KHUYÊN NGƯỜI HOÀ LY
Tô Ly đưa bản vẽ trong tay cho quản gia.
“Từ thúc, đây là bản vẽ của cửa tiệm ở Đông Nhai, ngươi xem qua, tìm thợ theo đó mà sửa chữa và sắp xếp lại.”
Quản gia nhận lấy bản vẽ, xem xét một lúc.
Tô Ly lại nói: “Chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta.”
Quản gia khen ngợi: “Bản vẽ của tiểu thư vẽ rất chi tiết, ngay cả người ngoại đạo như lão nô cũng có thể hiểu được.”
Tô Ly gật đầu: “Vậy thì tốt, chuyện này giao cho ngươi nhé.”
“Không thành vấn đề, lão nô sẽ lập tức sắp xếp.”
Quản gia vừa ra khỏi viện thì Từ Cẩm bước vào.
“Tiểu thư, thuộc hạ đã cho người đó ra khỏi đại lao rồi.”
Tô Ly nghĩ đến cảm giác bị người theo dõi hôm qua, hỏi: “Giờ nàng ta ở đâu?”
“Đầu tiên là đến nhà họ Hạ, đêm qua bị người ta khiêng vào… Lệ Xuân Viện bán rồi.”
Tô Ly nhướng mày, vốn chỉ định để nàng ta làm ăn mày, không ngờ nàng ta tự tìm cho mình một nơi tốt như vậy.
“Không cần để ý đến nàng ta, ngoài kia đều biết Nhị tiểu thư phủ Thượng thư đã qua đời, giờ nàng ta không còn liên quan gì đến phủ ta nữa.”
Từ Cẩm chắp tay: “Dạ, tiểu thư. Vậy người của chúng ta có cần tiếp tục theo dõi không?”
Tô Ly gõ gõ ngón tay lên bàn.
“Tạm thời cứ để mắt đến nàng ta, theo hiểu biết của ta về nàng ta, nàng ta sẽ không dễ dàng cam chịu đâu.”
“Dạ!”
“Ngươi lui đi.”
“Dạ, thuộc hạ cáo lui.”
Tô Ly nhìn về phía Tây Uyển từng là nơi ở của mình, giờ đã là một mảnh đất trống, trồng lên vài loại hoa và dược liệu.
Lệ Xuân Viện sao?
Nàng còn chưa ra tay mà sự việc đã diễn ra như vậy.
Kiếp trước nàng ta đã đối xử với biểu tỷ như thế, kiếp này cũng coi như báo ứng.
Từng là thiên kim tiểu thư cao quý, giờ đây phải rơi vào bùn lầy, không biết trong lòng nàng ta có cảm giác thế nào.
“Tiểu thư, biểu tiểu thư đến rồi.” Giọng của Tư Cầm vừa dứt, giọng của Vệ Nguyên Dao cũng vang lên.
“Ly Nhi, hôm qua có việc bận nên hôm nay ta mới mang bạc đến cho muội, muội xem có đủ không? Nếu không đủ, ta sẽ đi tìm ca ca lấy thêm.”
Tô Ly cầm lấy chiếc hộp trên tay, cảm giác thật nặng.
Mở ra xem, bên trong là một xấp ngân phiếu dày nằm yên tĩnh.
Vệ Nguyên Dao nói: “Ta về đếm lại số ngân phiếu của mình, thấy không còn nhiều. Ca ca của ta lại keo kiệt, ban đầu còn không chịu cho, nói là tiền để dành lấy thê tử, cuối cùng nghe nói là muội cần, mới cho bấy nhiêu.”
Tô Ly cười nói: “Biểu tỷ, chỗ này ít nhất cũng hai mươi vạn lượng, không phải chỉ là ‘một chút’ như tỷ nói đâu.”
Nàng gần như có thể tưởng tượng được biểu ca sẽ đau lòng thế nào.
“Hai mươi mốt vạn lượng, một vạn đó là của ta, hì hì.”
