng độc như thế nào?”
Tô Ly tiến lên phía trước, cẩn thận quan sát một lượt.
Cuối cùng ánh mắt nàng dừng lại ở chiếc gối lụa của thái tử.
Tô Ly nói: “Chính là cái này!”
Quân Mặc tiến tới lấy chiếc gối lụa ra, rồi nhìn về phía Tô Ly.
Tô Ly trầm giọng giải thích: “Chiếc gối lụa này đã được tẩm độc, sau đó dùng hương thơm để che giấu mùi độc. Thỉnh thoảng tiếp xúc với chiếc gối này sẽ không bị trúng độc, ngay cả khi dùng ngân châm thử cũng không phát hiện được. Nhưng qua thời gian dài, nằm ngủ trên chiếc gối này, độc tố sẽ dần dần ngấm vào cơ thể, đó chính là loại độc mãn tính mà các thái y đã phát hiện.”
Hoàng đế tức giận.
“Kẻ nào lòng dạ độc ác đến vậy! Loại thủ đoạn này mà cũng nghĩ ra được!”
Hoàng hậu lập tức khóc ròng: “Hoàng thượng, người nhất định phải bắt được hung thủ! Lần này nếu không có Tô tiểu thư, hoàng nhi của chúng ta…”
Hoàng đế gật đầu, quay sang nhìn Quân Mặc nói: “Việc này giao cho con điều tra! Dù là ai, trẫm cũng sẽ nghiêm trị!”
Hoàng hậu liếc nhìn Quân Mặc, xem như ngầm đồng ý.
Quân Mặc vốn luôn thân thiết với thái tử, hơn nữa nếu không nhờ Quân Mặc đề nghị để Tô Ly giải độc cho thái tử, thì có lẽ giờ này thái tử đã…
Nghĩ đến Tô Ly, hoàng hậu nhìn hoàng thượng nói: “Hoàng thượng, Tô tiểu thư lần này lập công lớn, người nhất định phải ban thưởng cho nàng thật hậu!”
Tô Ly cúi người hành lễ, nói: “Hoàng thượng, nương nương, lần này thái tử có thể giải độc thuận lợi, Khâu thái y cũng giúp đỡ rất nhiều. Khâu thái y đã dũng cảm đưa tay mình vào miệng thái tử, nhờ vậy thái tử mới không tự cắn lưỡi vì đau.”
Khâu thái y lập tức tiến lên nói: “Lão thần hổ thẹn, chỉ làm được chút việc này, không dám nhận công lao.”
Nhìn bàn tay Khâu thái y đang chảy máu không ngừng, hoàng đế phất tay lớn tiếng: “Thưởng hết! Khâu Chính Thiện lập tức được thăng làm viện chính, quản lý toàn bộ Thái y viện. Ngươi hãy dọn dẹp Thái y viện thật tốt cho trẫm, biết chưa?”
Khâu Chính Thiện vui mừng ngẩng đầu, lớn tiếng tạ ơn: “Tạ ơn hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
“Đứng lên đi, còn về đại công thần lần này, ban cho tiểu thư Tô Ly lệnh bài ra vào hoàng cung, thưởng một vạn lượng vàng, một trăm cuộn lụa là.”
Tô Ly tiến lên tạ ơn ban thưởng.
Lam Ngọc nhìn Tô Ly, trong ánh mắt đầy cảm kích.
Ai có thể ngờ rằng, người cuối cùng cứu được thái tử lại là Tô Ly, người từng mang tiếng xấu chứ?
Nếu không nhờ có Tô Ly, nàng có lẽ đã trở thành trò cười cho cả kinh thành.
Hoàng thất cũng không còn chỗ cho nàng đứng vững.
Hoàng hậu và Lam Ngọc đều ban thêm rất nhiều vàng bạc và trang sức để bày tỏ lòng biết ơn.
Tô Ly kê đơn thuốc giải độc, dặn dò liều lượng rồi cáo lui.
Khi nàng rời đi, nhìn thấy Quân Mặc đã bắt đầu kiểm tra cung nhân trong Đông cung.
Tô Ly đứng lại nói: “Biết người biết mặt không biết lòng, cho dù có là thân như huynh đệ.”
Nói xong, nàng không đợi Quân Mặc đáp lại, liền rời khỏi.
Tô phụ nghe tin con gái mình thực sự đã giải được độc cho thái tử, không khỏi trợn tròn mắt.
Con gái ông là thiên tài sao? Chỉ nhờ vài cuốn sách y học trong thư phòng của ông mà có thể học được y thuật cao siêu như vậy?
Nếu nàng bái sư học hành nghiêm túc, chẳng phải còn giỏi hơn nữa sao?
Tô Ly đi bên cạnh Tô phụ, cùng nhau hướng về phía cổng cung. Phía sau là một đoàn dài cung nữ, ai nấy đều mang theo những phần thưởng quý giá mà các bậc quý nhân ban cho Tô Ly, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Về đến phủ, tin tức đại tiểu thư lại được ban thưởng đã lan khắp phủ thượng thư.
Tô Duyệt đập nát chiếc vòng tay trong tay mình.
“Tiện nhân! Khoe khoang gì chứ! Nếu không phải nhờ thân phận đích nữ, thì làm sao lọt vào mắt xanh của các bậc quý nhân!”
Nếu nàng cũng có một ông ngoại nắm giữ binh quyền, cũng là đích nữ, nàng nhất định sẽ làm tốt hơn Tô Ly!
Hôm nay nàng thậm chí không vào được hoàng cung, tối qua lại bị Tô phụ phạt quỳ suốt đêm ở hậu viện, oán hận trong lòng nàng sắp trào dâng đến mức không thể kìm nén.
“Đi! Đi tìm nương của ta!”
Nàng phải nhanh chóng bảo nương nghĩ cách, không thể để Tô Ly tiếp tục ngang ngược như thế!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
