Y PHI TÁI SINH – CHƯƠNG 81

PHONG BA GIỮA PHỐ CHỢ

Sáng hôm sau, khi Tô Ly chuẩn bị ra ngoài thì không ngờ Vệ Nguyên Dao đã tới tìm trước.

“Ly Nhi, muội và Cảnh Vương… hai người…”

“Đủ rồi, biểu tỷ, bọn muội không có gì cả.” Tô Ly vừa thấy vẻ mặt của Vệ Nguyên Dao liền biết nàng đang nghĩ gì.

“Ta còn chưa nói gì mà! Ta chỉ muốn hỏi, muội và Cảnh Vương quen thân lắm sao? Sao lại có chuyện chàng ấy đến cầu thân? Muội không biết đâu, bây giờ cả Kinh thành đều đang ghen tị với muội vì được bốn nhà cùng lúc đến cầu hôn đấy, ngay cả sách cũng không dám viết như thế!”

“Bên ngoài đang truyền nhau rằng Cảnh Vương và Lục điện hạ đều bị muội mê hoặc đến thần hồn điên đảo, không tiếc mà đoạn tuyệt tình huynh đệ, thậm chí còn muốn động tay động chân nữa…”

Tô Ly bất đắc dĩ nói: “Lời đồn thật là quá đáng, muội và Cảnh Vương mới gặp vài lần, với Lục điện hạ còn chưa nói qua mấy câu, làm gì có chuyện thần hồn điên đảo chứ.”

Vệ Nguyên Dao cười hì hì: “Chứ còn gì nữa, biểu muội của ta lợi hại thật! Đến cả câu cũng chưa nói qua, người ta đã tự đến cầu thân rồi. Có người đã mặt dày bám riết bao năm mà vẫn không được Lục điện hạ đoái hoài.”

Tô Ly lặng lẽ tiếp tục sắp xếp mấy tờ giấy tuyên thư trong tay, không đáp lại.

“Muội không biết đấy chứ, Mạnh Chỉ Vân si mê Lục điện hạ lắm, cả Kinh thành đều biết. Lần này nghe tin Lục điện hạ đến cầu thân ở Tô phủ, chắc là nàng ấy tức đến nghiến răng nghiến lợi.”

“Ơ? Biểu muội, cái này là gì thế?” Vệ Nguyên Dao tò mò hỏi khi thấy Tô Ly đang sắp xếp vài trang giấy như thể có bản vẽ gì đó, bên cạnh còn ghi chú vài dòng chữ nhỏ.

Tô Ly giải thích: “Muội định cải tạo lại mấy căn nhà trống thành tửu lâu, đây là vài ý tưởng về cách bài trí và kinh doanh.”

Mắt Vệ Nguyên Dao sáng lên: “Muội định kinh doanh à?”

Tô Ly gật đầu: “Bây giờ bạc là thứ thực tế nhất, để nhà trống thì cũng phí. Cho thuê cũng chẳng được bao nhiêu, chi bằng thu về tự mình kinh doanh thử xem sao. Chỉ là bạc muội có chưa đủ, nên tạm thời mở thử một hai tiệm trước.”

“Muội không đủ bạc thì bảo ta chứ! Đợi ta chút, ta sẽ về lấy bạc ngay! Bạc nhàn rỗi của ca ta cũng còn, ta sẽ lấy luôn cho muội!” Nói xong nàng liền chạy ra ngoài.

Tô Ly vội kéo nàng lại.

“Biểu tỷ, không cần đâu. Tạm thời bạc muội có cũng đủ rồi. Hơn nữa, nếu lỡ thua lỗ…”

Vệ Nguyên Dao vung tay đầy thoải mái: “Không sao, ta cũng chẳng dùng đến số bạc đó, lỗ thì coi như lỗ.”

Tô Ly suy nghĩ một chút, cũng được, nàng tin rằng tửu lâu này sẽ không lỗ, dẫn theo biểu tỷ thì sau này còn có thể giúp nàng ấy dành dụm chút sính lễ.

