PHỦ QUỐC CÔNG
Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ di nương dẫn theo nha hoàn vội vã ra ngoài. Khi Tư Cầm đến báo tin, Tô Ly chỉ khẽ mỉm cười.
“Chắc là đi đòi nợ rồi.”
Tư Cầm không hiểu, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Mặc Họa và Chi Thư đang trang điểm và chải tóc cho Tô Ly.
“Không cần phí công, có trang điểm thế nào cũng không đẹp lên được đâu.” Tô Ly bình thản nói.
Nghĩ rằng tiểu thư lại đang đau lòng, Tư Cầm xót xa nói: “Tiểu thư…”
“Ta không sao, hôm nay ta muốn đến phủ của ngoại tổ phụ, cứ mặc bộ Thục cẩm mà di mẫu tặng ta lần trước đi.”
Quả thật, nàng không còn buồn nữa, vì vết sẹo trên mặt nàng sớm muộn gì cũng sẽ lành lại.
Hạ thị vội vã đến tửu lâu, quen thuộc đi lên lầu hai, đẩy cửa phòng thượng hạng ra.
“Ca ca, sao huynh lại gấp gáp gọi muội đến đây làm gì? Trong thư cũng nói không rõ ràng gì cả.” Hạ thị phàn nàn.
Thấy bà ta vào, Hạ Giang vội vàng đứng dậy, lo lắng nói: “Muội muội, xảy ra chuyện rồi! Lần này muội phải cứu ta!”
Hạ di nương vừa rồi còn lo lắng, giờ lại từ tốn bước tới ngồi xuống bàn, tự rót cho mình một chén trà.
Hạ Giang vội giật lấy chén trà của bà ta, nói: “Tổ tông của ta ơi, muội còn tâm trạng uống trà sao! Lửa sắp cháy đến lông mày rồi! Đại tiểu thư nhà muội không biết trúng gió gì mà hôm qua lại đến Tụ Tiên Lâu tra sổ sách.”
Hạ di nương dùng khăn tay lau nước trà trên tay, nói: “Ta còn tưởng chuyện gì, nó muốn tra sổ sách thì cứ để nó tra, ngay cả mẫu thân nó là Vệ Thư cũng không nhìn ra vấn đề gì, ta không tin nó có thể tra ra được!”
Hạ Giang thấy nàng vẫn một vẻ ung dung, lập tức lớn tiếng: “Sao lại không tra ra được! Nàng ta tra sổ sách rõ ràng từng chi tiết, còn ép ta trong ba ngày phải giao nộp hàng chục vạn cân lương thực!”
“Cái gì!”
Hạ thị lập tức không ngồi yên, bật dậy.
“Sao có thể? Con ngốc đó lại có bản lĩnh này sao?”
Hạ Giang tức giận nói: “Sao lại không thể? Chẳng lẽ ta lại lừa muội? Ta gom góp cũng chỉ được hơn mười vạn lượng bạc, muội mau đưa thêm cho ta bốn mươi vạn lượng nữa.”
Hạ thị hét lên: “Bốn mươi vạn! Ta lấy đâu ra bốn mươi vạn! Bốn vạn còn không có!”
Hạ Giang sa sầm mặt nói: “Hạ Thanh Chi, muội nói chuyện phải có lương tâm! Hai năm nay ta đưa cho muội không chỉ bốn mươi vạn lượng! Muội không đưa, chẳng lẽ muốn chờ vị phu nhân kia đi báo quan? Hừ! Dù ta có vào đại lao, muội cũng không thoát được đâu!”
Nghe vậy, Hạ thị vội vàng dịu giọng: “Ca ca, chúng ta là huynh muội ruột, ta có tiền chẳng lẽ không giúp huynh? Chỉ là ta không có nhiều đến thế thôi.”
Sắc mặt Hạ Giang cuối cùng cũng dịu lại một chút, nhưng vẫn lạnh lùng nói: “Muội không muốn chuyện đó bị muội phu biết thì ngoan ngoãn móc tiền ra! Ta cũng không đòi quá đáng, bốn mươi vạn không có, ba mươi vạn chắc cũng có chứ? Muội nghĩ mà xem, ta vào đại lao rồi, muội cũng mất chỗ dựa, phụ mẫu còn kéo muội xuống, muội tính xem có đáng không?”