Tô Ly cười nói: “Bao nhiêu cũng là tấm lòng, huống hồ đây đã là rất nhiều rồi. Biểu tỷ yên tâm, không bao lâu nữa, số bạc này sẽ về đủ cả vốn lẫn lãi.”
“Không sao không sao. À, vừa rồi ta trên đường đến đây, gặp Mạnh Chỉ Nhu, nhưng chúng ta không nói chuyện nhiều. Hình như mẫu thân nàng ấy không khỏe, nàng ấy mời đại phu nên phải về gấp.”
Tô Ly nhíu mày.
Nàng đã nói sẽ đi xem bệnh cho phu nhân Hữu Tướng, mấy ngày nay bận quá nên quên mất.
“Mặc Họa, mang số bạc biểu tiểu thư đưa cùng với số ta đưa cho ngươi đến giao cho Hứa công tử, bảo quản gia cử người đi cùng ngươi.”
Mặc Họa nhận bạc nói: “Dạ, tiểu thư.”
Tô Ly lại nhìn Tư Cầm nói: “Tư Cầm, mau đi lấy hòm thuốc của ta, chúng ta sẽ đến phủ Hữu Tướng.”
“Dạ, tiểu thư.” Tư Cầm liền quay vào phòng.
Vệ Nguyên Dao đứng lên nói: “Ta sẽ đi cùng muội.”
Tô Ly gật đầu.
Hai người lên xe ngựa của Tô phủ, xe ngựa chạy nhanh đến phủ Hữu Tướng.
Vì có Vệ Nguyên Dao quen mặt nên họ nhanh chóng vào được phủ Hữu Tướng.
Vệ Nguyên Dao dẫn đường cho Tô Ly đến trước viện của Mạnh Chỉ Nhu.
Nhìn tiểu viện này, sạch sẽ gọn gàng, nhưng dường như không giống chỗ ở của đích nữ Hữu Tướng.
“Biểu tỷ, tỷ không nhớ nhầm chứ? Đây thật sự là viện của Chỉ Nhu sao?”
Vệ Nguyên Dao bực bội nói: “Không nhầm đâu, chính là đây. Trước kia Chỉ Nhu không ở đây, nhưng viện của nàng ấy bị Mạnh Chỉ Vân chiếm rồi. Nói đến đây ta lại tức, chẳng hiểu phụ thân nàng ấy nghĩ gì, bỏ qua một người dịu dàng xinh đẹp như Khúc phu nhân mà lại thích một yêu tinh già cỗi khoe khoang.”
Tô Ly mỉm cười, nam nhân vốn có những thói xấu như thế.
“Vệ tiểu thư? Người đến rồi sao? Tiểu thư nhà ta đang ở trong viện của phu nhân.”
Một nha hoàn mặt tròn từ trong nhà bước ra, thấy bọn họ liền vội vã hành lễ.
Vệ Nguyên Dao hỏi: “Mai Hương, bệnh của Khúc phu nhân nặng lắm sao?”
Nha hoàn tên Mai Hương buồn bã nói: “Dạ đúng vậy, phu nhân bệnh đã lâu rồi, cứ tái đi tái lại mãi không khỏi.”
Vệ Nguyên Dao kéo tay Tô Ly nói: “Đi, chúng ta đến viện của Khúc di nương.”
Tới chủ viện, từ xa đã ngửi thấy mùi thuốc bắc.
Đến gần, họ nghe tiếng ho từ trong truyền ra.
Hai người nhanh chóng bước vào.
Mạnh Chỉ Nhu đang vuốt ngực giúp mẹ bớt khó thở, chợt thấy họ đến, mặt hiện lên vẻ vui mừng.
“A Dao! Ly Nhi! Các muội đến sao?”
Hai người tiến lên hành lễ với Khúc thị đang nằm trên giường.
Khúc thị vội lấy tay che miệng nói: “Các con đứng xa chút, tránh lây bệnh. Chỉ Nhu, mau dẫn các nàng ấy sang viện của con chơi.”
Mạnh Chỉ Nhu nói: “A Dao, Ly Nhi, chúng ta…”
Tô Ly nói: “Khúc phu nhân, để con xem bệnh cho người.”