“Được, nhưng tạm thời giữ bí mật, chỉ có chúng ta biết thôi, đừng để người lớn hay biết.”

“Yên tâm đi! Chúng ta sẽ lặng lẽ phát tài!” Vệ Nguyên Dao nói xong liền vội vàng rời đi.

Tô Ly bật cười, cái tính cách này, đúng là rất giống cữu cữu.

“Tư Cầm, chuẩn bị xe.”

“Dạ.”

Khi xe ngựa đi qua một đoạn khu phố náo nhiệt, tốc độ của xe phải chậm lại. Tiếng ồn ào ngoài xe, tiếng người, tiếng vó ngựa, tiếng rao bán hoà vào nhau.

Bỗng nhiên, xe ngựa khựng lại, bên ngoài vang lên tiếng huyên náo.

Tư Cầm lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Giọng người đánh xe có chút hoảng sợ: “Hình như… hình như đụng trúng người rồi.”

Lúc này, một giọng nữ vang lên: “Người trên xe còn không mau xuống đây? Các người đụng phải người rồi!”

Lập tức tiếng bàn tán xung quanh xen lẫn những lời trách móc truyền vào trong xe.

Tư Cầm vén rèm xuống xe, nhìn thấy một lão nhân nằm bên cạnh xe ngựa, co ro như đã mất hết sức sống.

Thấy có người xuống xe, giọng trách móc của người xung quanh càng lớn.

“Ở chốn đông người mà xe ngựa chạy nhanh như thế, giờ thì đụng chết người rồi, còn không mau đến quan phủ tự thú!”

“Hình như đây là xe ngựa của Tô phủ thì phải?”

“Thật tội cho lão già này.”

Lúc này, một cô nương lao đến gào khóc: “Cha ơi! Cha ơi! Sao cha lại như thế này? Cha ơi! Cha bỏ lại con gái một mình, con biết làm sao đây?”

Mọi người xung quanh thấy cảnh đó thì đồng loạt tỏ ra thương xót.

“Cô nương này cũng thật đáng thương, ôi…”

“Xe của Tô phủ đụng chết người rồi, sao còn chưa xuống xe nói gì?”

“Đây là vị quan văn thanh liêm trong truyền thuyết đây sao? Chỉ được thế thôi sao.”

“Ôi, dân không đấu với quan, chúng ta nói ít thôi, kẻo rước họa vào thân.”

Tư Cầm nhìn chằm chằm muốn tiến tới xem xét.

“Ngươi đừng có lại gần! Tránh xa cha ta ra!” Cô nương kia gào lên, ôm lấy thân cha và khóc rống.

Tư Cầm đành dừng bước, dịu giọng nói: “Cô nương, sự đã đến nước này, mau đưa lão nhân gia đi y quán đi, bạc chúng ta sẽ lo liệu.”

“Có bạc là hay à? Cha ta đã mất rồi, còn đưa đi y quán làm gì! Ta muốn các người đến quan phủ!”

Nàng ta khóc càng thảm thiết, không thèm để ý đến lời của Tư Cầm, cứ một mực muốn đưa sự việc lên quan.

Đang giằng co, một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Người trong xe còn chưa chịu xuống à! Đụng chết người rồi mà không ló mặt ra, đúng là phách lối quá!”

Ánh mắt Tô Ly lạnh lẽo, hôm nay sự việc này, quả thật không phải là tình cờ.

Mạnh Chỉ Vân, ta đã nói rồi, nếu còn chọc vào ta, ta nhất định sẽ không tha!

Mạnh Chỉ Vân tiến đến, cúi người nhìn cô nương đang khóc than thảm thiết: “Cô nương đừng sợ, phụ thân ta là Hữu tướng đương triều, chuyện này đã gặp ta, ta nhất định sẽ giúp cô đến cùng.”

