PHỦ HẦU VÕ VƯƠNG VÀ PHỦ VỆ QUỐC CÔNG
Sau bữa trưa cùng Thái tử, Hoàng đế cáo lui.
Thái tử lập tức hỏi: “Mẫu hậu, phụ hoàng đã từ bỏ ý định ban hôn chưa?”
Nếu không nhờ tin tức nhanh nhạy, suýt nữa thì để Lương Huyền Đình đạt được mục đích.
Hoàng hậu lắc đầu, nói: “Điều kiện mà Nam Cương đưa ra quá hấp dẫn, mẫu hậu thấy phụ hoàng con rất động lòng. Mẫu hậu chỉ có thể trì hoãn được một thời gian. Muốn cắt đứt ý định này của phụ hoàng, hiện giờ phải tìm một người tới Tô phủ cầu hôn ngay, và phải hành động thật nhanh!”
Thái tử cau mày nói: “Tô tiểu thư có đại ân với con, chuyện hôn sự của nàng tất nhiên không thể qua loa, nhưng biết tìm người nào phù hợp đây?”
Hoàng hậu nói: “Hiện giờ chỉ cần tạo ra việc hôn ước trước để ngăn cản ý định của Thế tử Nam Cương. Đợi hắn quay về Nam Cương, Tô phủ cũng có thể tìm lý do từ hôn. So với việc gả đi xa, từ hôn vẫn tốt hơn nhiều.”
Thái tử gật đầu đồng tình: “Nhi thần cũng nghĩ như vậy. Đến lúc đó, Tô tiểu thư có thể chọn người thật sự hợp ý. Có mẫu hậu, nhất định nàng sẽ không bị thiệt thòi.”
Nói đến đây, mắt Thái tử chợt sáng lên, lập tức quay sang gia nhân nói: “Mau truyền Kỷ Hoài Nghiêm vào cung!”
Hoàng hậu cũng gật đầu: “Kỷ gia quả là lựa chọn không tồi.”
Kỷ Hoài Nghiêm nghe tin Thái tử triệu vào cung thì thắc mắc không hiểu có việc gì, nhưng không dám chậm trễ, nhanh chóng đến Đông cung.
“Bái kiến Thái tử điện hạ. Điện hạ triệu Hoài Nghiêm tới đây có việc gì chăng?”
Thái tử Quân Dực ôn hòa nói: “Ngồi đi, có chuyện tốt cần ngươi giúp.”
Kỷ Hoài Nghiêm ngồi xuống ghế bên cạnh hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Hoài Nghiêm, ngươi cũng biết, Tô tiểu thư – trưởng nữ của Tô Thượng thư – có đại ân với Đông cung.”
Kỷ Hoài Nghiêm gật đầu. Hắn là người của Thái tử, tất nhiên biết chuyện Tô tiểu thư từng cứu mạng Thái tử và rất cảm kích.
Quân Dực tiếp tục nói: “Ngươi đã từng gặp Tô tiểu thư chưa?”
Kỷ Hoài Nghiêm đáp: “Lần trước ở yến tiệc trong cung, ta có nhìn thấy từ xa.”
Kỷ Hoài Nghiêm khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ Thái tử có ý định chọn Tô tiểu thư làm trắc phi sao? Dù dung mạo nàng có tổn hại, nhưng gia thế của nàng đủ để làm chính phi. Liệu Vệ gia và Tô gia có chấp nhận không?
Quân Dực không biết Kỷ Hoài Nghiêm đang suy nghĩ lệch hướng, tiếp tục nói: “Tuy dung nhan của Tô tiểu thư bị hủy, nhưng nàng có tài hoa xuất chúng, chưa kể y thuật siêu phàm…”
Kỷ Hoài Nghiêm nghĩ thầm: Chết rồi, đúng như ta đoán.
Quân Dực khen ngợi Tô Ly từ đầu đến cuối, rồi bỗng chuyển hướng: “Bản cung thấy, Tô tiểu thư rất xứng với ngươi!”
Kỷ Hoài Nghiêm đang uống trà suýt sặc, khó khăn nuốt xuống rồi nói: “Điện hạ đùa sao?”
