TỘI TRẠNG CỦA HẠ THỊ
Tô phụ đang ở thư phòng xử lý công việc, Từ Cẩm nhanh chóng bước vào.
“Chủ nhân, Đan Thanh đã khai, mọi chuyện đúng như đạo sĩ Vô Tích đã nói. Là Hạ di nương sai nàng ta tìm đến Vô Tích, nhờ hắn vu khống rằng đại tiểu thư bị tà ma nhập thân. Đây là lời khai của Đan Thanh.”
Tô phụ nhận lấy lời khai, đọc xong liền đứng phắt dậy.
“Đồ nghiệt chướng!”
Từ Cẩm ngập ngừng muốn nói thêm.
Tô phụ lạnh lùng hỏi: “Nói đi, còn chuyện gì nữa?”
Từ Cẩm tiếp tục nói: “Thuộc hạ còn phát hiện ra rằng việc đại tiểu thư bị hủy dung là do Hạ di nương hối lộ mã phu để động tay động chân lên xe ngựa.”
“Còn nữa, số tiền tham ô hàng tháng của Hạ Giang ở Tụ Tiên Lâu phần lớn đều chảy vào túi của Hạ di nương.”
“Những người mà đại tiểu thư đã đuổi khỏi phủ lần trước, phần lớn đều có quan hệ thân thích với Hạ di nương.”
“Hạ di nương đã cho vay nặng lãi bên ngoài, số tiền lên đến hàng triệu lượng bạc.”
“Hạ di nương còn sai huynh trưởng của bà ta hối lộ chủ nhân hoa viên, bày mưu đặt những loài hoa có hại cho người mang thai trong viện của phu nhân.”
“Con trai của huynh trưởng Hạ di nương, Hạ Văn Tài, là kẻ bạo hành nam nữ, Hạ di nương đã dùng danh nghĩa phủ thượng thư để ép những người bị hại không dám lên tiếng.”
…
Hết chuyện này đến chuyện khác, Tô phụ nghe mà mắt đỏ ngầu.
“Đồ tiện nhân đáng chết!”
Tô phụ mặt lạnh băng, bước ra ngoài, ông đá tung cánh cửa phòng.
“Hạ Thanh Chi! Lăn ra đây!!”
Hạ thị từ trong phòng bước ra, chưa kịp nói gì đã tỏ vẻ tội nghiệp.
“Lão gia, có chuyện gì vậy? Sao ngài giận dữ thế này? Kiều Hà, mau dâng trà cho lão gia… A!”
Hạ thị vừa nói, đã bị Tô phụ đá thẳng vào bụng, Hạ thị hét lên thảm thiết, ngã ngồi xuống đất.
“Tiện nhân! Ngươi là đồ độc phụ!”
Hạ thị lập tức nhịn cơn đau nhức, bò đến nắm lấy vạt áo Tô phụ, vừa nói vừa khóc lóc.
“Lão gia, thiếp theo hầu người đã hơn mười năm nay, sao người lại như thế này với thiếp? Lão gia, có phải người đã nghe ai đó nói lời không hay rồi không? Thiếp chịu chút uất ức không sao, nhưng đừng vì thế mà làm tổn hại thân thể của lão gia…”
Chính dáng vẻ này đã lừa ông suốt hơn mười năm!
Nếu ông không tự mình sai người điều tra, để bà ta tiếp tục hoành hành, thì nỗi khổ của Ly Nhi làm sao tính được?
Cho vay nặng lãi, dung túng cháu trai làm chuyện thất đức, danh tiếng của phủ thượng thư sắp bị hủy hoại dưới tay người đàn bà độc ác này rồi.
“Từ Cẩm, đưa độc phụ này đi báo quan! Mang theo cả những bằng chứng này nữa!”
Hạ thị lúc này đã sợ hãi đến mặt không còn chút máu.
Bà ta không biết Tô phụ đã biết được những gì, cũng không biết phải cầu xin từ đâu, chỉ còn biết lớn tiếng kêu oan.
Ngụy ma ma tiến lên cầu xin: “Lão gia, dù gì di nương cũng đã sinh cho ngài nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư cũng đã đến tuổi xuất giá rồi, nếu giờ ngài báo quan đưa sinh mẫu của tiểu thư đi, chẳng phải sẽ hủy hoại danh tiếng của nhị tiểu thư sao?”
Mắt Hạ thị sáng lên, bà cũng lập tức đổi lời khóc lóc: “Lão gia, ngài hãy nghĩ đến Duyệt Nhi! Duyệt Nhi xuất sắc như vậy, ngài nỡ lòng nào hủy hoại tương lai của con bé sao?!”