Cô nương nọ liên tục dập đầu cảm ơn: “Đa tạ tiểu thư, đa tạ tiểu thư! Xin tiểu thư làm chủ cho chúng ta!”

“Mạnh tiểu thư thật lương thiện.”

“Đúng vậy, người đẹp lòng tốt, lại nhìn sang Tô phủ, đụng chết người mà còn không xuống xem xét.”

“Trên xe là người nào của Tô phủ vậy? Là Tô phu nhân hay Tô tiểu thư?”

Mọi người nhớ đến Tư Cầm vừa bước xuống từ xe, tất nhiên đoán rằng người ngồi trong xe là nữ quyến của Tô phủ.

Mạnh Chỉ Vân nhìn Tư Cầm rồi cất giọng lớn: “Đây là đại nha hoàn bên cạnh Tô đại tiểu thư, vậy người trong xe chắc hẳn là Tô đại tiểu thư rồi phải không? Sao Tô đại tiểu thư lại không chịu ra mặt? Chẳng lẽ vì xấu hổ với dung nhan hay vì đụng chết người mà chột dạ?”

Tư Cầm nghiến răng, lạnh giọng nói: “Mạnh tiểu thư xin cẩn trọng lời nói! Chuyện va chạm người cũng là việc ngoài ý muốn, Tô phủ chúng ta cũng không có ý trốn tránh, cần phải xử lý thế nào chúng ta sẽ phối hợp.”

Mạnh Chỉ Vân cười lạnh: “Phối hợp? Chỉ phái một con nha hoàn như ngươi ra mặt? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Một nô tài mà dám lên giọng!”

Nói xong nàng ta giơ tay định tát Tư Cầm.

“Dừng tay!”

Một giọng lạnh lùng vang lên từ trong xe ngựa.

Mọi người theo âm thanh nhìn về phía xe, thấy một bàn tay trắng nõn từ từ vén rèm lên.

Tư Cầm bước tới, cúi đầu áy náy gọi: “Tiểu thư.”

Rồi cẩn thận dìu người bước xuống xe.

Mọi người thấy một thiếu nữ vận y phục đỏ, động tác tao nhã bước ra khỏi xe ngựa. Nàng đeo mạng che mặt, khí chất lạnh lùng. Đôi mày liễu cong cong, đôi mắt phượng đang lạnh lùng nhìn Mạnh Chỉ Vân.

Không gian chợt yên lặng, mọi người đều sững sờ trước vẻ cao quý tự nhiên của thiếu nữ.

Mạnh Chỉ Vân thấy nàng xuống xe, hai bên so sánh lập tức khiến nàng bực bội.

“Tô Ly, cuối cùng ngươi cũng lộ mặt rồi!”

Tô Ly khẽ cười, lạnh lùng đáp: “Mạnh tiểu thư muốn gặp ta, quả là đã tốn không ít tâm tư.”

Nàng nói rồi liếc nhìn qua hai cha con đang nằm dưới đất.

Mạnh Chỉ Vân hừ lạnh: “Ngươi đụng chết người, định đưa chút bạc rồi bỏ qua sao? Như vậy chẳng phải quá vô nhân tính rồi à?”

Người phụ nữ kia lập tức phối hợp khóc lóc thảm thiết.

Tô Ly nhàn nhạt nói: “Nếu theo ý Mạnh tiểu thư, có phải bản huyện chủ nên lấy mạng để đền mạng?”

Sắc mặt Mạnh Chỉ Vân thoáng cứng lại, đương nhiên điều đó là không thể.

“Cũng không đến mức ấy, nhưng ít nhất phải bồi thường và xin lỗi, cô nương này mất đi người thân, các ngươi cũng nên có trách nhiệm.”

Tô Ly cười lạnh: “Nếu người này thực sự do ta đụng chết, thì những lời cô nói không sai, nhưng người này căn bản không phải do ta đụng chết.”

