TIỂU THƯ TÔ GIA ĐÃ CÓ HÔN ƯỚC
Kinh thành – Dịch quán
“Thế tử, ngài định ra ngoài sao?” Trường Minh ngạc nhiên hỏi.
Mấy ngày nay Thế tử chỉ ở trong dịch quán, ngoài việc đọc sách, luyện chữ và thỉnh thoảng gửi thư cho Nam Cương, hầu như không bước chân ra ngoài. Thấy Thế tử ăn vận chỉnh tề, Trường Minh không khỏi ngạc nhiên.
Lương Huyền Đình vừa phe phẩy quạt vừa đi ra ngoài, đáp: “Vương gia nhà ngươi muốn ta mang về một nàng dâu từ Thiên Kỳ, nếu ta không ra ngoài thì chẳng lẽ chờ nàng tự từ trên trời rơi xuống?”
Trường Minh khẽ nói: “Thế ra ngài vẫn nhớ lời của Vương gia, thuộc hạ còn tưởng ngài đã sớm quên rồi!”
Lương Huyền Đình quay đầu liếc nhìn Trường Minh, khiến hắn lập tức im bặt. Thấy Thế tử đã lên xe ngựa, Trường Minh nhanh chóng ngồi vào phía trước xe.
“Thế tử, chúng ta định đi đâu để tìm Thế tử phi đây?”
Lương Huyền Đình nhếch môi cười trong xe ngựa: “Trực tiếp đến hoàng cung, xin Thiên Kỳ Hoàng đế ban hôn, một bước đến đích.”
Hắn tự tin rằng sính lễ mà phụ vương hắn chuẩn bị đủ để cưới một vị công chúa, vậy đổi thành một quận chúa thì Thiên Kỳ Hoàng đế chắc chắn sẽ đồng ý thôi.
Trường Minh suýt chút nữa rơi khỏi xe. Thế tử nhà hắn không động thì thôi, đã động là thẳng đến bước cuối cùng.
“Thế tử, ngài chọn rồi sao? Nhị công chúa của Thiên Kỳ đã xuất giá, chỉ còn lại Tứ công chúa và Ngũ công chúa. Ngài để ý vị nào?”
“Thuộc hạ nghĩ rằng Ngũ công chúa Chiêu Dương cũng không tồi, vừa tài sắc vẹn toàn.”
Lương Huyền Đình gõ nhẹ lên thành xe: “Lắm lời quá, đến lúc đó ngươi sẽ biết thôi. Mau đi đi.”
Trường Minh lập tức ngậm miệng, vung roi cho xe chạy nhanh về phía hoàng cung.
Hoàng cung – Ngự Thư Phòng
“Hoàng thượng, Nam Cương Thế tử cầu kiến.” Một thái giám bước vào cung kính bẩm báo.
Hoàng đế đặt tấu chương xuống, ngẩng đầu nói: “Tuyên vào.”
“Truyền Nam Cương Thế tử Lương Huyền Đình yết kiến.”
Lương Huyền Đình mỉm cười gật đầu với tiểu thái giám dẫn đường, rồi bước vào Ngự Thư Phòng.
“Lương Huyền Đình bái kiến Thiên Kỳ Hoàng thượng!”
Hoàng đế mỉm cười nói: “Không cần đa lễ. Thế tử đến Thiên Kỳ mấy ngày qua có quen không?”
Lương Huyền Đình đứng thẳng dậy, cũng mỉm cười đáp: “Rất quen thuộc, ăn ở tốt, chỉ tiếc là phụ vương liên tục thúc giục thần trở về Nam Cương.”
Nhắc đến phụ vương của Lương Huyền Đình, Tứ Vương gia Nam Cương Lương Thiệu cũng là một nhân vật có tiếng tăm. Hiện giờ vương của Nam Cương chỉ là một thiếu niên hơn mười tuổi, nhưng người thực sự đứng sau nắm quyền là Lương Thiệu. Vì thế, tại Nam Cương, Lương Huyền Đình có địa vị dưới một người mà trên vạn người.
Hoàng đế nghe hắn nhắc đến Lương Thiệu, thuận miệng hỏi: “Trẫm và phụ thân ngươi cũng gần hai mươi năm không gặp rồi. Ông ấy vẫn khỏe chứ?”
Đây vốn chỉ là một lời hỏi thăm xã giao. Dù Lương Thiệu có đau ốm thế nào, cũng không thể nói ra cho nước khác biết.
“Tạ ơn bệ hạ quan tâm, phụ vương thần vẫn rất khỏe. Chỉ là lần này đến Thiên Kỳ, ngoài việc chúc mừng Thái tử thành hôn, phụ vương còn giao cho thần một việc.”
Hoàng đế hiếu kỳ hỏi: “Là việc gì?”
Lương Huyền Đình cười nói: “Thiên Kỳ và Nam Cương từ trước đến nay luôn hữu hảo, vài lần xích mích cũng chỉ là do các thành thị vùng biên cương. Phụ vương thần nghĩ rằng, để mối quan hệ giữa hai nước thêm bền chặt, liên hôn là cách tốt nhất.”
Hoàng đế cau mày: “Liên hôn?”
Ngài chỉ còn lại hai người con gái, và cả hai đều là báu vật trong lòng ngài.
Thấy hoàng đế có vẻ không đành lòng, Lương Huyền Đình nói thêm: “Trong mấy ngày qua, thần đã thật sự hiểu được câu ‘Thiên Kỳ sinh mỹ nhân’ là không ngoa. Nếu bệ hạ thành toàn, Nam Cương chúng thần xin dâng hai tòa thành giáp ranh phía đông làm sính lễ!”
Hoàng đế mở to mắt, trong lòng không khỏi động tâm.
“Không biết Nam Cương Vương để ý đến vị công chúa nào của trẫm?”
