NHỎ MÁU NHẬN THÂN
Khi Hạ Giang vừa bước vào, lập tức lao về phía Hạ thị.
“Độc phụ! Ngươi dám xuống tay với cả huynh trưởng và cháu ruột của mình! Trả mạng cho con trai ta!!”
Mọi người không ngờ Hạ Giang lại oán hận Hạ thị đến thế. Nhân lúc mọi người không đề phòng, Hạ Giang xông lên bóp chặt cổ Hạ thị.
Hạ thị vốn đã bị Tô phụ đá mấy cái, sắc mặt đã tái nhợt, giờ lại không có sức chống cự, bị Hạ Giang bóp đến mức mắt trắng dã.
Tô Duyệt vội vàng hét lên: “Cữu cữu! Đó là nương ta mà! Người điên rồi sao?!” Nói rồi định giãy khỏi tay nha hoàn.
Tô phụ lạnh lùng đứng quan sát, không lên tiếng ngăn cản.
“Ca… ca ca, thả… ta ra!”
Hạ thị trợn mắt, cố gắng thốt ra vài chữ từ cổ họng.
Hạ Giang lúc này đã mất hết lý trí, chỉ muốn bóp chết độc phụ này để báo thù cho con trai mình. Hạ Giang vì vết thương ở ngực bị đâm, khi dùng sức, máu bắt đầu chảy ra từ vết thương.
Hạ thị cố sức bấu chặt tay to đang bóp cổ mình, đến mức làm tay đó chảy máu nhưng cũng không thấy nới lỏng chút nào. Thiếu oxy trầm trọng, trước mắt Hạ thị bắt đầu tối lại. Ngay khi Hạ thị gần tuyệt vọng, bà ta nhìn thấy vết máu ở ngực Hạ Giang. Hạ thị cố giữ tỉnh táo, ra sức ấn vào chỗ vết máu đó.
“A!”
Hạ Giang hét lên đau đớn, buông Hạ thị ra. Vừa được thả, Hạ thị ngã xuống đất, tham lam hít từng hơi không khí.
Hạ Giang ôm ngực định xông lên lần nữa thì Tô Ly dìu Tô mẫu bước vào.
Tô phụ nhìn Tô mẫu, nói: “Phu nhân, sao nàng lại đến đây? Ở đây loạn lắm, để Ly nhi dìu nàng về.”
Tô mẫu nhìn cảnh tượng trước mắt, quả thật hỗn loạn.
“Từ xa đã nghe bên này kêu khóc ầm ĩ, có chuyện gì mà không cho ta biết vậy?”
Tô Ly dìu Tô mẫu ngồi xuống ghế, Miểu Ngôn và Miểu Ngữ đứng hai bên bảo vệ Tô mẫu. Tô phụ thấy bà không định đi, cũng không ép.
Tô phụ nhìn Hạ Giang nhếch nhác, lạnh lùng nói: “Nói đi, lá thư đó ngươi nói có chứng cứ gì?”
Tô mẫu nghi hoặc hỏi: “Thư gì?”
Thấy Tô phụ không nói, Từ Cẩm tiến lên đưa bức thư bị Tô phụ vò nát cho Tô mẫu. Tô mẫu mở thư ra, đọc nội dung bên trong, mắt mở to. Cuối cùng, bà nhìn Hạ thị đầy kinh ngạc, lại nhìn Tô Duyệt, sau đó nhìn về phía Tô phụ, lòng ngổn ngang.
Ngày trước vì Hạ thị mang thai nên mẹ chồng bà mới tiếp nhận vào phủ. Bây giờ lá thư này nói Tô Duyệt là con hoang, còn có chuyện nào vô lý hơn không?
Hạ Giang mắt đỏ hằn lên nhìn Hạ thị, nói: “Ngươi nghĩ rằng không bị ta bóp chết là thoát nạn sao? Ha ha ha, ta nói cho ngươi biết, tội của ngươi đủ để trầm ao!”
Sau đó quay sang nhìn Tô phụ, nói: “Thượng thư đại nhân, nội dung trong thư câu nào cũng là thật! Tô Duyệt đích thực không phải là con gái của ngài, mà là…”
“Ca! Ca nói linh tinh gì vậy! Huynh nghĩ đến Văn Tài chứ!”
Tiền thuốc thang cho Hạ Văn Tài trong những ngày này đều do bà ta, người cô mẫu này, chu cấp.