Hạ thị cúi đầu suy nghĩ một lúc, cắn răng nói: “Ta về gom góp thử xem.”
Hạ Giang nói: “Phải nhanh đấy! Hôm nay nhất định phải gom đủ số bạc! Ngày mai hoặc ngày kia ta còn phải đi mua lương thực nữa!”
Hạ thị không kiên nhẫn đáp: “Biết rồi, biết rồi!”
—
Tô Ly thông báo một tiếng với mẫu thân, rồi dẫn theo hai nha hoàn là Tư Cầm và Chi Thư ra ngoài. Trước khi ra khỏi cửa, Tô Ly lấy lý do đầu gối bị thương vì quỳ gối để giữ Ngọc Kỳ ở lại phủ, đồng thời để Mặc Họa trông chừng nàng. Xe ngựa xóc nảy suốt quãng đường, hai khắc sau, cuối cùng cũng dừng lại.
“Tiểu thư, đã đén phủ Quốc công rồi.” Tiếng của phu xe vọng đến.
Hai nha hoàn vén rèm xe, xuống trước, sau đó cẩn thận đỡ Tô Ly xuống xe. Tô Ly xuống xe đứng yên, ngẩng đầu nhìn. Chỉ thấy ngoài viện là tường vôi hồng bao quanh, liễu xanh rủ thấp, trên cánh cửa lớn sơn son treo tấm biển đề “Phủ Quốc công.”
“Ngoại tổ phụ, Ngoại tổ mẫu, cửu cửu, cửu mẫu, còn cả biểu ca biểu tỷ, kiếp trước ta ngu muội, lầm tin kẻ gian, hại các người chịu khổ như vậy, thật xin lỗi…”
Khi nàng còn đang suy nghĩ miên man, tiếng hỏi của gác cổng đã cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
“Các ngươi là ai?”
Chi Thư bước lên nói: “Các ngươi mới đến à? Ngay cả biểu tiểu thư cũng không nhận ra sao?”
Gác cổng liền kinh ngạc nói: “Ôi chao! Hóa ra là biểu tiểu thư. Tiểu nhân mắt kém, mong biểu tiểu thư thứ lỗi.”
Phu nhân sinh được một con gái, nên chỉ có một vị biểu tiểu thư duy nhất, chính là thiên kim của Thượng thư, người đã ít xuất hiện trong suốt năm qua.
Tô Ly mỉm cười nhẹ nhàng: “Không trách các ngươi, ta đã hơn một năm rồi chưa đến phủ Quốc công.”
Nói rồi, nàng dẫn hai nha hoàn vào trong. Vừa vào trong, đã gặp Quốc công Phu nhân đang vội vã bước tới.
“Ly Nhi, là con đến sao?”
Tô Ly cay xè khóe mắt, nghẹn ngào gọi: “Ngoại tổ mẫu!”
Nàng tiến lên đỡ lấy Ngoại tổ mẫu tóc đã bạc, trong lòng đầy cảm giác tự trách. Kiếp trước từ khi bị hủy dung đến lúc chết, nàng cũng chưa từng đến gặp Ngoại tổ mẫu. Giờ đây, ngoại tổ mẫu trước mắt so với trong ký ức càng già hơn. Quốc công Phu nhân nắm chặt tay Tô Ly, môi hơi run rẩy.
“Ly Nhi, thật sự là Ly Nhi của ta!”
Nữ nhi là thịt trong tim của mẫu thân, thì ngoại tôn nữ chính là bảo bối của Ngoại tổ mẫu!
“Ngoại tổ mẫu luôn muốn đến thăm con, nhưng đáng tiếc đôi chân này không chịu nghe lời, đi một đoạn ngắn mà đau như kim châm.” Quốc công Phu nhân đấm đấm đôi chân mình.
Tô Ly vội vàng cầm tay bà lại, ngăn cản: “Ngoại tổ mẫu, trước đây là Ly Nhi ngu muội, từ giờ trở đi Ly Nhi sẽ thường xuyên đến thăm người.”