Người phụ nữ đang khóc lóc nghe vậy, cả người bỗng chốc cứng đờ.

Sắc mặt Mạnh Chỉ Vân thay đổi, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ chính trực.

“Tô Ly, lời này của ngươi thật buồn cười, bao nhiêu con mắt đều thấy người này chết dưới bánh xe của ngươi, ngươi còn nói không phải mình đụng chết?”

Mọi người xung quanh cũng bất mãn nhìn Tô Ly và Tư Cầm.

Có người thì thầm mấy lời khó nghe, khiến sắc mặt Tô Ly trầm xuống: “Dù hôm nay các ngươi không báo quan, bản huyện chủ cũng sẽ báo quan! Lão Du, đi báo quan!”

Lão Du là phu xe của Tô phủ.

“Vâng, tiểu thư!” Lão Du lập tức rời khỏi đám đông.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Một giọng nói ôn hòa từ phía sau đám đông vang lên.

Mọi người lập tức dạt ra nhường đường, thấy một vài người bước vào.

“Tham kiến Tam điện hạ, Lục điện hạ, Thất công chúa.”

Mọi người đồng loạt hành lễ.

Người đến chính là Quân Sách, Quân Hồi và Oa Nhạn Tuyết.

Vừa thấy những người này, sắc mặt Mạnh Chỉ Vân liền thay đổi, lập tức trở nên dịu dàng đoan trang như một tiểu thư khuê các.

Oa Nhạn Tuyết nhìn thấy Tô Ly, liền chạy tới: “Tô tiểu thư, không ngờ hôm nay lại gặp nàng, chúng ta cùng đi dạo phố nhé.”

Tô Ly bất đắc dĩ đáp: “Chỉ e bây giờ không thể đi cùng công chúa được.”

Oa Nhạn Tuyết nhìn quanh rồi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Mạnh Chỉ Vân lập tức tiến lên đáp: “Xe ngựa của Tô tiểu thư phóng nhanh trong chốn đông người, đụng chết phụ thân của cô nương này.”

Oa Nhạn Tuyết nói: “Tô tiểu thư chắc chắn không cố ý, đưa chút bạc là xong thôi, có gì to tát đâu.”

Quân Sách và Quân Hồi gật đầu, trong mắt họ đây quả thực chẳng phải chuyện lớn.

Tô Ly cũng thấy đây là chuyện nhỏ, nhưng nếu lan truyền ra ngoài, danh tiếng của Tô phủ sẽ bị ảnh hưởng không tốt.

Quân Hồi nhìn Tô Ly, nghĩ rằng nàng bị hoảng sợ, dịu giọng nói: “Tô tiểu thư chớ sợ, nàng cứ vào lại xe ngựa, ở đây để bổn vương lo liệu.”

Sắc mặt Mạnh Chỉ Vân tối sầm lại, oán hận nhìn Tô Ly.

Nhưng Tô Ly chẳng cần sự giúp đỡ, lạnh giọng nói: “Ta đã nói rồi, người này không phải do ta đụng chết!”

Quân Hồi sững sờ.

Tưởng nàng không muốn thừa nhận, hắn nói: “Tô tiểu thư nói không phải thì không phải, nàng yên tâm, chuyện này sẽ không truyền ra ngoài.”

Tô Ly lạnh lùng đáp: “Không phiền Lục điện hạ phải lo, thần nữ đã báo quan rồi, tin rằng mọi chuyện sẽ sớm sáng tỏ.”

Quân Hồi định nói thêm thì Mạnh Chỉ Vân chen vào: “Điện hạ, nếu Tô tiểu thư không nhận sự giúp đỡ của ngài, vậy ngài cũng đừng bận tâm đến nàng nữa.”

Lúc này bên ngoài đám đông lại vang lên tiếng xôn xao.

“Ai báo quan?”

______

Bản dịch của Đậu Mơ.

Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!

Bình luận về bài viết này