TRÚNG ĐỘC
Một toán quan binh tiến vào từ giữa đám đông, đi đầu là một viên quan mặc quan phục, trông khí phách oai vệ.
Nhưng khi nhìn kỹ, hắn lập tức giật mình.
“Trời ơi!”
Đều là những nhân vật quyền quý!
“Tiểu nhân xin bái kiến Tam điện hạ, Lục điện hạ, Thất công chúa, và Trường Ninh huyện chủ!”
Quân Sách hừ lạnh một tiếng: “Là Trường Ninh huyện chủ báo quan.”
Tô Ly mở lời: “Xe ngựa của bản huyện chủ khi đi qua khu chợ, tốc độ chậm như rùa, vậy mà có người nói bản huyện chủ đụng chết người. Nhưng người này rõ ràng không phải chết do xe đụng, ngươi gọi một vị khám nghiệm tử thi đến kiểm tra xem sao.”
Người thiếu nữ áo trắng đang khóc lập tức hét lên: “Còn kiểm tra cái gì nữa! Cha ta rõ ràng là bị ngươi đụng chết! Rất nhiều người tận mắt chứng kiến, ngươi còn muốn chối cãi sao?”
Người xung quanh nhìn nhóm quan lại quyền quý này, ai cũng không dám động vào. Dù không dám nói ra, nhưng vẫn dùng ánh mắt bất mãn nhìn Tô Ly.
Mạnh Chỉ Vân nói: “Ta nói huyện chủ, người chết dưới bánh xe của ngươi là chuyện rõ ràng, ngươi còn muốn kiểm tra gì nữa?”
Tên lính tuần tra thấy tình thế căng thẳng, liền đề nghị: “Các vị quý nhân, đây là chợ, nếu cứ đứng đây thì người qua lại sẽ gặp khó khăn. Hay là chúng ta chuyển người tới công đường?”
Mọi người nhìn quanh, thấy chỗ này bị vây kín không còn chỗ đứng, nên đồng ý.
“Người đâu, mau khiêng người chết vào công đường!”
Tô Ly và đám người cùng đi theo, dân chúng hiếu kỳ cũng ùn ùn kéo theo sau, tạo thành một cảnh tượng náo nhiệt giữa phố xá kinh thành.
“Tiểu thư đừng lo, có bản vương ở đây, sẽ không sao đâu.”
Quân Hồi vô tình hay hữu ý tiến gần đến Tô Ly, khiến nàng cảm thấy cảnh giác. Lẽ nào hắn vẫn chưa từ bỏ ý đồ?
“Vị hôn thê của bản vương, không cần Lục hoàng huynh bận tâm!”
Mọi người quay lại, thấy Quân Mặc trong y phục màu tím xuất hiện ở phía sau đám đông.
Hắn thanh tú tuấn nhã, khí chất thanh cao, bước tới với vẻ điềm tĩnh làm mọi người đều bị cuốn hút.
“Tham kiến Cảnh Vương điện hạ.”
Quân Mặc bước đến bên cạnh Tô Ly.
“Lại gặp rắc rối sao?” Giọng nói ôn hòa, ấm áp, pha chút ý cười khiến các tiểu thư xung quanh đỏ mặt, không khỏi ganh tỵ với Tô Ly.
Tô Ly khẽ lắc đầu, hỏi: “Không có gì, sao ngài lại đến?”
“Đi ngang qua thôi.”
Mặc Dương đi theo sau lắc đầu, rõ ràng là cố tình chạy tới, còn nói là đi ngang qua.
Đoàn người đông đảo tiến vào công đường, tạo thành cảnh tượng hiếm thấy trên phố xá kinh thành.
Biết trước có đại nhân vật đến, viên huyện thừa chưa kịp đội mũ quan cho ngay ngắn đã vội vàng chạy ra đón.
“Ty chức xin bái kiến Cảnh Vương điện hạ, Tam điện hạ, Lục điện hạ, Thất công chúa, Trường Ninh huyện chủ!”
Quân Mặc lên tiếng: “Đứng dậy đi.”
Viên huyện thừa đứng dậy, cẩn thận quan sát nét mặt của các vị quý nhân.
Tô Ly nói: “Việc này, chắc thủ hạ của ngươi đã báo lại rồi chứ?”
Huyện thừa vội gật đầu: “Dạ dạ, không cần phải nói, chắc chắn là tên dân đen này hãm hại huyện chủ! Ty chức lập tức đưa ả dân nữ lớn mật này vào đại lao! Người đâu…”
Mạnh Chỉ Vân thoáng lộ nét vui mừng, như vậy càng chứng minh rằng Tô phủ ỷ thế hiếp người.
“Khoan đã! Chưa rõ ràng đã vội kết luận, ngươi bình thường cũng xử án thế này sao?” Tô Ly lạnh lùng nói.
Viên huyện thừa lau mồ hôi, liên tục xin lỗi: “Huyện chủ tha tội, ty chức chỉ thấy mọi chuyện đã rõ ràng, nên…”
Thiếu nữ áo trắng quỳ trên thi thể lão nhân, vừa khóc vừa mắng.
“Các ngươi là những tên quan chó má, chỉ biết ỷ thế hiếp dân, không phân biệt đúng sai! Ông trời ơi, xin hãy mở mắt nhìn xem! Cha ơi, người chết oan quá, con gái bất tài, không thể đòi lại công lý cho cha. Cha, con theo cha đây!”
“Không hay rồi! Mau ngăn lại!”