Lương Huyền Đình cười đáp: “Không phải Nam Cương Vương, mà là bản Thế tử. Bệ hạ yên tâm, Thế tử phi của bản Thế tử cũng sẽ tôn quý không kém gì vương phi Nam Cương. Hơn nữa, bản Thế tử không để ý đến công chúa nào của bệ hạ, mà là trưởng nữ của Hộ Bộ Thượng Thư Thiên Kỳ – Tô gia đại tiểu thư.”
Hoàng đế ngạc nhiên: “Tô gia đại tiểu thư Tô Ly? Thế tử có biết dung nhan của Tô tiểu thư…”
“Thần biết, nhưng thần không quan tâm.”
Hoàng đế lại một lần nữa kinh ngạc, đổi một vị đại thần nữ nhi lấy hai tòa thành, đối với Thiên Kỳ quả là có lợi.
Ngay lúc hoàng đế định đáp lời, ngoài cửa vang lên tiếng thông truyền.
“Hoàng hậu nương nương giá lâm!”
Hoàng đế nhìn hoàng hậu đến, ngạc nhiên hỏi: “Sao nàng lại tới đây?”
Hoàng hậu mỉm cười đáp: “Dạo này Thái tử ngày càng khỏe, Hoàng thượng đã hứa hôm nay sẽ cùng ta dùng bữa, ngài quên rồi sao?”
Nói rồi lại quay sang nhìn Lương Huyền Đình.
“Thế tử cũng ở đây?”
Lương Huyền Đình hành lễ nói: “Bái kiến Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng đế nhìn thời gian, quả thật đã đến giờ dùng bữa.
“Trẫm sơ ý rồi, đây là có khách quý đến nên trẫm mới quên mất. Nàng cứ về trước, trẫm sẽ đến sau.”
Hoàng hậu nói: “Lúc nãy thiếp đứng ngoài đã nghe thấy nhắc đến ‘công chúa’ và ‘liên hôn’, chẳng lẽ Nam Cương đã để mắt đến vị công chúa nào của chúng ta sao?”
Việc hôn sự của các công chúa thuộc hậu cung, hoàng hậu quan tâm cũng là lẽ đương nhiên.
Hoàng đế cười nói: “Không phải. Thế tử nhìn trúng trưởng nữ của Tô Thượng Thư, đến xin trẫm ban hôn.”
Đây quả là chuyện tốt đến mức ông có nằm mơ cũng phải cười. Không cần gả con gái mình xa xứ, lại có được hai tòa thành, còn củng cố mối quan hệ giữa hai nước. Một mũi tên trúng nhiều đích.
Hoàng hậu cau mày: “Nhưng thiếp nghe nói Tô tiểu thư đã có hôn ước rồi. Hoàng thượng, chuyện này nếu truyền ra ngoài thì không hay đâu.”
Hoàng đế cau mày hỏi: “Có chuyện này sao?”
Lương Huyền Đình cũng ngạc nhiên nói: “Bản Thế tử nhớ rằng danh tiếng của Tô đại tiểu thư trong Thiên Kỳ vốn không được tốt lắm, hơn nữa, dung mạo nàng… Còn ai có thể cùng nàng có hôn ước chứ?”
Hoàng hậu nói: “Thiếp cũng không rõ, chỉ là hôm nọ nghe phu nhân của Vệ Quốc Công nhắc đến một lần. Thiếp lúc ấy cũng thấy Tô tiểu thư không tồi, định chọn cho nàng một mối hôn sự, ai ngờ lại bị người khác nhanh chân đến trước. Dù sao đây cũng là chuyện gia đình của đại thần, thiếp cũng không tiện hỏi kỹ.”
Hoàng đế nhìn Lương Huyền Đình với ánh mắt áy náy, nói: “Có lẽ việc ban hôn hôm nay phải hoãn lại. Đợi trẫm triệu Tô Thượng Thư vào cung hỏi rõ đã.”
Trong lòng ngài vẫn tiếc rẻ hai tòa thành của Nam Cương. Ngài chỉ cần biết người có hôn ước với Tô gia là ai rồi bảo Tô gia từ hôn là xong.
Lương Huyền Đình tin rằng điều kiện của mình đủ khiến Thiên Kỳ động lòng, cũng không vội vã, bèn cung kính nói: “Vậy thần sẽ quay lại dịch quán chờ thánh chỉ của Hoàng thượng, thần xin cáo lui.”
Rời khỏi cổng cung, Trường Minh vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Thế tử, người không muốn cưới công chúa, lại muốn cưới Tô tiểu thư sao?”
Lương Huyền Đình đáp lại bằng một tiếng “Ừm.”
Trường Minh gãi đầu. Mắt và đầu óc của Thế tử không có vấn đề chứ? Bỏ qua công chúa cao quý mỹ lệ, lại chọn cưới một tiểu thư có dung nhan không hoàn hảo. Đưa về Nam Cương, lão Vương gia có thể không phạt Thế tử, nhưng chắc chắn sẽ nổi giận đòi lột da!
“Thế tử, Tô đại tiểu thư tuy tài hoa, nhưng nàng ấy… không đẹp. Ngài sẽ chịu nổi khi ngày nào cũng phải đối diện với nàng sao?”
“Không sao.” Hắn chỉ thấy mỹ cảnh trước mắt.
“Thế tử, chẳng lẽ người không muốn liên hôn thật lòng mà chỉ dùng cách này để chống đối Vương gia?”
“Không phải, bản Thế tử rất biết ơn phụ vương vì đã ép ta đến Thiên Kỳ.”
Thấy thái độ kiên định của Thế tử, Trường Minh không khỏi gào thầm trong lòng.
Trời cao thật sự muốn lãng quên thuộc hạ rồi!
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
