CHỨNG BỆNH CŨ
Thấy Tô Ly vẫn luôn đeo khăn che mặt, Quốc Công phu nhân nói: “Ly nhi, ở đây không có người ngoài, con tháo khăn che mặt ra cho ngoại tổ mẫu nhìn xem nào.”
Bà nghe nói Tô Ly bị hủy dung nhan, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy mức độ nghiêm trọng đến đâu. Chỉ cảm thấy đau lòng vô cùng. Ly nhi của bà vốn xinh đẹp biết bao, tuy trước đây chỉ mới mười một, mười hai tuổi nhưng đã trổ mã thành một thiếu nữ duyên dáng. Nếu đến tuổi cập kê, chắc chắn sẽ càng xuất sắc hơn, khi đó e rằng người đến cầu thân sẽ giẫm nát ngưỡng cửa phủ Thượng Thư. Ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy…
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy xót xa của Quốc Công phu nhân và cửu mẫu, trong lòng Tô Ly cảm thấy ấm áp.
Nàng chậm rãi tháo khăn che mặt.
“Xì!” Vệ Nguyên Dao hít vào một hơi lạnh.
Không ngờ vết sẹo trên mặt biểu muội lại dài như vậy, kéo dài từ khóe mắt phải xuống tận cằm. Vì làn da của Tô Ly trắng mịn, nên vết sẹo càng thêm rõ ràng, xấu xí, giống như một con rết bám trên mặt. Không trách biểu muội lại trở nên khép kín như vậy, phải biết rằng biểu muội trước đây là một mỹ nhân xuất chúng, nay lại trở thành thế này, nếu đổi là nàng, nàng cũng không muốn gặp ai nữa. Những oán trách trong lòng từ lâu đã bị lòng thương cảm thay thế.
“Biểu muội, vết sẹo này của muội thật sự không thể xóa được sao?” Vệ Nguyên Dao tiến lên nắm lấy tay nàng, im lặng an ủi nàng.
Vương thị thở dài nói: “Ai, nghe nói cữu phụ của con đã mời cả viện chính Thái Y Viện, ngay cả ông ta cũng không thể làm gì được.”
Thấy trong mắt Quốc Công phu nhân đong đầy lệ, Tô Ly vội vàng đeo lại khăn che mặt, tiến lên quỳ trước mặt bà, nắm lấy tay bà nói: “Ngoại tổ mẫu đừng buồn, hơn một năm qua con trốn trong phủ cũng không phải để chơi, con đã lật tung sách y trong thư phòng của phụ thân, cuối cùng đã tìm ra cách trị liệu vết sẹo trên mặt. Chỉ cần một tháng nữa thôi, vết sẹo này sẽ biến mất không thấy nữa.”
Quốc Công phu nhân chỉ cho rằng đây là cái cớ cháu gái tìm ra để an ủi bà, không muốn bà đau lòng.
“Ly Nhi, đối với nữ tử, ngoại hình tuy quan trọng, nhưng đức hạnh và học thức còn quan trọng hơn nhiều. Huống chi, dù Ly Nhi của ta có mất đi dung mạo xinh đẹp thì sao chứ? Ngoại tổ mẫu nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt!”
Tô Ly biết ngoại tổ mẫu không tin rằng nàng có thể chữa lành khuôn mặt của mình, dù sao ngay cả y chính cũng không chữa khỏi.
Tô Ly nói: “Ngoại tổ mẫu, Ly Nhi không lừa người đâu, người không tin thì hỏi Mặc Họa đi, nàng ấy đã tận mắt chứng kiến con cứu người.”
Mặc Họa vội vàng bước lên nói: “Lão phu nhân, đó là thật mà, tiểu thư nhà chúng ta hôm qua còn cứu một đứa trẻ ăn nhầm cỏ hoàng kim nữa đấy!”
Mắt Quốc Công phu nhân sáng lên, nhưng nghĩ lại thì càng không tin.
Nói về loại độc khác thì còn đỡ, nhưng đây lại là độc của cỏ hoàng kim, một loại độc không có thuốc giải.
Quốc Công phu nhân và Vương thị không tin, nhưng Vệ Nguyên Dao lại tin.
“Tổ mẫu, mẫu thân, biểu muội vốn thông minh, nàng sẽ không nói dối.”
Tô Ly nhìn Quốc Công phu nhân nói: “Ngoại tổ mẫu, chân người đau đến nỗi đi lại không được phải không? Con có một bộ phương pháp, có thể giảm bớt bệnh tình của người, phối hợp với dược thang, chưa đầy nửa tháng, người nhất định có thể đi lại thoăn thoắt.”
Quốc Công phu nhân xoa đầu gối, cười khổ nói: “Con đừng dỗ lão bà này nữa, đây là chứng bệnh cũ lâu năm rồi.”