Khúc thị nhìn cô nương đeo mạng che mặt, ánh mắt trong trẻo trước mặt, nói: “Con là Ly Nhi phải không? Ta thường nghe Chỉ Nhu nhắc đến con.”
Tô Ly gật đầu: “Dạ, Ly Nhi sớm nên đến thăm người, nhưng mãi vẫn chưa có dịp. Khúc phu nhân, xin hãy đưa tay ra cho con.”
Khúc thị vốn không hy vọng gì, bà đã gặp không dưới trăm vị đại phu.
Nhưng thấy ánh mắt mong đợi của con gái, bà vẫn đưa tay ra.
Tô Ly tiến lên bắt mạch cho bà.
Thấy nàng hơi nhíu mày, Khúc thị nói: “Ly nhi, không sao, không trị được cũng không sao…”
Tô Ly thu tay lại, nhẹ giọng nói: “Trị được, đây không phải là bệnh nặng, chỉ cần Khúc phu nhân phối hợp.”
Mắt Mạnh Chỉ Nhu sáng rực lên.
“Ly Nhi, bệnh của mẫu thân ta thật sự có thể trị sao? Mẫu thân ta đã bệnh hơn một năm không khỏi, ta… ta…”
Mạnh Chỉ Nhu nắm chặt tay Tô Ly, kích động đến run rẩy.
Tô Ly gật đầu: “Có thể trị, thực ra bệnh tâm cần phải dùng thuốc tâm để trị. Khúc phu nhân, cơ thể người vốn yếu ớt, lại thêm suy nghĩ lo âu quá nhiều nên bệnh ngày càng trầm trọng, nếu cứ tiếp tục như vậy, ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi.”
Mạnh Chỉ Nhu nhìn mẫu thân, ôm lấy tay bà.
“Mẫu thân, con biết phụ thân đã làm người đau lòng, nhưng người vẫn còn có con. Người vì con mà cố gắng chữa bệnh, có được không?”
Khúc thị đối với Hữu Tướng đã không còn hy vọng gì.
Chỉ là bà nghĩ đến cảnh mình ra đi, để lại đứa con gái đáng thương trong cái nhà thâm sâu như vậy, chỉ e là sẽ bị kẻ khác chà đạp không còn gì.
Bà còn sống, còn giữ vị trí chính thất, ít ra hôn sự của con gái cũng không bị đem ra làm trò tiêu khiển.
Mỗi lần nghĩ đến đây, bà lại thấy lòng như thiêu đốt.
Tô Ly nhìn mẫu tử Khúc thị nét mặt bi thương, nhớ lại mẫu thân mình ở kiếp trước.
Dù được phụ thân yêu thương, mẫu thân nàng vẫn không tránh khỏi kết cục bị thiếp thất hại chết.
“Khúc phu nhân, nếu đã sống khổ như vậy, sao không mang theo Mạnh tỷ rời đi?”
Khúc thị sững sờ, không ngờ Tô Ly lại nói ra lời này.
Lời vừa thốt ra, Tô Ly đã hối hận.
Mới lần đầu đến thăm đã khuyên người khác hòa ly.
Phải biết rằng trong thời đại này, dù hòa ly không phải là bị bỏ, nhưng vẫn bị người đời coi thường.
Khúc thị nghĩ một lúc, bà không coi nàng là người ngoài, nên mới nói ra lời thật lòng này.
“Hòa ly nói thì dễ, nhưng với thân thể ta thế này, hòa ly rồi chẳng phải sẽ trở về nhà làm gánh nặng cho phụ mẫu và huynh trưởng, khiến họ mất mặt. Đến khi ta không còn, để lại Chỉ Nhu bơ vơ nơi đây, ta sao có thể an lòng!”
Mạnh Chỉ Nhu khóc nói: “Mẫu thân, nếu ở đây người không vui, chúng ta hãy rời khỏi đây! Con tin rằng ngoại tổ phụ và cữu cữu sẽ không vì người mà xấu hổ, họ chỉ đau lòng cho người thôi! Con không muốn người vì con mà chịu ấm ức! Dù con mang họ Mạnh, nhưng trong phủ này, con chỉ là người thừa, có khác gì kẻ sống nhờ đâu!”