Không biết những kẻ kia làm việc kiểu gì, chẳng những không giết được hắn mà còn khiến hắn nổi giận, không quan tâm gì nữa.
Hạ Giang gầm lên: “Đừng nhắc Văn Tài với ta! Ta tưởng ngươi chỉ thù ghét người ngoài, không ngờ ngươi còn tàn nhẫn với người nhà! Văn Tài là dòng dõi duy nhất của nhà họ Hạ, ngươi cũng dám xuống tay! Ngươi bất nhân, thì đừng trách ta bất nghĩa!”
Trong mắt Hạ thị thoáng qua một tia nghi hoặc. Chẳng lẽ đám người kia giết nhầm người rồi? Không giết Hạ Giang, kẻ biết bí mật của nàng, mà lại giết Hạ Văn Tài, người sắp chết?
Hạ thị biết lúc này chỉ có thể chết cũng không thừa nhận.
“Ca, Văn Tài là cháu ta, sao ta lại ra tay với nó? Chắc chắn có hiểu lầm gì ở đây!”
Hạ Giang cười lạnh: “Hiểu lầm? Ngươi dám nói Ngọc Kỳ không phải là người của ngươi?”
Hạ thị càng thêm nghi hoặc, chuyện này lại liên quan gì đến Ngọc Kỳ?
Chỉ là vô thức đáp: “Ngọc Kỳ là nha hoàn của đại tiểu thư, sao có thể là người của ta?”
Hạ Giang lại cười lạnh: “Ha, ngươi lừa người khác thì được, chứ con gái ngươi đã nói với ta từ lâu, Ngọc Kỳ bị nó mua chuộc, làm việc cho các ngươi, sao? Giờ giết người rồi, lại muốn dùng cách cũ đẩy cho đại tiểu thư?”
Tô mẫu nghe rõ mọi chuyện, lập tức đập bàn đứng dậy, nhìn Hạ thị tức giận nói: “Hay lắm! Các ngươi cũng gan lớn thật! Cả người bên cạnh Ly nhi cũng dám mua chuộc! Còn dám đổ nước bẩn lên người con gái ta!”
Tô Ly tiến lên đỡ nàng: “Mẫu thân đừng giận, người hiện tại không thể động khí, phụ thân ở đây, sẽ thay nữ nhi làm chủ.”
Tô mẫu giận dữ ngồi xuống, liếc Tô phụ một cái.
Tô phụ lạnh lùng nói: “Đủ rồi! Tạm gác chuyện Hạ Văn Tài, Ngọc Kỳ sang một bên, các ngươi hãy nói rõ cho ta, Tô Duyệt rốt cuộc có phải là con gái của bản quan không?!”
“Phải!”
“Không phải!”
Hạ thị và Hạ Giang đồng thanh lên tiếng.
Dù Tô Duyệt có ngốc đến đâu, giờ nàng ta cũng đã hiểu ra phần nào, huống chi nàng không hề ngu dốt.
“Cha! Con đã gọi người là phụ thân suốt mười hai năm, làm sao con không phải là con gái của người? Sao người có thể nghi ngờ nương? Rõ ràng đây là Hạ Giang muốn báo thù nên vu oan cho con và nương!”
Hạ Giang cười lạnh, nhìn Tô Duyệt nói: “Ta muốn báo thù thật, nhưng ta không vu oan cho nương ngươi! Chính vì ta biết được bí mật này, nên nương ngươi mới phải ba lần bảy lượt mang bạc cho ta. Cũng vì bí mật này mà bà ta thuê người muốn giết ta để diệt khẩu, nhưng ta mạng lớn không chết, còn Văn Tài thì bị bà ấy hại chết!”
Tô Duyệt trong lòng hoảng loạn. Quả thật, nương nàng đã nhiều lần đưa tiền cho nhà họ Hạ, số lượng không ít, dù mỗi lần đều không muốn nhưng cuối cùng vẫn phải đưa. Nếu không có một bí mật chết người, nương nàng chắc chắn sẽ không chịu nhún nhường như vậy.
Thấy Tô Duyệt ngẩn người, Hạ Giang nở nụ cười nham hiểm, nói tiếp: “Ngươi không phải con gái của nhà họ Tô, mà là kết quả của mối tình vụng trộm giữa nương ngươi và một nam tử hàng xóm trước khi xuất giá. Nhưng phụ mẫu ta ghét bỏ gia đình hắn nghèo túng, kiên quyết không đồng ý hôn sự này. Đúng lúc đó có quan viên cần nhận nghĩa nữ. Ha! Nói là nghĩa nữ, nhưng thực chất là để lợi dụng đường quan lộ.”