Tô Ly đáp: “Con thử cho ngoại tổ mẫu nhé, liệu có lừa người hay không, tự nhiên sẽ biết.”
Thấy nàng nói tự tin như vậy, Vương thị cũng khuyên: “Mẫu thân, hay là cứ để Ly Nhi thử xem, biết đâu thật sự có tác dụng.”
Vệ Nguyên Dao cũng nói: “Tổ mẫu, thử một chút cũng không sao mà.”
Quốc Công phu nhân thấy mọi người đều trông đợi nhìn mình, đành thỏa hiệp: “Được rồi, vậy thử xem. Ly Nhi, con cũng đừng có áp lực gì, đây vốn dĩ là bệnh cứng đầu không chịu dứt, không trị được cũng không sao.”
Tô Ly gật đầu, tiến lên giúp Quốc Công phu nhân xắn ống quần.
Chứng bệnh ở chân của Quốc Công phu nhân thực sự rất nghiêm trọng, bắp chân bà đầy những mạch máu nổi lên xanh xao. Tô Ly dùng phương pháp xoa bóp độc môn, ấn xuống không quá mạnh cũng không quá nhẹ. Ban đầu, Quốc Công phu nhân còn thấy đau đớn, dần dần có lẽ đã quen, không còn thấy đau nữa, thậm chí còn cảm thấy dễ chịu.
Sau một khắc, Tô Ly dừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Ngoại tổ mẫu, người có cảm thấy đỡ hơn chút nào không? Bắp chân có thấy nóng lên không?”
Quốc Công phu nhân ngạc nhiên phát hiện, bắp chân mình thực sự có cảm giác ấm áp, điều quan trọng hơn là, lòng bàn chân của bà cũng đã ấm lên! Phải biết rằng, dù là giữa mùa hè, trước đây lòng bàn chân của bà vẫn luôn lạnh buốt.
Vương thị và Vệ Nguyên Dao cũng tò mò nhìn Quốc Công phu nhân.
“Thật là kỳ diệu! Quả thực có hiệu quả!” Quốc Công phu nhân thốt lên kinh ngạc.
Vương thị vội tiến lên nói: “Ly Nhi, con ấn thêm một lần nữa đi, ta muốn học kỹ, sau này sẽ xoa bóp cho mẫu thân.”
Vệ Nguyên Dao cũng ngồi xuống nói: “Con cũng muốn học!”
Nhìn con cháu hiếu thảo như vậy, Quốc Công phu nhân cười tươi như hoa. Tô Ly lại xoa bóp thêm một lần, vừa xoa vừa dạy.
Đợi hai người cơ bản đã nắm vững, Tô Ly đứng lên nói: “Các người ấn thêm vài lần là sẽ quen tay, mỗi ngày đều xoa bóp vài lần, con sẽ kê thêm một toa thuốc, chưa đầy nửa tháng, bệnh tình của tổ mẫu nhất định sẽ thuyên giảm!”
Quốc Công phu nhân vui mừng đến đỏ cả mặt.
“Thật là tuyệt vời, Ly Nhi nói có thể chữa lành vết sẹo trên mặt, ban đầu ta không tin, giờ thì ta tin rồi!”
Vệ Nguyên Dao cười nói: “Biểu muội mà chữa lành mặt, chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân, đến lúc đó tứ đại mỹ nhân kinh thành đều phải nép sang một bên!”
Lời này mọi người đều tin, bởi vì mẫu thân của nàng – Tô mẫu Vệ Thư, khi còn trẻ từng là một đại mỹ nhân nổi danh kinh thành.
Tô Ly mỉm cười, kê thêm toa thuốc, rồi giao cho tỳ nữ đi lấy thuốc. Mấy người ngồi trong tiền sảnh vừa nói vừa cười một lúc thì tỳ nữ đến báo đã chuẩn bị xong bữa trưa.
“Ly Nhi, đi thôi, hôm nay cửu mẫu con đã đặc biệt dặn nhà bếp làm toàn những món con thích.” Vương thị cười nói.
“Đa tạ cửu mẫu.”
Mấy người cùng nhau đi đến phòng ăn, rửa tay sạch sẽ, chuẩn bị dùng bữa.
“Ngươi đến thật đúng lúc, Tử Nham!” Một giọng nam trong trẻo vang lên.
Tô Ly cứng đờ cả người, nàng vốn định sau khi chuẩn bị xong thuốc giải mới gặp mặt, không ngờ lại nhanh chóng gặp nhau như vậy.
Quân Mặc, tự Tử Nham.
——
Bản dịch của Đậu Mơ.
Vui lòng không copy hoặc re-post ạ. Tớ xin chân thành cám ơn!