“Bản cung không đùa. Ngươi cũng đã đến tuổi. Phụ thân ngươi – Hầu gia Võ Dương – vì chuyện hôn sự của ngươi đã nhờ bản cung nhiều lần, mẫu thân ngươi cũng vào cung tìm mẫu hậu không ít lần. Ngươi cũng biết đấy, bản cung vì muốn ngươi chọn được người hợp ý nên lần nào cũng giúp ngươi thoái thác.”
Kỷ Hoài Nghiêm nói: “Điện hạ, thần và Tô tiểu thư chỉ gặp mặt có một lần…”
Quân Dực cắt ngang lời hắn: “Nói thật với ngươi, hôm nay Thế tử Nam Cương vào cung, dùng hai tòa thành làm sính lễ, yêu cầu phụ hoàng ban hôn với Tô tiểu thư. Mẫu hậu đã lấy lý do Tô tiểu thư có hôn ước để ngăn lại. Ta nghĩ phụ hoàng nhất định sẽ không từ bỏ, dù sao đó cũng là hai tòa thành.”
“Chỉ khi ngươi đến Tô phủ cầu hôn, lấy danh phận của Hầu phủ Võ Dương và Tô gia, thêm vào cả uy tín của Vệ gia, mới có thể ngang hàng với hai tòa thành kia.”
Kỷ Hoài Nghiêm nói: “Thì ra là vậy.”
“Bản cung không ép buộc ngươi. Đợi khi xong chuyện với Thế tử Nam Cương, nếu ngươi thật sự không có tình cảm với Tô tiểu thư, có thể để Tô phủ từ hôn.”
Kỷ Hoài Nghiêm thấy cách này quả thực rất ổn thỏa. Hôn ước vốn là chuyện riêng của hai gia đình, việc nhảy qua các bước truyền thống để trực tiếp cầu hôn sẽ khiến hôn ước trông như đã có từ lâu. Nếu Tô gia không muốn con gái mình phải rời xa quê hương thì chắc chắn sẽ phối hợp.
Kỷ Hoài Nghiêm đứng dậy nói: “Vậy thần sẽ chuẩn bị lễ vật, dù chỉ là hôn ước giả cũng không thể để người ta xem nhẹ Tô tiểu thư.”
Quân Dực gật đầu: “Đi đi.”
Kỷ Hoài Nghiêm trở về phủ, vừa vặn gặp Kỷ Hoài Châu đang đi ra ngoài.
Kỷ Hoài Châu hỏi: “Đại ca, Thái tử vội vàng triệu huynh vào cung, có chuyện gì vậy?”
Kỷ Hoài Nghiêm đáp: “Không có gì, chỉ là Thế tử Nam Cương bất ngờ vào cung xin hoàng thượng ban hôn với Tô tiểu thư…”
“Gì cơ! Lương Huyền Đình bị làm sao thế?”
Chưa kịp nghe hết, Kỷ Hoài Châu đã ngắt lời rồi vội vàng chạy ra khỏi phủ.
Nhìn bóng lưng gấp gáp của đệ, Kỷ Hoài Nghiêm cao giọng hỏi: “Đệ định đi đâu đấy?”
Kỷ Hoài Châu không quay đầu lại, đáp: “Đi thăm tiểu thanh mai của ta!”
Phủ Vệ Quốc Công
“Công tử, Tam công tử Kỷ gia đến rồi.” Vừa nghe bẩm báo, Kỷ Hoài Châu đã xông vào.
“Vệ huynh, mau thu xếp đến Tô phủ cầu hôn đi!”
Vệ Nguyên Lăng ngẩng lên nhìn hắn với ánh mắt kỳ quặc.
Kỷ Hoài Châu ngồi xuống bên cạnh, nói gấp: “Đừng nhìn ta như thế. Nếu huynh chậm trễ thì biểu muội của huynh sẽ bị người ta cướp mất đấy!”
Vệ Nguyên Lăng lạnh lùng nói: “Đệ ăn nhầm thứ gì à?”
Kỷ Hoài Châu nhanh chóng kể lại sự việc, kết luận: “Nên huynh phải nhanh chóng cầu hôn, chậm trễ là biểu muội huynh sẽ phải xa xứ đến Nam Cương mất.”
Vệ Nguyên Lăng đứng bật dậy: “Đệ ngồi đó chờ ta, ta có việc phải làm!”
Kỷ Hoài Châu nhếch môi cười thầm. Vì tiểu thanh mai của mình, hắn vừa giúp được một việc lớn cho vị tỷ phu tương lai rồi.
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