Nói rồi, nàng cùng hai nha hoàn đỡ bà đi về phía chính sảnh. Vừa ngồi xuống, nha hoàn đã dâng trà và điểm tâm lên.
Quốc công Phu nhân đẩy đĩa điểm tâm tới trước mặt nàng, nói: “Ly Nhi, Ngoại tổ mẫu nhớ con thích nhất là bánh dứa, con mau ăn đi!”
Khi Tô Ly vừa định nói gì, thì một giọng nói sảng khoái truyền đến.
“Nghe hạ nhân nói Ly Nhi đã đến?”
Vừa nói, một mỹ phụ khoảng ba mươi tuổi bước vào chính sảnh, sau lưng còn có một thiếu nữ áo xanh.
Tô Ly đứng dậy, cúi người hành lễ: “Cửu mẫu, biểu tỷ.”
Vương thị bước tới nắm lấy tay nàng, nói: “Đứa bé ngoan, con đã lâu không đến, đáng tiếc là ngoại tổ phụ và cửu cửu con đều đi làm việc, nếu họ biết con đến, không biết sẽ vui mừng thế nào.”
Thiếu nữ áo xanh lạnh lùng nói: “Nó còn nhớ nhà ngoại tổ sao!”
Vương thị quay đầu lườm con gái một cái, mắng: “Dao nhi, con nói năng thế nào vậy! Mau xin lỗi biểu muội!”
Tô Ly mỉm cười nói: “Cửu mẫu đừng giận biểu tỷ, tỷ ấy nói đúng, Ly Nhi thật sự quá đáng trong suốt năm qua.”
Sau đó nàng lại nhìn thiếu nữ áo xanh nói: “Ta biết biểu tỷ là nhớ ta mà.”
Vệ Nguyên Dao lạnh lùng nói: “Xì! Ta mới không thèm nhớ ngươi!” Nàng vẫn nhớ có lần đến thăm a di Vệ Thư, chính biểu muội Tô Ly này lại cho người chặn nàng ở ngoài viện, không cho nàng vào gặp, nhưng vị muội muội cùng cha khác mẹ Tô Duyệt của nàng ta thì lại có thể ngang nhiên bước vào!
Tô Ly tiến lên, nắm tay nàng lắc lắc: “Biểu tỷ tốt, tỷ tha thứ cho muội đi, muội cũng bị người khác xúi bẩy, gần đây mới hiểu ra. Nếu tỷ vẫn giận, tỷ cứ đánh muội đi!” Nói rồi nàng cầm lấy tay Vệ Nguyên Dao, định đập vào mặt mình.
Vệ Nguyên Dao giật mình, vội rút tay về, kiêu ngạo nói: “Được rồi được rồi, ta thật sự sợ ngươi rồi! Ngươi suốt ngày che mặt làm gì? Chỉ là một vết sẹo nhỏ mà đã biến thành người khác, thật chẳng giống nữ nhi của dì chút nào!”
Phủ Quốc công đời đời ra trận, ngay cả nữ nhi cũng có khí chất oai hùng. Vì thế, Vệ Nguyên Dao không thể chịu nổi khi thấy biểu muội mình tự trách mình, rụt rè như vậy.
Thấy con gái lại nói năng không suy nghĩ, Vương thị quát: “Dao nhi!”
Quốc công Phu nhân cười nói: “Được rồi, được rồi, chúng là tỷ muội trêu đùa nhau, con trách mắng nó làm gì?”
Vương thị gật đầu nói: “Mẫu thân nói phải, chỉ là Dao nhi quá bướng bỉnh, còn Ly Nhi thì lại dịu dàng, con sợ nó bị bắt nạt.”
Tô Ly cười nói: “Cửu mẫu yên tâm, biểu tỷ sẽ không bắt nạt con đâu! Tỷ ấy thương con còn không kịp.”
Kiếp trước nàng đối xử lạnh nhạt với biểu tỷ như vậy, cuối cùng còn hại nàng ta chết một cách không đáng, vậy mà biểu tỷ vẫn còn cầu xin Tô Duyệt tha cho nàng vào phút cuối cùng.
Vệ Nguyên Dao cười nhạo nói: “Ai thương ngươi chứ! Không biết xấu hổ!”
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