Tô phụ lạnh lùng nói: “Duyệt Nhi đã bị ngươi dạy hư rồi! Mới nhỏ tuổi đã không tôn kính đích mẫu, trưởng tỷ, trước đây nó có thể coi là xuất sắc, giờ đã thành trò cười rồi, nó sắp làm mất hết mặt mũi của phủ thượng thư này rồi!”
“Phụ thân! Nữ nhi là bị cây ma cầm đó hại mà! Phụ thân, tại sao lại đưa nương đi báo quan?” Tô Duyệt chạy tới, vừa bước vào đã hoảng hốt trước cảnh tượng trong phòng.
Tô phụ lạnh giọng nói: “Bà ta chỉ là một di nương, không phải mẫu thân của ngươi! Tiện nhân này đã làm những việc phạm pháp, ta sẵn sàng đánh đổi danh tiếng để đưa bà ta đến quan phủ, đòi lại công bằng cho những người bị hại!”
“Từ Cẩm, còn không ra tay! Đưa cả mụ già này đi báo quan!”
Ngụy ma ma không ngờ lần này cả bà cũng bị liên lụy, bà liên tục dập đầu cầu xin.
“Nương! Dừng tay! Các ngươi thả nương của ta ra!” Tô Duyệt lao tới bảo vệ Hạ thị.
Từ Cẩm là nam nhân, đương nhiên không thể đụng vào tiểu thư, Từ Cẩm lúng túng nhìn Tô phụ.
Tô phụ nhìn mấy nha hoàn, lạnh giọng nói: “Còn không mau kéo nhị tiểu thư ra!”
Mấy nha hoàn vội tiến lên.
“Đồ tiện tì, cút đi! Ngươi dám động vào ta, bổn tiểu thư sẽ bán ngươi vào kỹ viện hạ đẳng nhất!”
Tô phụ nghe thấy vậy, mặt đen lại hoàn toàn. Miệng đầy lời lẽ thô tục, đây còn là nữ nhi khuê các sao!
“Nữ nhi của ta! Con của ta! Tấm lòng của phụ thân con thật nhẫn tâm mà! Lão gia, thiếp thân theo ngài, không công cũng có khổ lao mà!”
“Nương! Các ngươi thả nương của ta ra!”
Tô phụ lạnh lùng nhìn cảnh tượng hai mẹ con diễn trò ly biệt sinh tử.
Lúc này có hạ nhân bước vào bẩm báo: “Lão gia, huynh trưởng của Hạ di nương cầu kiến.”
Tô phụ lạnh lùng nói: “Không gặp!”
Hạ nhân đưa ra một phong thư: “Hắn nói ngài xem xong bức thư này nhất định sẽ gặp hắn.”
Hai mẹ con Hạ thị liếc nhìn nhau, không biết bức thư này mang lại điều tốt hay xấu cho họ.
Tô phụ nhận lấy thư, chỉ vừa đọc vài dòng đầu đã nổi cơn thịnh nộ.
Đọc xong thư, ông bước đến trước mặt Hạ thị, nói với Từ Cẩm: “Thả bà ta ra.”
Hạ thị vui mừng nhìn ông, nhưng Tô phụ lại tung thêm một cước về phía bà ta.
Tô Duyệt hét lên: “Phụ thân! Sao người có thể ra tay tàn nhẫn với nương như vậy?!”
Tô phụ bỗng nhìn Tô Duyệt với ánh mắt đầy căm phẫn nói: “Đừng gọi ta là phụ thân! Ta không phải phụ thân của ngươi!”
Rồi ông quay lại, mặt không chút cảm xúc nói: “Không cần báo quan nữa, báo quan là quá nhẹ cho ngươi rồi, đồ tiện phụ, ngươi phải bị dìm xuống ao mà chết!”
Hạ thị trừng lớn đôi mắt, hét lên kinh hoàng: “Không! Không phải như vậy! Lão gia, đừng nghe lời Hạ Giang! Hắn trả thù vì ta không cứu được con trai hắn! Hắn muốn hại thiếp thân!”
Tô Duyệt bối rối hỏi: “Phụ thân, người đang nói gì vậy? Dìm xuống ao là sao?”
Tô phụ quay sang Từ Cẩm nói: “Đưa Hạ Giang vào đây!”
Từ Cẩm lập tức nhận lệnh đi ra ngoài.
Tô Duyệt nhìn nương của mình với gương mặt đầy tuyệt vọng, rồi lại nhìn phụ thân với vẻ mặt muốn ăn tươi nuốt sống, cảm thấy như có chuyện lớn sắp xảy ra.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