“Nương ngươi thông minh, bày kế để có thể vào phủ Thượng thư, còn ngươi từ một nữ nhi bình dân biến thành thiên kim tiểu thư.”
“Đáng thương cho phụ thân ruột của ngươi, người đã yêu nương ngươi thật lòng, dù bị bỏ rơi vẫn nghẹn ngào chúc phúc, cuối cùng vì đau khổ mà lâm bệnh, qua đời vào đúng ngày ngươi ra đời.”
Tô Duyệt mặt trắng bệch, lẩm bẩm: “Không… không… không phải sự thật…”
Dù nàng không hài lòng khi mình chỉ là một thứ nữ, nhưng so với thân phận thường dân, là thứ nữ của phủ Thượng thư vẫn là một danh phận vô cùng cao quý.
Tô Ly nhẹ giọng nói: “Muội không phải là con gái của phụ thân? Chẳng trách đại sư Không Kiến đã nói muội khắc người thân, ta còn tưởng đại sư lần này đã nói sai, phụ thân rõ ràng vẫn bình an, Hạ di nương cũng yên ổn, thì ra là…”
Ánh mắt của Tô phụ đột ngột trở nên lạnh lẽo.
Những lời của đại sư Không Kiến chưa bao giờ là sai.
Tô Duyệt sinh đúng vào ngày phụ thân ruột nàng qua đời. Giờ đây vì nàng mà Hạ thị cũng khó lòng tránh khỏi cái chết, chẳng phải đúng như lời đại sư nói, nàng có số khắc người thân sao?
Tô Duyệt hung hăng nhìn Tô Ly, hét lên: “Ngươi câm miệng! Ta là con gái của phụ thân! Ta sinh ra là thiên kim của phủ Thượng thư!”
Nàng quay sang nhìn Hạ thị, hét lớn: “Người nói đi! Sao có thể để họ nhục mạ con như vậy?! Nói cho họ biết, phụ thân của con là Thượng thư Bộ Hộ Thiên Kỳ, không phải là kẻ dân đen!”
Hạ thị cố nén đau tiến lên, nhìn Tô phụ đau khổ nói: “Lão gia, ngài muốn trách phạt gì thiếp cũng được, nhưng Duyệt nhi đúng là con của ngài! Sao ngài có thể làm tổn thương con bé như vậy? Thiếp đã lừa dối ngài nhiều chuyện, không phải người vô dục vô cầu như vẻ bề ngoài, nhưng thiếp không thể nào làm ra việc như thế này!”
Tô phụ lạnh lùng nhìn bà ta, nếu là trước đây, với giọng điệu thành khẩn thế này, có lẽ ông sẽ tin đôi chút. Nhưng những chuyện mà Từ Cẩm tra ra đã đủ chứng minh, tâm địa người phụ nữ này đen tối nhường nào!
Tô Ly thản nhiên nói: “Tô Duyệt có phải con gái của phụ thân hay không, không phải chỉ cần lời nói là được. Muốn rõ ràng, cũng đơn giản thôi, chính là Nhỏ! Máu! Nhận! Thân!”
Tô mẫu gật đầu, đây là cách đơn giản và trực tiếp nhất.
Hạ thị lao tới ôm chặt lấy Tô Duyệt, nhìn Tô phụ mà liên tục lắc đầu hét lớn: “Không được nhỏ máu! Không thể!!”
Phản ứng dữ dội của bà ta khiến sắc mặt Tô phụ càng tối sầm.
Trong lòng Tô Duyệt cũng dần nguội lạnh. Phản ứng của nương như vậy đã đủ để nói lên tất cả.
Hạ Giang cười lớn: “Ha ha ha, Hạ Thanh Chi, ngươi lo sợ lắm đúng không? Cuối cùng ngươi cũng có ngày hôm nay! Đáng đời!”
Hạ thị trừng mắt căm hận nhìn Hạ Giang, tất cả đều là do hắn! Nếu không vì hắn, mẹ con bà đâu ra nông nỗi này!
Bà ta lẽ ra không nên mềm lòng, lẽ ra từ lâu đã phải tìm người giết hắn!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