Vệ Nguyên Dao tiến tới nói: “Khúc phu nhân, trong trí nhớ của Dao Nhi, người trước kia thích cười lắm, lại rất xinh đẹp, mẫu thân con kể rằng khi người còn ở khuê phòng, người là tài nữ nổi tiếng của Thiên Kỳ. Nhìn người bây giờ đi, Khúc phu nhân, người đừng nghĩ quá nhiều, hãy sống vì bản thân một lần. Dao Nhi nghĩ, nếu Khúc công biết nữ nhi mình đang sống thế này, ông sẽ đau lòng biết bao.”
Nghĩ đến người cha từng làm Thái phó của mình, trong mắt Khúc thị tràn đầy áy náy.
Khúc gia là gia đình danh giá, cha bà từng làm quan tới chức Thái phó, chỉ vì tuổi cao mới từ quan.
Đến hoàng đế còn tôn kính gọi ông một tiếng “thầy”, vậy mà lại có một đứa con gái nhu nhược như bà.
Tô Ly thấy sự giằng xé trong mắt bà, trong lòng thầm thở dài.
Khúc công có con gái muộn, đương nhiên hết mực yêu thương.
Chính vì quá bảo bọc mà tạo nên tính cách của Khúc thị như hôm nay.
Cao ngạo, không thèm hạ thấp mình để tranh giành.
Tô Ly nói: “Khúc phu nhân, nếu người cứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ… Người thử nghĩ đến Khúc công tuổi cao, rồi nghĩ mà xem, nếu người ra đi, để lại Mạnh tỷ, nàng ấy sẽ làm thế nào đối đầu với những người kia? Liệu có trở thành một Khúc phu nhân thứ hai không?”
Khúc thị ngẩn người, thở dài nói: “Để ta suy nghĩ thêm.”
Tô Ly biết, người ngoài nói gì cũng không có tác dụng, chỉ khi bà tự nghĩ thông suốt thì mới có thể thay đổi.
Giống như nàng kiếp trước, phải trả cái giá thê thảm mới đổi lấy sự thấu hiểu trong kiếp này.
“Được thôi, để con kê vài thang thuốc, trước tiên điều dưỡng cơ thể, bất kể quyết định thế nào, hãy dưỡng sức khỏe cho tốt đã.”
Tô Ly thở dài, quay lại kê đơn thuốc.
Kê xong, nàng đưa đơn thuốc cho nha hoàn đi lấy thuốc.
Sau đó ngồi lại trò chuyện cùng Khúc thị một lúc rồi Tô Ly và Vệ Nguyên Dao đứng dậy cáo từ.
Mạnh Chỉ Nhu nói: “Để ta tiễn các muội.”
Tô Ly gật đầu, ba người cùng nhau bước ra ngoài.
“Ly Nhi, bệnh của mẫu thân ta thật sự có thể chữa khỏi sao?” Mạnh Chỉ Nhu lo lắng hỏi lại.
“Mạnh tỷ tỷ, những gì ta nói đều là thật, tỷ hãy khuyên Khúc phu nhân nhiều hơn.”
Mạnh Chỉ Nhu u buồn nói: “Mẫu thân ta có chút cố chấp, nhưng ta sẽ khuyên.”
Nhìn quanh ngôi nhà lớn này, Mạnh Chỉ Nhu nói: “Nơi này thật sự rất ngột ngạt.”
Tô Ly nắm lấy tay nàng, an ủi không lời.
Khi họ gần đến cổng, sau lưng vang lên một giọng chanh chua.
“Tô tiểu thư, xin hãy dừng bước!”
Ba người dừng chân, quay lại nhìn.
Chỉ thấy một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt đang vội vàng bước tới.
Tô Ly cau mày, đây là thiếp thất được Hữu Tướng sủng ái sao?
______
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