“Nàng ta định tự tử!”
Chỉ thấy thiếu nữ áo trắng đột nhiên bật dậy, định lao đầu vào cột công đường.
Quân Mặc nhanh chóng lao lên, tung một cước đá nàng ta ngã nhào xuống đất, phun ra một ngụm máu.
Mọi người nhìn mà không khỏi xót xa, nhưng cũng không dám nói gì, dù sao Cảnh Vương cũng là cứu mạng nàng ta, chỉ là ra tay hơi mạnh chút mà thôi.
Tô Ly bước tới, lạnh giọng nói: “Ngươi nóng lòng muốn chết vậy sao? Đừng lo, chờ khi mọi chuyện sáng tỏ, ngươi muốn chết cũng không ai ngăn cản đâu.”
Cô nương kia ánh mắt dao động, nghiến răng nói: “Dân nữ không hiểu ý của huyện chủ, người nói gì thì là vậy. Dân nữ chỉ là một mạng hèn mọn, chẳng phải chỉ cần người nói một câu là xong sao?”
Tô Ly đứng từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói: “Người chết này thật sự là phụ thân của ngươi sao? Làm con gái, sao ngươi có thể dùng mạng của cha để hãm hại người khác?”
Mạnh Chỉ Vân bước lên: “Trường Ninh huyện chủ, sao người lại nghĩ rằng nàng ta đang hãm hại người? Chúng ta chỉ thấy một cô nương đáng thương không có nơi nào kêu oan, buộc lòng phải liều chết kêu oan mà thôi.”
Oa Nhạn Tuyết bước tới, nhỏ giọng khuyên Tô Ly: “Tô tiểu thư, ngươi có cách gì chứng minh mình vô tội không? Nếu không có thì nên giải quyết nhanh gọn, bồi thường chút bạc, dây dưa mãi cũng không tốt cho ngươi và phủ quý.”
Lời khuyên này rất hợp lý, Tô Ly cảm kích nhìn Oa Nhạn Tuyết một cái.
Rồi lớn giọng tuyên bố: “Ta đã nói rằng người này không phải do ta đụng chết, tất nhiên ta có chứng cứ. Mọi người nhìn xem, trên người người chết tuy có vết thương ngoài da, nhưng nếu bị xe ngựa đụng chết, hẳn phải có lực tác động, vết thương sẽ có dấu vết va chạm hoặc ma sát với mặt đất hay trục xe. Nhưng vết thương này lại giống như bị vật gì đó đánh vào hơn, đây là điểm nghi vấn thứ nhất.”
“Thêm nữa, khi mọi người phát hiện thi thể nằm ngay dưới bánh xe của ta. Nếu bị xe ngựa đụng trúng, cơ thể sẽ chịu lực đẩy văng ra xa, chứ không nằm sát ngay bánh xe. Đây là điểm nghi vấn thứ hai.”
“Cuối cùng, cô nương này tự xưng là con gái người đã chết, nhưng nhìn kỹ thì người chết là nông dân lâu năm, còn nàng ta, ta để ý thấy ngón tay có lớp chai mỏng, là dấu vết của việc luyện đàn nhiều năm. Một cô nương xuất thân nông thôn, làm sao lại có thể học đàn?”
Thấy mọi người đều nhìn vào tay mình, cô gái vội giấu đôi tay vào tay áo.
“Ta… Cha ta thương ta, dù nghèo cũng thuê thầy dạy ta học đàn, có gì là sai? Luật pháp nào cấm con gái nhà nghèo không được học đàn chứ?”
Tô Ly mỉm cười, nói: “Ngươi học đàn cũng được, nhưng ngươi giải thích sao về việc trên người người chết có dấu hiệu trúng độc?”
“Cái gì? Trúng độc?”
“Người này là chết vì trúng độc sao?”
“Mọi người thấy không, nghe huyện chủ phân tích ta thấy cô nương này đáng nghi lắm rồi.”
…
Hai chữ “trúng độc” vừa thốt ra, cả đám đông lập tức náo loạn.
Vốn tưởng chỉ là tai nạn đơn thuần, giờ mọi chuyện lại trở nên mờ mịt phức tạp.
Thiếu nữ áo trắng chợt lộ ra vẻ bối rối, liếc nhìn Mạnh Chỉ Vân.
“Trúng độc gì chứ? Huyện chủ để rửa sạch mình mà chuyện gì cũng bịa ra!” Thiếu nữ áo trắng tỏ vẻ oan uổng.
Tô Ly lạnh lùng nói: “Ngươi không thừa nhận cũng không sao, chỉ cần khám nghiệm tử thi là sự thật sẽ rõ ràng.”
Thiếu nữ trừng mắt, hốt hoảng nói: “Khám nghiệm tử thi?”
Tô Ly nói: “Đúng vậy, cứ khám nghiệm, mọi mưu đồ sẽ lộ rõ!”
Cô nương áo trắng hét lên: “Không được! Ta không đồng ý! Cha ta chết đã oan ức lắm rồi, sao lại còn bắt ông không được yên nghỉ! Ngươi ác độc đến vậy sao!”
Mạnh Chỉ Vân lập tức nói: “Khám nghiệm tử thi thật quá tàn nhẫn, người chết là lớn.”
Đám đông xung quanh cũng bàn tán xôn xao.
“Cô nương này thật tội nghiệp, chết cũng không được an ổn.”
“Khám nghiệm tử thi là phải mổ xẻ, thật tàn nhẫn quá…”
…
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
